Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 295: Vây công

Chương 295: Vây công




Biên: Hắc Dược

Đoàng đoàng!

Quả cầu lửa màu vàng, thanh kiếm sấm sét khổng lồ, cây thương ngắn màu lam, ba loại công kích gần như là đồng thời đánh vào người Huyết Vũ U Khuyển, thân hình to lớn của Huyết Vũ U Khuyển bị ba loại công kích đánh trúng mà bay ra.

Bay ngược ra mấy trăm mét, đập lên một sườn rồi khảm sâu vào đó khoảng mấy trăm mét, cuối cùng mới dừng lại.

Phù!

Sườn núi bị bổ ra, Huyết Vũ U Khuyển chui từ trong sườn núi ra ngoài.

Vì bị tấn công mà Huyết Vũ U Khuyển có vẻ như cực kỳ phẫn nộ.

Hai mắt trnừg to có màu đỏ máu, toàn thân tràn đầy huyết quang, hơi thở kinh khủng của Thần Tinh tràn ngập trong không khí.

“Công kích bị bộ lông chặn lại rồi!”

Nhìn thấy Huyết Vũ U Khuyển chui từ sườn núi ra ngoài, đồng tử của Phương Bình, Mạnh Hàn Lâm, Mạnh Trác hơi co lại, sắc mặt cũng cứng lại.

Tuy rằng đã xem qua tư liệu của Huyết Vũ U Khuyển nhưng dù sao thì cũng chưa thật sự nhìn thấy, cũng chưa có cảm nhận trực quan nào.

Nhưng bây giờ giao thủ với Huyết Vũ U Khuyển rồi mới rốt cuộc hiểu được sự cường hãn của bộ lông vũ màu máu bên ngoài cơ thể của nó.

Cho dù là quả cầu lửa màu vàng hay là thanh kiếm sấm sét khổng lồ, uy lực đều cực kỳ giống với công kích cấp Thần Tinh.

Nhưng ngay cả công kích cường đại như thế lại chỉ làm cho bộ lông vũ màu máu của Huyết Vũ U Khuyển bị tổn hại, cũng không thể làm thủng bộ lông vũ màu máu, đả thương đến da thịt trên thân nó.

Thật sự gây ra thương tổn cho nó cũng chỉ có Hồ Ngạo Nhi đã đánh ra ba cây thương ngắn màu lam, đâm xuyên qua phòng ngự của bộ lông vũ màu máu rồi đâm vào người của Huyết Vũ U Khuyển.

“Không nghĩ tới phòng ngự của bộ lông vũ màu máu kia lại mạnh đến mức này.”

Đuôi lông mày của Hồ Ngạo Nhi nhếch lên, phất tay một cái, để ba cây cây thương ngắn màu lam đang đâm trên người Huyết Vũ U Khuyển vòng vèo bay về.

Tuy rằng công kích của nàng đả thương được Huyết Vũ U Khuyển, nhưng thương thế cũng rất nông.

U~~

Huyết Vũ U Khuyển tru lên một tiếng, bộ lông vũ màu máu bao toàn thân nó phát ra ánh sáng màu đỏ tươi, hào quang màu đỏ hóa thành một quả cầu đỏ tía vỡ tung tóe, tựa như mưa máu mà tập kích về phía bốn người Phương Bình.

“Mau tránh ra.”

Cảm giác được mối nguy hiểm, bốn người Phương Bình đều lắc mình né tránh.

Phù phù phù!

Cả ngọn núi cả chỗ bọn họ vừa đứng bị bao lại phía trên, dưới làn mưa máu bị tàn phá, cả sườn núi đổ xuống rồi biến mất.

Đã đánh sập cả một sườn núi, thế nhưng công kích của Huyết Vũ U Khuyển vẫn chưa dừng ở đó.

Vèo!

Huyết Vũ U Khuyển hóa thành một vòng huyết quang, lấy tốc độ rất nhanh đánh về phía Mạnh Hàn Lâm đang đứng giữa bốn người Phương Bình.

Một khắc trước còn ở cách mấy trăm mét, ngay sau đó đã tới gần đây, cái miệng khổng lồ đột nhiên hung ác cắn về phía Mạnh Hàn Lâm.

Bùm bùm!

