Ý thức Phương Bình tiến vào không gian hiến tế, rất nhanh xung quanh hắn bỗng xuất hiện một đống đồ vật, đó là những vật phẩm chiếm được từ tàng bảo khố nhà Tả gia trước đây.
Ngoại trừ lưu lại một ít kim loại ma hóa cùng với vũ khí ma hóa Ngũ giai đỉnh phong ra thì tất cả mọi thứ đều bị lấy ra ngay lúc này nơi này, gộp lại, giá trị hẳn là cũng phải đạt tới một tỷ.
"Fitzgerald hoa lệ."
Theo Phương Bình vận dụng năng lực, tất cả mọi thứ trong nháy mắt hóa thành kim quang vờn quanh thân Phương Bình, không gian quanh hắn được bao phủ bởi kim quang óng ánh chói lóa mắt, ở dưới bóng đêm, hắn liền tựa như là một mặt trời hình người đang tỏa sáng.
"Đây là năng lực gì?"
Hùng Hạo Không cùng Kim Lệ đều mơ hồ cảm thấy không lành, hai cái sừng nhọn của Kim Lệ sáng lên, một đạo hào quang màu vàng thô to tập kích hướng kim quang vờn quanh xung quanh Phương Bình.
Ầm!
Chùm hào quang màu vàng thô to nổ nát.
Ngay thời điểm khi hào quang màu vàng sắp đánh trúng Phương Bình, cánh tay phải được quấn quanh bởi hoa văn màu xanh của hắn nện một quyền xuống, đánh đòn hào quang màu vàng nổ nát.
Hắn lúc này, toàn thân bị đống hoa văn màu xanh nhỏ bé bao bọc dày đặc, liền tựa như là người hắn đang mặc một bộ áo giáp màu xanh lục.
Bạch!
Hắn đưa mắt nhìn về phía Kim Lệ cùng Hùng Hạo Không đang đập tới, hắn lắc mình hóa thành một đạo hào quang màu xanh lục nhào theo đón lấy.
Nhìn thấy Phương Bình nhanh chóng tới gần, nắm đấm to bằng cái thớt từ thân thể đang trong hình thái ma vật của Hùng Hạo Không nện ra.
Ầm ầm!
Phương Bình không tránh không né, tương tự là nện ra một quyền, thể tích nắm đấm của hắn kém hơn đến gấp trăm lần nắm đấm đối phương, nhưng hai bên cứ thế mà va chạm vào nhau.
Sau một khắc, Hùng Hạo Không đang trong hình thái ma vật liên tiếp lui về phía sau, bộ phận cứng rắn nhất trên thân thể hắn là nắm đấm kia, có rất nhiều máu thịt bị thổi bay, máu tươi chảy không ngừng.
Phương Bình giẫm một cái lên mặt đất dưới chân, thân thể hắn bắn ra, đuổi theo phương hướng Hùng Hạo Không rút lui, chân phải giơ lên, một cước quét ngang.
Bạch!
Một đạo hào quang màu vàng kéo tới, Phương Bình dừng công kích lại, hắn nghiêng người tung một quyền đánh nổ chùm hào quang màu vàng đang kéo tới.
Nhân cơ hội này, Hùng Hạo Không kéo dài khoảng cách, cùng Kim Lệ hội hợp, đầy mặt nghiêm nghị nhìn Phương Bình.
"Chiến lực lại tăng vọt đến có thể so với Thần Tinh kì cựu, ngươi đây là đang dùng năng lực gì?"
Vật phẩm biến mất một cách quỷ dị cùng với chuyện Phương Bình đột nhiên tăng vọt chiến lực khiến cho trong lòng hai người vô cùng hoảng hốt.
Mới là chủ nhân của vị trí thứ tư trên bảng danh sách mà Phương Bình đã sở hữu chiến lực có thể so với Thần Tinh rồi, điều như thế đã đủ khiến bọn họ kinh ngạc, nhưng không nghĩ đến, khi Phương Bình bùng nổ ra chiến lực mạnh nhất chẳng những có thể đạt đến Thần Tinh, càng là có thể so với Thần Tinh kì cựu.
