Đêm xuống, sao lốm đốm đầy trời, khu căn cứ Ngân Xuyên chìm trong bóng tối tĩnh lặng.
Vèo, vèo, vèo!
Hơn mười thân ảnh xuyên phá bầu trời đêm, hạ xuống nội thành khu căn cứ Ngân Xuyên.
Trong đó một người đàn ông thân hình cao lớn mặc áo giáp, bỗng nhiên giẫm một cái xuống mặt đất, mặt đường xi măng lấy bàn chân của hắn làm trung tâm bị phá nát sụp xuống.
Tảng lớn tảng lớn phòng ốc bị sụp đổ, trong phòng là những thường dân còn đang say giấc nồng.
Có những người đến cả tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra thì họ cũng đã tử vong, họa may cũng chỉ kịp hét lớn một tiếng liền tắt thở, mà có người càng xui xẻo hơn, nửa người bị gạch đá đập nát, nửa người bị chôn vùi kẹt trong đống phế tích mà thống khổ liên tục kêu la cầu cứu.
Trong số khách lạ có một người nữ dáng người kiều mị mặc chiếc quần màu xanh lá, nàng nhẹ nhàng vung tay lên, lấy nàng làm trung tâm, trong phạm vi mấy trăm mét có lượng lớn thực vật vụt lên từ mặt đất.
Chỉ trong thời gian cực ngắn số cây cỏ này cũng đã sinh trưởng đến độ cao hơn mấy trăm thước, khu dân cư bị che giấu hoàn toàn, ban đầu đang là một khung cảnh kiến trúc phố xá sầm uất, nay lại hóa thành rừng rậm nguyên thủy.
Một nhánh lại một nhánh cây liền tựa như là được lắp đặt máy dò sự sống, chúng đâm thủng cửa sổ, đâm thủng vách tường, dùng mũi nhọn sắc bén xiên chết những người còn đang say ngủ trong chính căn phòng của mình, con người bị những cành cây đâm xâu thành từng chuỗi từng chuỗi.
Thống khổ, sợ hãi, kêu la tuyệt vọng, thảm cảnh ngày tận thế.
Lại có một ông lão dáng người thấp bé, trước người hắn xuất hiện một quả cầu ánh sáng cực lớn, theo quả cầu ánh sáng có vô số tia sáng với lực xuyên thấu kinh khủng được bắn ra bắn ra.
Tốc độ của đám tia sáng cực nhanh, quét ra một phạm vi rộng đến hơn ngàn mét, nơi chúng đi qua tất cả kiến trúc tất cả sinh vật đều bị xuyên thủng.
Người sống trong kiến trúc, chỗ thì đầu bị nổ nát, chưa hề cảm giác được gì thì đã mất mạng, có tay chân bị nổ nát, từ miệng vết thương có máu tươi phun ra như suối, còn có kẻ bị xuyên thủng một lỗ trên thân, thống khổ gào thét trợn mắt nhìn chính ruột gan của mình lòng thòng trên đất.
Về phía một cô gái mặc quần tím đi chân trần, nàng mở miệng, trong miệng truyền ra tiếng kêu chói tai.
Tiếng kêu hướng về phía trước lan tràn, xuyên qua một khu kiến trúc dày đặc, những người đang còn ngủ say trong khu vực này cứ thế quỷ dị mà nổ nát hóa thành thịt vụn.
. . .
Hơn mười người đồng thời ra tay, mỗi một người đều nắm giữ chiến lực ít nhất có thể so với Thần Tinh, chỉ mới qua chốc lát, số người thiệt mạng trong lần tập kích bất ngờ này của bọn họ đã vượt qua con số mấy chục ngàn.
Cảnh tượng ngày tận thế hàng lâm, tựa như lạc vào tu la địa ngục.
"Động tĩnh gì kia?"
Phương Bình vươn mình ngồi dậy, lắc mình xuất hiện ở bên cạnh cửa sổ, nghi ngờ đầy mặt không thôi.
Nơi này là chỗ ở của Yến Tuyết, tối hôm qua hắn ở tại phòng Yến Tuyết ăn cơm tối, uống một chút rượu nên cũng ngà ngà say, hắn bèn không thèm về mà là ở lại đây ngủ.