Sắc mặt Mạnh Hàn Lâm đại biến, đồng thời hắn nhanh chóng bay lui về phía sau, lôi quang ở quanh thân phát ra, hóa thành một đạo lôi điện thật lớn uốn lượn đánh về hướng Huyết Vũ U Khuyển.

Chỉ có điều lôi điện uốn lượn đánh lên người Huyết Vũ U Khuyển nhưng lại bị nó đỡ được, ngoại trừ nơi trúng chiêu bị rụng mấy cọng lông hao tổn nhan sắc một chút ra thì vẫn không mảy may đả thương chút nào đến nó.

Huyết Vũ U Khuyển tiếp tục đánh về phía Mạnh Hàn Lâm, bên trong cái miệng khổng lồ dữ tợn của nó là hàm răng nhọn cao thấp khác thường tựa như lưỡi dao, thậm chí Mạnh Hàn Lâm có thể ngửi được mùi vị tanh tưởi cả đời chưa vệ sinh từ miệng nó.

Rầm!

Trong thời khắc mấu chốt, Phương Bình thuấn di xuất hiện bên cạnh Mạnh Hàn Lâm, mang theo Mạnh Hàn Lâm thuấn di biến mất, tránh thoát được nhát cắn của Huyết Vũ U Khuyển.

Vì đề phòng trong khoảnh khắc nguy hiểm có thể dùng Phi Lôi Thần thuật kịp thời cứu viện, trên người ba người Hồ Ngạo Nhi, Mạnh Trác, Mạnh Hàn Lâm đều mang theo một thanh phi đao của hắn, tất nhiên xong việc sẽ phải trả lại.

Huyết Vũ U Khuyết cắn vào khoảng không, nó nghi ngờ quay đầu nhìn xung quanh, mà lúc này, công kích của Hồ Ngạo Nhi và Mạnh Trác đã tới gần, thanh kiếm lớn đen ngòm cùng ba cây thương ngắn màu lam tập kích vào nó.

Vèo!

Đạt tới vận tốc âm thanh, Huyết Vũ U Khuyển nhanh chân né đòn, nó lắc mình một cái, tránh thoát được công kích của thanh kiếm lớn đen ngòm và ba cây thương ngắn màu lam.

Nhưng thanh kiếm lớn đen ngòm và ba cây thương ngắn màu lam chuyển một cái, lại đánh úp về phía Huyết Vũ U Khuyển.

Huyết Vũ U Khuyển nhận thấy được nguy cơ từ ba cây thương lớn hơn nên nó vung móng vuốt khổng lồ đánh về phía ba cây thương ngắn.

Trong đó có hai cây bị Huyết Vũ U Khuyển đánh bay, nhưng vẫn có một cây thương ngắn và thanh kiếm lớn đen ngòm đánh lên người của Huyết Vũ U Khuyển.

Phốc.

Thanh kiếm lớn đen ngòm đánh lên người Huyết Vũ U Khuyển làm có nó hơi lảo đảo, trừ phía bên ngoài lớp lông đỏ lòm xuất hiện vết thương ra thì cũng không có hiệu quả nào khác.

Mà cây thương ngắn dù đánh trúng người Huyết Vũ U Khuyển, thì cũng chỉ khoét được một lỗ trên bộ lông, đâm ra một lỗ máu trên người Huyết Vũ U Khuyển.

Ngao!

Huyết Vũ U Khuyển lại bị thương mà trở nên cáu kỉnh hơn, bộ lông vũ màu máu quanh thân nó sáng lên hào quang màu máu, một lượng lớn lông vũ hóa thành ánh sáng đỏ xuất hiện, đánh loạn xạ bốn phương tám hướng.

Bốn người Phương Bình thi triển năng lực, ngăn cản từng cái lông vũ màu máu tập kích tới.

Phương Bình trốn bên trong cánh cửa không gian.

Hồ Ngạo Nhi xếp bốn cây thương ngắn thành một chữ “Khai (开)” xoay tròn rất nhanh, tạo thành một vách ngăn ở trước người.

Mạnh Trác dùng Hắc Thiết làm thành một bức tường kim loại hình bán cầu chắn trước người mình.

Còn Mạnh Hàn Lâm thì được lôi quang bao phủ quanh thân, dùng lôi diện bảo vệ thân mình.

Phốc phốc!