"Cái này gọi là đập tiền."
Khóe miệng Phương Bình giật giật, trong tâm hắn thì đang chảy máu ròng ròng.
Bởi vì hai người mà hắn phải đốt một tỷ, một tỷ đấy, 1.000.000.000, không thừa không thiếu một xu một cắc nào, tiêu tiền như nước đã không đủ để hình dung nữa rồi. (B: Là 151.366.070 USD, 3.508.060.038.000 VND, là một giấc mơ xa vời ;-;)
“Đâp tiền!?!?!?"
Hùng Hạo Không cùng Kim Lệ đều là dấu chấm hỏi đầy mặt, những người chưa tiếp xúc qua văn hóa của một thế giới khác như họ tự nhiên sẽ không biết cái gì gọi là “đập tiền”.
Nhưng Phương Bình lại là không rảnh để giải thích cặn kẽ cho bọn họ. (B: Vì ẻm đang bận đao lòng :(()
Bồng, răng rắc!
Hắn đột nhiên đạp xuống mặt đất, nương theo một mảng lớn nền xi măng bị nứt nẻ như đất ruộng mùa khô, thân thể hắn hóa thành một đạo ánh sáng xanh lục hướng về hai người chạy như bay.
Nhìn thấy Phương Bình chạy như bay đến, Hùng Hạo Không cùng Kim Lệ cũng không thể tiếp tục đi tự hỏi “đập tiền” là cái con khỉ gì được nữa.
Xèo, xèo, xèo!
Kim Lệ bắn ra một đạo lại một đạo hào quang màu vàng có thể thay đổi quỹ tích, tập kích đến cả phi đao và Phương Bình.
Nàng đang cố ngăn cản Phương Bình mượn dùng phi đao triển khai Phi Lôi Thần thuật, đồng thời bức bách Phương Bình chỉ có thể lựa chọn gắng gượng chống đỡ.
Dù sao đối mặt một loại công kích có thể đạt tới tốc độ gấp mấy lần vận tốc âm thanh, hơn nữa còn có thể chuyển biến công kích là không có cách nào tránh né được.
Oành!
Phương Bình đấm ra một quyền, nhất thời đánh nát chùm sáng màu vàng óng vừa kéo tới.
Trải qua sự cường hóa từ số vật phẩm giá trị đến một tỷ, chiến lực của hắn bây giờ đủ để đạt đến có thể so với Thần Tinh kì cựu.
Ô!
Đang lúc này, nương theo tiếng rú u ô, nắm đấm hung mãnh của Hùng Hạo Không nện đến.
Hắn cùng Kim Lệ phối hợp hết sức ăn ý, khi Phương Bình đang đỡ đợt công kích từ Kim Lệ, hắn đã trong nháy mắt liên kích đến, để Phương Bình hầu như không có thời gian tránh né.
Ầm ầm!
Nắm đấm cực lớn rơi vào trên người Phương Bình, mặt đất lấy Phương Bình làm trung tâm tràn đầy lít nha lít nhít vết rách, thế nhưng trên thân thể bị quả đấm khổng lồ tập trúng của Phương Bình nhưng không thấy chút tổn thương nào.
Mượn Fitzgerald hoa lệ, hắn hiện tại không chỉ có mỗi chiến lực là so được với Thần Tinh kì cựu, liền ngay cả sức phòng ngự cũng có thể so với một vị Thần Tinh kì cựu thuộc loại hình rèn luyện nhục thân.
Loại phòng ngự này so với cơ thể của Hùng Hạo Không còn cường hãn hơn, nếu không phải là đối thủ cùng cấp bậc thì hầu như không thể thương tổn được hắn.
Gắng gượng chống đỡ xuống đòn đánh này, Phương Bình một cái thấp người, tiếp cận Hùng Hạo Không, Hùng Hạo Không tuy rằng ý thức được có điều không ổn, hắn cuống quít lùi về sau nhưng là đã không kịp.
Oành ——
Phương Bình từ mặt đất bắn lên, bay đến cao mấy mét không, đầu gối bên chân phải tàn nhẫn thúc vào phần bụng Hùng Hạo Không kéo bay cả người hắn lên theo. (B: Một cú lên gối, súc tích tí đi <(“))
Phần bụng Hùng Hạo Không gặp đòn nghiêm trọng, máu thịt be bét, máu tươi tung bay, còn hắn thì văng ngược ra ngoài.
Rơi xuống đất, Phương Bình hướng về phía Kim Lệ đang cách hắn gần nhất mà nhào tới.
Kim Lệ mới là mục tiêu hàng đầu của hắn, so với một kẻ da dày thịt béo trong thời gian ngắn khó có thể làm trọng thương hay đánh chết như Hùng Hạo Không thì Kim Lệ không thể nghi ngờ là dễ dàng hơn bị giết hơn.
Cảm giác được sát cơ từ Phương Bình, Kim Lệ dùng hào quang màu vàng đánh úp về phía Phương Bình, ngăn cản Phương Bình tới gần, đồng thời nàng bạo phát ra tốc độ vượt quá gấp ba vận tốc âm thanh, nhanh chóng lùi về phía sau.
Phốc, phốc, phốc!
Ngay lúc này, lượng lớn lưỡi dao sắc bén màu lam đột nhiên từ dưới nền đất chui ra.
Tuy rằng đang vận dụng Fitzgerald hoa lệ, nhưng Phương Bình vẫn chưa hề giải trừ trạng thái Bankai của Zanpakuto.
Lượng lớn lưỡi dao sắc bén màu lam bao vây Kim Lệ, sắc mặt Kim Lệ trắng bệch, quanh thân nàng đều đang toả ra hào quang màu vàng, ý định thoát vây từ đống lưỡi dao sắc bén màu lam này.
Rất nhanh, nàng thành công, bởi vì đây chỉ là một đòn đánh lén bất ngờ, số lưỡi dao sắc bén màu lam chui ra từ dưới nền đất so với một biển trời mấy ngàn vạn thì cũng không tính là quá nhiều, không thể đủ để hoàn toàn ngăn cản lại nàng.
Nhưng chính thời gian trong nháy mắt làm chậm nàng lại này cũng đã đủ để Phương Bình đến gần nàng rồi.
Nắm đấm được những hoa văn màu xanh quấn quanh hung ác nện hướng về phía nàng.
Phốc!
Một cái hố cực lớn xuất hiện, mà thân thể trong trạng thái ma vật của Kim Lệ nhưng là nằm ở trong cái hố, trên người xuất hiện một cái lỗ thủng, thậm chí nội tạng đều bị lòi ra.
Tuy rằng chiến lực nàng có thể so với Thần Tinh, nhưng trên thực tế, hiện tại Kim Lệ cũng vẫn chỉ là Ngũ giai mà thôi.
Nếu không phải nàng đang ở trạng thái ma vật, thể chất cường hãn hơn cả so với thân thể của nhân loại cùng cảnh giới thì lúc này Kim Lệ liền không phải thân thể chỉ xuất hiện một cái lỗ thủng, mà là trực tiếp bị cú đấm kia của Phương Bình đánh nổ, hóa thành mưa máu bắn tung toé.
Nhưng dù có thế nào đi nữa thì nàng cũng không khỏi bị thương nặng, nằm ở trong cái hố không thể động đậy, hoàn toàn mất đi sức tái chiến.
Ào ào ào!
Một cái lại một cái xiềng xích màu máu xuất hiện, quấn quanh về phía Kim Lệ đang trong hình thái ma vật, kéo lôi nàng đi vào hư không, nửa đoạn trên thân thể của nàng đã biến mất ở trong hư không rồi.
"Thả Kim Lệ xuống mau!"
Hùng Hạo Không đập tới, nắm đấm đánh úp về phía đầu Phương Bình.
Tuy rằng không biết những sợi xiềng xích màu máu này là cái gì, nhưng hắn có thể đoán được, nếu là bị những sợi xiềng xích màu máu này kéo vào hư không rồi biến mất, Kim Lệ chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm.
Kình phong kéo tới, thần sắc Phương Bình bình tĩnh, hắn vặn người, tay trái thành trảo chụp vào nắm đấm đang phóng tới.
Xì xì!
Năm ngón tay của hắn tựa như là năm chiếc móng vuốt được rèn đúc từ kim loại ma hóa, cắm sâu vào da thịt trên nắm tay Hùng Hạo Không, cố định lại bàn tay của Hùng Hạo Không.
Hùng Hạo Không tiếp tục dùng nắm tay còn lại mà đấm Phương Bình, nhưng hắn lại lần nữa bị Phương Bình nắm lấy bàn tay phải đang trống vắng. (B: :))~)
Ào ào ào!
Càng nhiều xiềng xích màu máu xuất hiện, không chỉ quấn quanh hướng về Kim Lệ, tương tự cũng đang quấn quanh hướng về Hùng Hạo Không.
Hùng Hạo Không kịch liệt giãy dụa, hắn dánh đổi bắp thịt bị xé rách để tránh né, chung quy là vẫn tránh thoát được không bị Phương Bình ràng buộc, phòng ngừa đống xiềng xích màu máu cuốn lấy hắn.
Nhưng mà Kim Lệ lại là bị đám xiềng xích màu máu kéo vào hư không biến mất không còn tăm tích.
"Ngươi đem Kim Lệ đi nơi nào rồi?"
Kéo dài khoảng cách, từ miệng con ma vật do Hùng Hạo Không hóa thành nói ra tiếng người, tức giận hỏi.
"Đừng nóng vội, ngươi rất nhanh cũng sẽ qua bên kia."
Sắc mặt Phương Bình lạnh như sương tuyết, chỉ cần vừa nghĩ tới gia tài một tỷ của hắn nhoáng cái đã không còn, tâm tình của hắn làm sao đều không ấm áp nổi.
Vèo!
Phương Bình nhào về phía Hùng Hạo Không, Hùng Hạo Không kiêng kỵ đến liên tiếp lui về phía sau, nhưng đáng tiếc khoảng cách giữa hắn cùng Phương Bình đang bị nhanh chóng rút ngắn.
Dựa vào năng lực Thần tốc, bây giờ tốc độ của Phương Bình đã đủ để đạt đến gấp ba vận tốc âm thanh, nhanh hơn Hùng Hạo Không không chỉ là một chút.
Bá, bá, bá!
Ngay thời điểm khi Phương Bình gần sắp tới gần Hùng Hạo Không, tiếng gào chát chúa đột nhiên vang lên, chỉ thấy một thanh lại một thanh lợi kiếm màu đen hóa thành từng vệt hắc quang, hướng về hắn đâm tới.
Đây là công kích có uy lực đủ để có thể so với Thần Tinh kì cựu, Phương Bình không có gắng gượng chống đỡ, lắc mình tránh né, ánh mắt nhìn về phía phương hướng công kích kéo tới.
“Ẩn giấu sâu thật đấy!"
Chỉ thấy cái hướng kia, hai mắt Địch Long nhìn chòng chọc tựa như lưỡi dao sắc đâm vào trên người Phương Bình.
Phương Bình bộc phát ra chiến lực Thần Tinh kì cựu khiến hắn bị bất ngờ một cách không hề bình thường, hắn tự nhận là đã ẩn giấu rất sâu rất kĩ rồi, lại không nghĩ rằng, một kẻ thứ tư trên bảng danh sách như đối phương lại có thể vựợt mặt hắn về kĩ năng diễn xuất.
Đột nhiên bạo phát ra chiến lực có thể so với Thần Tinh kì cựu, không chỉ trọng thương Hùng Hạo Không, càng là tóm lấy cả Kim Lệ.
