Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 335: Bắt giữ

Chương 335: Bắt giữ




Biên: Hắc Dược

Tại trung tâm thành phố, một trận chiến có lực hủy diệt không bằng Thần Tinh, nhưng số người giao chiến lại càng nhiều hơn, cuộc chiến đang bùng lên.

Ba vị phó cục trưởng Giác Tỉnh giả, không, bây giờ chỉ còn hai vị phó cục trưởng, thêm vào đó là gia chủ gia tộc Giác Tỉnh giả Hạng Vẫn của Hạng gia, cùng với Khoa Đối kháng Ma vật và thành viên gia tộc Giác Tỉnh giả có khoảng hơn mười vị Tứ giai Giác Tỉnh giả, đang vây đánh sáu người, sáu người này chính là sáu tên Ma Nhân tộc do cô ả diêm dúa phái tới bảo vệ thiết bị quấy nhiễu tín hiệu.

Phốc!

Một Tứ giai Giác Tỉnh giả bị một thanh băng trùy đâm thủng một lỗ lớn.

Thịch!

Một Tứ giai Giác Tỉnh giả bị một bàn tay nham thạch khổng lồ đánh bay, hơn phân nửa cơ thể hóa thành thịt nát, không rõ sống chết.

Tuy rằng yếu thế hơn về mặt nhân số, nhưng nắm giữ ưu thế vẫn là sáu tên Ma Nhân tộc.

Thực lực yếu nhất trong sáu người cũng là Ngũ giai Giác Tỉnh giả, thực lực mạnh nhất cũng đã đạt tới Ngũ giai đỉnh phong, đây là một nam tử có hai phiết râu, vóc dáng không cao lắm.

"Phá hủy thiết bị quấy nhiễu tín hiệu thì sao, các ngươi cũng không đợi được cho đến lúc cứu viện chạy tới!"

Dùng thanh cốt đao trên tay đưa ra chém một vị Tứ giai Giác Tỉnh giả làm hai, hắn phát ra tiếng cười lạnh.

Tên Ngũ giai Giác Tỉnh giả vừa rồi kia quả thực đã đủ mạnh mẽ, liều mạng cho dù bị giết cũng muốn phá hủy thiết bị quấy nhiễu tín hiệu, quả thật điều này đã làm hắn bất ngờ, nhưng hắn không cho rằng, mất đi thiết bị quấy nhiễu tín hiệu thì bên Hách An có thể mời được cứu viện đến.

Mặc dù khu căn cứ cách nơi này gần nhất cũng khoảng hơn 1000 km, đợi cho đến lúc cứu viện đuổi tới, khu căn cứ Hách An sớm đã không còn người sống nữa.

Hơn nữa bây giờ dưới loại tình huống này, có thể mời cứu viện đến hay không là vấn đề, dù sao các khu căn cứ đều ốc còn không mang nổi mình ốc rồi.

Rầm rầm!

Đột nhiên, một mũi tên màu vàng dài đến hơn mười mét, vạch không khí mà bắn về hướng hắn, trong chớp mắt đã tới gần hắn rồi.

Tóc gáy cả người hắn đều dựng lên, cảm nhận được nguy cơ nồng đậm, cốt đao theo bản năng mà bổ ra, chém về phía mũi tên màu vàng này.

Răng rắc!

Một tiếng lanh lảnh vang lên, thanh đao làm từ xương cốt từ trong tay hắn nhô ra thế mà lại vỡ vụn, mà hắn lại bị uy lực còn lại của mũi tên màu vàng đâm thành một vết thương thật sâu mà bay ra.

Trong lúc ngã xuống, hắn nhìn thấy một nam tử tuổi còn nhỏ cùng một nữ tử trẻ tuổi vội vã chạy tới, trước người nam tử trẻ tuổi lại ngưng tụ thành một mũi tên màu vàng dài đến hơn mười mét.

Đây là một Ngũ giai đỉnh phong, không, chính xác mà nói thì là kẻ đã đạt đến cực hạn của Ngũ giai.

Điều này khiến cho hắn kinh hãi, càng làm hắn kinh ngạc hơn là, theo như hắn điều tra lần trước thì khu căn cứ Hách An hẳn là không có một người trẻ tuổi kinh khủng như vậy mới đúng.

. . . . . .

"Loại sương mù nào đó có tính ăn mòn? Không, càng giống vô số hạt bụi đang chuyển động hơn."

Thuấn di xuất hiện ở nơi cách đó vài trăm mét, ánh mắt Phương Bình nhìn về phía cánh tay đầy máu thịt của mình.

Hắn chú ý thấy, trên tay đầy máu thịt này, có rất nhiều hạt bụi nhỏ vụn màu đen bám vào.

Nếu hắn đoán không sai, trong sương mù màu đen này những hạt bụi đen mịn đó vẫn luôn chuyển động với tần số cực cao.

Loại rung động cao tần này trao cho những hạt bụi màu đen có lực phá hoại kinh khủng, vậy nên khi tay của hắn chạm vào, trong nháy mắt đã bị tàn phá máu thịt be bét.