Nhưng không có chuyện được ngủ trên giường, hắn đành phải sô pha thẳng tiến, còn giường tất nhiên là bị Yến Tuyết và Phàn Huyên chiếm cứ.
Nếu như chỉ có một mình Yến Tuyết thì hắn có thể mặt dày mày dạn đi tranh giành tư cách ngủ trên giường rồi, nhưng Phàn Huyên cũng có mặt nha, đành phải “thế thì thôi”.
“Sao thế?”
Cửa phòng ngủ bị đẩy ra, hai bóng người lắc mình xuất hiện ở bên cạnh Phương Bình, trên mặt còn mang theo vẻ kinh ngạc nhìn hướng Phương Bình hỏi chuyện, chính là Yến Tuyết và Phàn Huyên.
Bởi vì có chuyện đột nhiên xảy ra nên hai người chưa kịp thay quần áo, cả hai đều còn mặc đồ ngủ, áo ngủ mỏng manh rộng thoáng, chỗ lồi chỗ lõm chỗ nhú chỗ khe vẫn là nhìn phát thấy ngay. (B: Hai gái ngủ chung mà còn ăn mặc thế này thì tính cho Bình ca làm nam phụ hay gì :))~)
"Không biết, nhưng khẳng định không phải chuyện tốt."
Khuôn mặt Phương Bình nghiêm nghị, hắn đưa mắt liếc nhìn hai người một chút, não bộ không khỏi bị đứng máy, thế là hắn mau mau di chuyển tầm nhìn. (B: Ái chà chà, lực sát thương hơi bị cao á nha :))~)
Ầm ầm!
Đang lúc này, một luồng sóng trùng kích khủng bố hướng bên này lan tràn mà đến, trên đường nó đi, tất cả phòng ốc đều bị sụp đổ.
Mà khu chung cư bọn họ đang ở này cũng thuộc quỹ đạo càn quét của luồng sóng trùng kích khủng bố kia, trong nháy tòa nhà mắt nát vụn, bọn họ bị chôn vùi trong đống phế tích.
Lạch cạch!
Mảng tường đổ trên đỉnh bãi phế tích bị đẩy ra, một người khổng lồ màu xanh xuất hiện, bên trong người khổng lồ màu xanh, Phương Bình đang ôm eo của cả Phàn Huyên và Yến Tuyết, mặt mũi tràn đầy chấn kinh nhìn cảnh tượng trước mắt.
Phóng tầm mắt nhìn khắp, toàn bộ liền không có một chỗ nào là hoàn chỉnh cả, tất cả kiến trúc đều bị phá hủy trong luồng sóng trùng kích vừa nãy mà hóa thành phế tích.
"Tại sao lại như vậy?"
Ánh mắt của Phàn Huyên và Yến Tuyết dại ra, nơi này là khu cung cư nữ của Khoa Đối kháng Ma vật, nơi như thế này lại gặp phải tập kích, dưới cái nhìn của bọn họ quả thực là khó mà tin nổi.
"Liền nơi này đều bị tập kích, thế thì những nơi khác sợ là. . ."
Trong lòng Phương Bình có dự cảm không ổn, đến cả Khoa Đối kháng Ma vật đều gặp phải tập kích, có thể thấy được mức độ nghiêm trọng của sự việc lần này.
Duy nhất vui mừng chính là, ở đây đều là Giác Tỉnh giả có thực lực cường hãn.
Căn cứ theo Haki Quan Sát của hắn cảm giác, dưới đòn công kích vừa nãy vẫn còn không ít người sống sót, tuy rằng phần lớn rất là chật vật, nhưng cuối cùng cũng coi như là còn sống.
"Ma Nhân tộc."
Đột nhiên, con ngươi trong mắt Phương Bình bỗng nhiên co rụt lại, ánh mắt nhìn về phía phương hướng công kích kéo tới.
Mangekyou Sharingan vĩnh hằng có thị lực cường hãn, để cho hắn mặc dù ở trong màn đêm, cũng có thể nhìn thấy phạm vi mấy trăm mét bên ngoài.
Lúc này, cách đó mấy trăm mét, nơi mà công kích xuất phát, có một cô gái tuổi còn rất trẻ.
Cô gái trẻ thân mặc bộ giáp nhẹ trắng bằng da, dung mạo mỹ lệ, có một mái tóc dài màu vàng óng cắt đều ngang hông.