Ánh mắt hắn lại liếc nhìn Thường Thắng một cái, tuy rằng Thường Thắng có chút chật vật, đã bị thương nhưng vẫn cứ còn có thể chiến tiếp, hắn quả đoán nói.
"Rút, chúng ta đi hộp hợp cùng bên phía Tông Lệnh đại nhân!"
Nghe được hắn nói, Ngân Nhạn đang giao chiến, người thanh niên tóc đen và cả Hùng Hạo Không đều là hướng về vị trí tụ tập của cường giả cấp Thần Tinh bên Ma Nhân tộc mà rút lui.
Mà hắn nhưng là làm kẻ áp trận đi phía cuối này thì vừa đề phòng mấy người Phương Bình, vừa đi giật lùi dần về sau.
Vèo!
Hồ Ngạo Nhi đuổi theo, chỉ là lúc này Thường Thắng lại nói.
"Không cần đuổi nữa, nhiệm vụ của chúng ta là săn giết ma vật Thần Tinh, dùng năng lực Niệm thoại báo lại tin tức Địch Long làm phản cho phía bên cục trưởng bọn họ là được."
"Ừm."
Hồ Ngạo Nhi ngừng lại, vươn ngón tay trỏ bên bàn tay phải ra ấn về phía huyệt thái dương, trong đầu bắt đầu thông báo tin tức cho cường giả cấp Thần Tinh bên Nhân tộc.
Năng lực Niệm thoại, một loại năng lực tinh thần, có thể ở trong một phạm vi nhất định trực tiếp truyền tiếng nói tới trong đầu những người khác, cũng có thể cùng với những người khác trực tiếp giao lưu ở trong đầu.
Rất nhanh nàng đã báo cáo tin tức Địch Long làm phản cho cường giả cấp Thần Tinh bên Nhân tộc xong.
Sự phẫn nộ của những cường giả cấp Thần Tinh kia tạm thời không đề cập tới, nàng bắt đầu cảm ứng vị trí của ma vật Thần Tinh, đột nhiên, nàng trở nên kinh ngạc.
"Ồ, có vài cỗ khí tức của ma vật Thần Tinh biến mất rồi, mà lại có hai vị cường giả cấp Thần Tinh đang cùng ma vật giao thủ!"
"Đến tột cùng là hai vị nào đang ra tay? Bên phía cục trưởng bọn họ hẳn là không thể có người rảnh tay mới đúng."
Thường Thắng nghi hoặc.
Phương Bình đúng là có suy đoán, trong tình huống mọi cường giả cấp Thần Tinh ở trong khu căn cứ đều bị kiềm chế, có thể trong thời gian ngắn ngủi như thế chém giết nhiều con ma vật Thần Tinh như vậy thì cũng chỉ có Lục Dự và Tả Cao Phong.
Hẳn là ảnh phân thân của hắn sau khi từ căn cứ Hách An trở về thì đã phát hiện khí tức của ma vật Thần Tinh nên đành ra lệnh cho hai người kia hành động.
"Còn có chỗ nào có ma vật Thần Tinh nữa không? Ta đi một nơi, ngươi cùng Phương Bình cùng nhau chạy về một nơi khác."
Không có tiếp tục xoắn xuýt về vấn đề này nữa, Thường Thắng nói.
"Không cần, ta cũng nắm giữ năng lực nhận biết, có thể nhận biết được vị trí ma vật, vẫn là ngươi cùng Hồ Ngạo Nhi tiền bối đi cùng nhau đi!" (B: :))(~)
Phương Bình lắc đầu nói.
"Được."
Thường Thắng cùng Hồ Ngạo Nhi gật đầu, nếu Phương Bình nắm giữ năng lực nhận biết vậy thì phân phối như vậy tự nhiên là thích hợp nhất.
Vèo, vèo!
Ba người chia làm hai đội, từng bên hướng về một vị trí cảm ứng có ma vật Thần Tinh mà chạy đi.
--- Bằng một cách thần kì nào đó mà cả thế giới đều muốn tại hạ đập bàn <(") Đầy máu phục sinh!!! ---