"Tự lành"

Dưới năng lực tự lành siêu mạnh của Trạng thái Tiên Nhân, cánh tay đầy máu thịt đã được cầm máu trong thời gian ngắn, đóng vảy, lớp da cũ bong ra, khôi phục lại như lúc đầu.

Khôi phục vết thương, sắc mặt hắn ngưng trọng mà nhìn về phía cô ả diêm dúa.

Trong khu vực có đường kính khoảng hơn hai trăm mét này đã hoàn toàn bị sương mù màu đen bao trùm, cô ả diêm dúa biến thành ma vật, ả hoàn toàn bị che lấp bên trong làn sương dày, nửa cọng lông cũng không nhìn ra.

"Quả nhiên, không thể xem thường bất kỳ một Thần Tinh nào!"

Trên mặt hắn mang theo vẻ đề phòng.

Là cấp Thần Tinh, trên người cô ả diêm dúa có đủ loại năng lực có uy lực đạt tới Thần Tinh, đối phương như vậy hiển nhiên lại càng nguy hiểm hơn người chỉ có thể so được với Thần Tinh như Kim Lệ, chỉ có một loại năng lực có uy lực đạt tới Thần Tinh.

Vù!

Ngay lúc này, sương mù màu đen có biến hóa, một làn xúc tua sương mù màu đen nhô ra, gào thét quật về phía hắn.

Ven đường, hễ là chỗ bị xúc tua sương mù màu đen vụt qua thì tất cả đều bị dập nát.

Vèo!

Vận dụng ma pháp truyền tống, hắn thuấn di xuất hiện cách đó hơn một trăm mét, mà xúc tua sương mù màu đen lại quật lên mặt đất tạo ra một khe rãnh dài và sâu.

Vù vù vù!

Càng lúc càng có nhiều xúc tua sương mù hiện ra, từng cái từng cái một, từ các phương hướng, gào thét, tập kích về phía hắn.

"Xúc tua sương mù này chắc cũng được tính là vật ở trạng thái dài mảnh chứ nhỉ, không biết có thể đủ để khống chế hay không?"

Phương Bình thử vận dụng Nữ hoàng Gai, khống chế xúc tua sương mù này đang đánh úp tới, trong nháy mắt hắn cảm thấy xúc tua sương mù này đã thuộc dưới quyền khống chế của hắn.

Như chỉ trong nháy mắt, quyền khống chế này đã bị cướp đi, xúc tua sương mù này lại đánh úp về phía hắn.

Tuy rằng Nữ hoàng Gai có thể khống chế vật thể ở trạng thái dài mảnh, nhưng với loại năng lực này mà lấy đi quyền khống chế của một vị cường giả cấp Thần Tinh thì chắc chắn là quá gượng gạo.

Vèo!

Phương Bình thuấn di, lại tránh thoát tập kích của xúc tua sương mù.

Nhưng hắn vừa mới xuất hiện thì trong chớp mắt, lập tức lại có xúc tua màu đen tập kích về phía hắn.

Xúc tua sương mù màu đen nhô ra hơn mấy trăm cành, lấy chủ thể sương mù màu đen làm trung tâm, rải rác ra phạm vi mấy kilomet, tựa như là một con yêu quái xúc tua thật lớn, nhìn thấy đều khiến da đầu người ta run lên.

Leng keng!

Phương Bình rút Zanpakuto ở bên hông ra, cắm Zanpakuto xuống mặt đất.

Sau đó, một thanh lại một thanh đao màu lam thật lớn xuất hiện, vỡ ra hóa thành hàng triệu lưỡi dao sắc bén màu lam, đón lấy xúc tua sương mù màu đen đang đánh úp về hướng này.

So đấu về số lượng, hắn còn chưa từng sợ ai đâu.

Tuy rằng Zanpakuto không có tính khắc chế như năng lực Mera Mera no Mi biến dị, nhưng nó tuyệt đối có ưu thế về số lượng, ở loại thời điểm này có khả năng phát huy tác dụng còn lớn hơn cả Mera Mera no Mi biến dị.

Xuy, xuy, xuy ——

Dưới những lưỡi dao sắc bén màu lam này, rất nhanh những làn sương mù màu đen đánh úp tới đều bị đánh tan.

Mà lưỡi dao sắc bén màu lam lại ùa đến bản thể của sương mù màu đen —— bao trùm sương mù màu đen trong phạm vi 200 mét, bao vây lấy nó, hình thành một quả cầu lớn màu lam.

Cùng với tiếng xoẹt xoẹt, khu vực được sương mù màu đen bao trùm co lại rất nhanh.

Tuy rằng sương mù màu đen đã sinh trưởng rất nhanh, nhưng rõ ràng không nhanh bằng lúc bị đánh tan.

Rất nhanh, toàn bộ sương mù màu đen biến mất, cô ả diêm dúa trong hình thái ma vật bị vây ở trong hàng triệu lưỡi dao sắc bén màu lam.