Một làn lông vũ màu máu phóng hết, ngoại trừ Phương Bình và Hồ Ngạo Nhi ra thì Mạnh Trác và Mạnh Hàn Lâm đều bị thương.

Đối mặt với công kích của Thần Tinh, mánh khóe phòng ngự của họ rõ ràng vẫn còn kém, không đủ để đỡ lấy hoàn toàn.

Cũng may công kích phân tán ra xung quanh, nếu không bây giờ hai người đã cửu tử nhất sinh rồi rồi, nhưng cho dù vậy thì họ vẫn bị thương không nhẹ.

Trên người Mạnh Trác xuất hiện ba lỗ máu bị Huyết Vũ đâm thủng, còn trên người Mạnh Hàn Lâm cũng chỉ xuất hiện hai lỗ máu bị đâm thủng.

Ngửi thấy mùi máu tươi, hai mắt đỏ tươi của Huyết Vũ U Khuyết càng đậm màu hơn, ngay lập tức định đánh về phía Mạnh Trác ở gần nhất.

Vù!

Mà lúc này, không gian phía sau Huyết Vũ U Khuyển xuất hiện một cánh cửa, Phương Bình xuất hiện.

“Tiên thuật - Minh Thần môn.”

Phương Bình vừa xuất hiện thì hai tay đã kết ấn rất nhanh, sau đó, một tòa kiến trúc màu đỏ một ngang hai thẳng với kết cấu đơn giản giáng từ trên trời xuống, móc lại phía sau lưng của Huyết Vũ U Khuyển.

Bùm!

Dưới sự áp chế vô hình này, Huyết Vũ U Khuyển ngã trên mặt đất, tuy rằng nó lập tức giãy giụa kịch liệt nhưng cũng không thể vùng ra ngay.

“Ta có thể khống chế nó trong vòng mười giây!”

Phương Bình nói, sau đó không chút do dự mà tạo ra một cột lửa vàng óng tập kích về hướng Huyết Vũ U Khuyển.

Hồ Ngạo Nhi, Mạnh Hàn Lâm, Mạnh Trác đều hiểu ý hắn, cũng giống Phương Bình tập kích về phía Huyết Vũ U Khuyển.

Oanh oanh oanh!

Ngọn lửa màu vàng, lôi điện màu tím, thanh kiếm lớn đen ngòm, cây thương ngắn màu lam.

Liên tiếp công kích rơi vào người Huyết Vũ U Khuyển, giống như là từng đóa pháo hoa diễm lệ.

Chỉ có điều nhờ vào sự phòng ngự kiên cố mà Huyết Vũ U Khuyển cứng rắng chống đỡ từng đạo từng đạo công kích.

Bộ lông vũ màu máu của nó có thể sinh trưởng rất nhanh trên người Huyết Vũ U Khuyển, bị phá hủy, rồi lại sinh trường.

Cũng chỉ có công kích của Hồ Ngạo Nhi mới có thể đâm thủng lớp phòng ngự của nó, để lại trên người Huyết Vũ U Khuyển từng đạo vết thương.

Răng rắc!

Cùng với tiếng vỡ vụn, kiến trúc màu đỏ chia năm xẻ bảy, Huyết Vũ U Khuyển liên tiếp bị thương gần như là phát cuồng mà vùng ra.

Vừa giãy thoát ra, Huyết Vũ U Khuyển đột nhiên xoay người, ánh mắt ánh lên tia thù hận mà nhìn Phương Bình. (B: Hồ tỷ học hỏi đi, này mới là tanker thứ thiệt <(“))

Cái miệng khổng lồ dữ tợn mở ra, một đạo ánh sáng màu lam to lớn mang theo uy lực có tính hủy diệt lấy tốc độ nhanh gấp mấy lần vận tốc âm thanh mà đánh về phía Phương Bình.

Chính tên Nhân loại trước mắt này vừa rồi đã vây khốn nó, làm hại nó bị thương không nhẹ.

Tuy rằng đối phương không đả thương được nó, nhưng tính uy hiếp đối với nó thậm chí còn mạnh hơn cả đứa Nhân loại có thể đả thương nó kia.

Là ma vật Thần Tinh, tất nhiên chỉ số thông minh của nó không thấp, lập tức cảm nhận được nguy cơ khổng lồ đến từ Phương Bình.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch