Lục Dự và Tả Cao Phong đều đi về phía hai con ma vật Thần Tinh khác nhau, với thực lực vượt hơn hẳn Thần Tinh bình thường của bọn họ thì không cần liên thủ cũng đủ để giết chết ma vật Thần Tinh.
Trung tâm khu căn cứ Ngân Xuyên, ở giữa quảng trường gần đó.
Sáu vị Giác Tỉnh giả Ngũ giai đang vây đánh một con ma vật Cự Mãng cấp Thần Tinh.
Ma vật Cự Mãng cao khoảng hơn hai mươi mét, có hai đầu một trắng một đen.
Ở nơi cách bọn họ không xa có Giác Tỉnh giả Ngũ giai bị trọng thương, cũng có Giác Tỉnh giả Ngũ giai dường như đã tử vong, còn có không ít người vì bị tác động trong lúc chạy trốn mà chết.
Sắc mặt của sáu người tái nhợt, bọn họ cắn răng kiên trì, nhưng trong lòng đã có một loại cảm giác bất lực.
Trong mười vị Giác Tỉnh giả Ngũ giai vây con ma vật Cự Mãng này, người đến bây giờ vẫn còn có thể chiến tiếp chỉ còn có sáu người bọn họ, người khác không phải bị trọng thương không còn sức chiến đấu nữa thì là đã chết trận.
Cái giá phải trả lớn như thế, nhưng lại chỉ có thể tạo thành một chút thương thế không quá mức nghiêm trọng ở trên người ma vật Cự Mãng, bọn họ hoàn toàn không nhìn thấy một tia hy vọng thắng lợi nào.
Răng rắc!
Một Giác Tỉnh giả Ngũ giai không kịp tránh mà bị ma vật Cự Mãng cắn vào người, mặc dù đang được những người khác cứu giúp, nhưng hắn vẫn giãy giụa để tránh bị ma vật Cự Mãng nuốt xuống.
Nhưng nọc độc của nó đã rót vào cơ thể hắn từ răng nanh, cơ thể hắn biến đen, sau khi thân thể lảo đảo một chút liền ngã sấp xuống toi mạng, đội ngũ lại bị giảm quân số thêm một người.
Những người còn lại vì không đến kịp mà đau khổ, trong nháy mắt đã thấy hai đầu con Cự Mãng lại lần nữa chia ra tập kích về phía hai người.
"Cẩn thận!"
Hai người bị tập kích cuống quít tránh né thì cũng đã không còn kịp nữa rồi.
Ầm ầm!
Ngay lúc ma vật Cự Mãng hai đầu sắp cắn trúng hai người, nó tựa như đánh lên một vách tường vô hình, một tiếng trầm đục truyền ra, cuối cùng nó cũng không thể tới gần hai người kia.
Trong lòng hai người vẫn còn sợ hãi, bọn họ vội vàng lui ra xa, mồ hôi lạnh lại càng chảy xuống không ngừng.
Vèo!
Trong lúc năm người đang nghi ngờ cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì, vì sao Cự Mãng lại bị cản lại thì bọn họ lại nhìn thấy một nam tử đeo mặt nạ bạc xuất hiện ở ngay giữa.
Oanh!
Nam tử đeo mặt nạ màu bạc bay vút lên không trung rồi đánh một chưởng về phía Cự Mãng, không khí nổi lên gợn sóng, trong mơ hồ có thể thấy được một bàn tay khổng lồ, ngay sau đó, Cự Mãng ngã ra sau, chỗ bị đánh trúng thì máu thịt lẫn lộn.
"Cường giả Thần Tinh."
Năm người đều lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết.
Tuy rằng bọn họ cũng không quen biết vị cường giả Thần Tinh này, cũng không nhớ rõ trong khu căn cứ có một vị cường giả cấp Thần Tinh thích mang mặt nạ, nhưng bọn hắn đã không thèm nghĩ đến những thứ này nữa, chỉ cần đối phương là cường giả cấp Thần Tinh, chỉ cần đối phương nguyện ý ra tay giết chết ma vật Thần Tinh là được.
Vèo vèo.
Ma vật Cự Mãng đập bể một đống phòng ốc, nó đi ra từ đống đổ nát, hai đầu rắn thè ra thụt vô, sợ hãi nhìn chằm chằm Lục Dự, nó cảm nhận được nguy hiểm ở trên người Lục Dự.
Đúng lúc này, trên không trung xuất hiện một mặt gương lớn, một chùm ánh sáng trắng có tính hủy diệt bắn ra từ trong gương tập kích về hướng nó.
Vèo!
Cái đầu màu trắng của nó lập tức hiện ra một cái lỗ máu, máu tươi không ngừng chảy ra từ đó, nếu không phải cơ thể nó có phòng ngự cực mạnh thì lúc này đầu nó đã bị đục lỗ rồi.
Xoẹt xoẹt!
Nó trượt về hướng Lục Dự, rất nhanh, hai cái đầu một trắng một đen cùng tập kích về phía Lục Dự, nhưng lúc này Lục Dự lại đánh ra một chưởng, trên người nó lại xuất hiện một vết thương máu thịt lẫn lộn.
Phù phù!
Một khắc sau, hai cái đầu Cự Mãng bị thương, thân thể nó vô lực rồi ngã xuống, không còn tiếng động nào nữa.
Lục Dự điều chỉnh lại hô hấp một chút, dùng niệm lực bao vây cơ thể, hắn phóng lên cao rồi hướng về một chỗ khác mà hắn cảm nhận được có hơi thở của ma vật Thần Tinh.
Phố Thái Dương gần trung tâm khu căn cứ Ngân Xuyên.
Ngao, ngao, ngao!
Một con Cự Vượn vỗ ngực rít gào, tiếng huýt gió tựa như sóng âm của bom nổ , tất cả tòa nhà trong phạm vi gần đó đều nổ tung.
Cả người nó không có lông, chỉ có một thân thể pha lê màu đỏ tựa như thủy tinh, đây chính là ma vật Thần Tinh Ma Vượn Thủy Tinh.
Ở xung quanh nó có bốn vị Giác Tỉnh giả Ngũ giai, mỗi người đều bị thương, có một người bị nghiêm trọng nhất, toàn bộ cánh tay phải đều bị dập nát, đây là do vừa rồi hắn không kịp tránh mà bị bàn tay cứng rắn của Ma Vượn Thủy Tinh đánh trúng mà tạo thành.
Bốn người đều đã cạn kiệt sức lực, uy lực của năng lực đã co rút lại trên diện rộng, bọn họ muốn rút nhưng bọn họ lại không thể rút, nếu bọn họ rút đi, để con Ma Vượn Thủy Tinh này tàn sát bừa bãi ở khu căn cứ thì sẽ tạo thành thương vong vô cùng nghiêm trọng khó có thể tưởng tượng được.
Răng rắc!
Một tòa tháp tín hiệu năm tầng lầu bị ma vật cự vượn lật đổ, hai tay nó ôm lấy đống đổ nát ném về phía bốn người.
Bốn người muốn tránh đi, nhưng thân thể đầy mệt nhọc lại tựa như là bị buộc đá khắp người, rất khó khăn để di chuyển, lập tức đã né không kịp nữa rồi.
Bùm bùm!
Đúng lúc này, một đạo lôi quang vang lên, một nam tử mang mặt nạ màu tím xuất hiện, lôi quang bao quanh thân thể hắn, nắm tay đập về phía tháp tín hiệu.
Tháp tín hiệu bị đánh một quyền mà chia năm xẻ bảy, nắm đấm xuyên qua tháp tín hiệu mà đánh vào ngực Ma Vượn Thủy Tinh.
Trước ngực Ma Vượn Thủy Tinh ngực xuất hiện một dấu tay bị cháy sém thật lớn, thân thể to lớn ngã ra sau và va vào trên một đống cao ốc, khiến cả đống cao ốc đều sập xuống.
"Cường giả Thần Tinh."
Trên mặt bốn người lộ ra vẻ may mắn sống sót sau tai nạn, vẻ mặt kích động nhìn Tả Cao Phong đứng bảo vệ phía trước người bọn họ, cuối cùng bọn họ cũng kiên trì được đến khi cường giả cấp Thần Tinh đuổi tới rồi.
Vèo!
Quanh thân Kim Lệ có hào quang màu vàng bao phủ, tựa như thực sự hóa thành quang mang, nàng nhanh như chớp xuất hiện bên cạnh Phương Bình, một luồng ánh sáng chém về phía Phương Bình, rất rõ ràng là tính chém ngang Phương Bình.
Vèo!
Trước khi sắp bị chém trúng, thân ảnh của Phương Bình biến mất nhờ vào Phi Lôi Thần thuật, sau khi lại xuất hiện thì đã ở bên cạnh Kim Lệ, chân trái của hắn hóa thành một ngọn lửa màu vàng đá về hướng Kim Lệ.
Kim Lệ nghiêng người một cái, tránh thoát một cước mà Phương Bình đá tới, tay phải nâng lên, bàn tay xuất hiện ánh sáng màu vàng bắn ra, tựa như là một chùm tia la-de mà chém về phía chân Phương Bình.
Phương Bình lại thuấn di tránh đi, nhờ vào một thanh phi đao sau lưng Kim Lệ mà di chuyển, hắn xuất hiện phía sau Kim Lệ, tay phải hóa thành bàn tay lửa khổng lồ đánh về phía lưng Kim Lệ.
Kim Lệ giống như có mắt ở sau lưng, thân hình rất nhanh lướt ngang, tránh thoát được bàn tay lửa khổng lồ.
Nhưng đúng lúc này, một thanh phi đao xuất hiện chặn trước Kim Lệ, theo đó là sự xuất hiện của bàn tay lửa khổng lồ của Phương Bình đánh xuống.
Có được năng lực siêu hạng loại tốc độ, tốc độ của Kim Lệ đủ để đạt tới mức gấp ba lần vận tốc âm thanh, mặc dù là ở trong đám cường giả Thần Tinh cũng cực kỳ hiếm thấy.
Nhưng sau khi Phương Bình kết hợp viễn trình thao túng cùng với Phi Lôi Thần thuật thì tốc độ di chuyển cũng đủ để đạt tới mức gấp bốn lần vận tốc âm thanh, so với tốc độ gấp ba lần vận tốc âm thanh của Kim Lệ còn nhanh hơn gần gấp đôi.
"Hừ ——"
Tránh cũng không thể tránh, nàng vẫn luôn tự hào và dựa vào tốc độ của mình thế mà giờ lại ở vào hoàn cảnh xấu, Kim Lệ hừ lạnh một tiếng, một đạo ánh sáng màu vàng thô to đánh thẳng về hướng bàn tay lửa khổng lồ.
Oanh!
Ánh sáng màu vàng va chạm với bàn tay lửa khổng lồ.
Ánh sáng màu vàng tán loạn, mà bàn tay lửa khổng lồ cũng tan ra hơn phân nửa, nhưng nó vẫn còn hơn một nửa ngọn lửa đánh về phía Kim Lệ.
Nói về lực phá hoại, ánh sáng màu vàng và bàn tay lửa khổng lồ hẳn là cũng cỡ như nhau.
Chỉ có điều, bởi vì năng lực Mera Mera no Mi biến dị đã từng dung nhập Thuần chất dương viêm, có tác dụng khắc chế ma vật tự nhiên, Ma Nhân tộc cũng được tính trong đó giống vậy.