Cô gái này thình lình chính là Ma Nhân tộc Kim Lệ, một thiên tài Ma Nhân tộc không phải là Thần Tinh nhưng lại sở hữu chiến lực có thể so với Thần Tinh.
"Là Ma Nhân tộc xâm lấn?"
Nghe được lời của Phương Bình, Phàn Huyên và Yến Tuyết đều là nóng vội hỏi, hai người đều là biết được sự tồn tại của Ma Nhân tộc, cũng biết khu căn cứ Ngân Xuyên đang phải đối mặt sự uy hiếp từ Ma Nhân tộc.
"Ừm."
Phương Bình trầm tiếng gật đầu, từ việc cô gái Ma Nhân tộc Kim Lệ xuất hiện, không khó để mà suy đoán, những động tĩnh khủng bố truyền đến từ khắp bốn phương tám hướng trong khu căn cứ rất có khả năng là do một vị lại một vị cường giả cấp Thần Tinh, hay hoặc là có thể do người có chiến lực tương đương cường giả cấp Thần Tinh của Ma Nhân tộc tạo ra.
Bạch!
Cô gái tóc vàng Kim Lệ đưa ánh mắt nhìn về bên này, sau một khắc, ánh sáng vàng chói mắt lóe lên, một đạo hào quang màu vàng thô to có phạm vi bao trùm cực lớn, mang theo tính chất hủy diệt mạnh mẽ, hướng về bãi phế tích từng là khu chung cư nữ của Khoa Đối kháng Ma vật mà kéo tới.
Đối phương hẳn là nhận ra được bên này cũng không có ít người còn sống, vì lẽ đó lại lần nữa phát động tập kích.
"Không. . ."
Nhìn thấy hào quang màu vàng đang kéo tới, cảm giác được uy lực khủng bố từ thứ ánh sáng màu vàng ma quỷ này, từng người từng người mới vừa trở về từ cõi chết đứng ở bên trên phế tích mang sắc mặt trắng bệch.
Có người kinh hoảng tránh né, nhưng cảm giác lại như là phí công, ánh sáng màu vàng có tốc độ đạt đến mấy lần vận tốc âm thanh, tốc độ của các nàng hoàn toàn không thể tránh né.
Có người ngây ra tại chỗ, đầy mặt tuyệt vọng, trong lòng sinh ra một loại cảm giác vô lực.
Có người vận dụng năng lực, chế tạo ra một tấm chắn phòng ngự ở trước người, lại có một loại cảm giác phí công, các nàng rất rõ ràng, đối mặt công kích cấp bậc Thần Tinh, các loại lá chắn phòng ngự từ năng lực của các nàng liền yếu ớt tựa như giấy vậy.
Bạch!
Sắc mặt Phương Bình nghiêm nghị, nếu là tùy ý để đạo hào quang màu vàng này đảo qua, khu vực phụ cận, ngoại trừ ba người hắn, Yến Tuyết và Phàn Huyên ra thì hầu như không thể có người có thể sống sót.
Trong tay trái Susanoo, một thanh trường kiếm màu xanh lục xuất hiện, đón đỡ hào quang màu vàng đang kéo tới, một kiếm quét ra.
Sau một khắc, một đạo hào quang màu xanh lục xuất hiện, cũng là mang theo tính chất hủy diệt kinh người hướng về hào quang màu vàng mà đánh tới.
Ầm ầm!
Hào quang màu vàng cùng hào quang màu xanh lục va chạm, giằng co với nhau, rồi sau đó cả hai đều nổ nát giữa trời đêm u tối.
Hai luồng hào quang màu vàng cùng màu xanh lục sáng rực rỡ lóa cả mắt, tựa như tầng tầng pháo hoa óng ánh xanh vàng xen kẽ.
Sóng trùng kích khủng bố được sinh ra quét lên cơn gió lốc dữ tợn, trong cơn phong ba ngỗ nghịch này, vô số cô gái bị cuốn vào và quét bay.
Cũng may dù sao đều là Giác Tỉnh giả, hơn nữa thực lực còn không yếu, tuy rằng có chật vật, còn có người bị thương ở trong quá trình này, nhưng vì vậy mà chết đã ít lại càng ít.