"A ——"

Một tiếng hét thảm thiết vang lên từ miệng cô ả diêm dúa, lưỡi dao sắc bén màu lam cắt qua người ả, cảm giác thiên đao vạn quả, khiến cho ả nhịn không được mà phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Ả đau đến phát điên, một quả đạn pháo không khí xuất hiện, đục lỗ quả cầu được tạo thành từ những lưỡi dao sắc bén màu lam, ả lao ra từ bên trong.

Răng rắc ——

Nhưng đúng lúc này, Phương Bình cũng thuấn di xuất hiện ở hướng đó, tay phải của hắn phát ra nắm tay lửa thật lớn, nện về phía ả ta.

Ả ta nhanh chóng ngưng tụ một tấm khiên không khí chắn trước người, nhưng dưới nắm tay lửa, tấm khiên không khí vỡ vụn, nắm tay lửa mang theo uy lực còn sót lại mà đánh lên người ả ta.

Ả chật vật bắn về, một lần nữa rơi vào không gian quả cầu được tạo thành từ lưỡi dao sắc bén màu lam, mà lỗ thủng vừa rồi cũng được lưỡi dao sắc bén màu lam bổ khuyết vào rất nhanh.

"A ——"

Tiếng kêu thảm thiết lại truyền ra từ bên trong quả cầu màu lam.

Hồi lâu sau, Phương Bình thu hồi lưỡi dao sắc bén màu lam lại, cô ả diêm dúa hóa thành ma vật hiện ra.

Phù phù!

Thân thể của cô ả diêm dúa đã hóa thành ma vật không thể khống chế được mà ngã xuống đất, toàn thân cao thấp cũng không tìm ra một chỗ còn lành lặn.

Vốn là có sáu chân bây giờ cũng chỉ còn sót lại ba cái, máu tươi nhiễm đỏ mặt đất, thân thể hơi phập phồng cho thấy ả vẫn còn sống.

Rầm rầm!

Phương Bình thuấn di tới gần ả, một sôi lại một sợi xiềng xích màu máu xuất hiện từ hư không, trói chặt cô ả diêm dúa đã hóa thành ma vật.

Cô ả diêm dúa lại ngưng tụ một viên đạn pháo không khí, muốn đánh một cái cuối cùng.

Xì xì ——

Nhưng lại bị bàn tay lửa màu vàng khổng lồ do Phương Bình hóa thành bóp nát, đập tan cơ hội sống cuối cùng.

Bản thân ả bị trọng thương, ngưng tụ uy lực của đạn pháo không khí cũng đã không đủ một góc của thời kì đỉnh phong, vậy nên mới dễ dàng bị bàn tay lửa màu vàng khổng lồ bóp nát như thế.

Rầm rầm!

Cùng với tiếng của xiềng xích màu máu, cô ả diêm dúa đã hóa thành ma vật bị trói chặt, bị kéo vào trong hư không rồi biến mất.

Ánh mắt Phương Bình nhìn về một phía, ở nơi đó, không biết từ khi nào mà phân thân của hắn đã xuất hiện.

Bên cạnh phân thân của hắn còn có một người phụ nữ xinh đẹp, người này chính là cường giả cấp Thần Tinh của khu căn cứ Ngân Xuyên, Lữ Vận, hẳn là đối phương được phân thân của hắn mời đến.

Vèo!

Thuấn di một cái, Phương Bình xuất hiện bên cạnh Lữ Vận, nói cảm ơn với nàng.

"Đa tạ Lữ cục đã đến trợ giúp!"

Với tình huống trước mắt của khu căn cứ Ngân Xuyên, tất nhiên gần như mỗi một vị cường giả cấp Thần Tinh đều trấn giữ một chỗ quan trọng.

Lựa chọn đến trợ giúp khu căn cứ Hách An, là phải tạm thời từ bỏ nhiệm vụ trấn thủ, là phải mạo hiểm, đối phương có thể đến nơi này, thật sự khiến hắn rất cảm kích.

"Không cần cảm ơn ta, ta vốn dĩ cũng chưa có làm được gì, Ma Nhân tộc Thần Tinh xâm lấn này là do một mình ngươi đánh bại cả."

Lữ Vận lắc đầu cười.

Với tình huống trước mắt của khu căn cứ Ngân Xuyên, từ bỏ nhiệm vụ trấn thủ, tới đây trợ giúp tất nhiên rất là mạo hiểm, chỉ có điều, lần mạo hiểm này rất cần thiết.

Không phải bởi vì khu căn cứ Hách An, mà là vì ời đứng thứ 3 trên bảng xếp hạng, là Phương Bình này.

Một phần là vì lúc khu căn cứ Ngân Xuyên bị tập kích, Phương Bình đã ra tay giúp đỡ, mặt khác còn là bởi tiềm lực của Phương Bình.

Một vị cường giả tương lai có thể trở thành cấp Huyết Nguyệt tất nhiên phải coi trọng rồi.

"Nếu không phải có khí tức của Lữ cục làm ả ta kinh sợ, khiến cho ả tự làm rối trận tuyến, chưa chắc ta đã có thể thắng."

Phương Bình nói.

Ở chỗ cách nơi này không xa, đám người Hạng Khâu đã giết chết sáu tên Ma Nhân tộc Ngũ giai, cũng đang chạy tới, đúng lúc nhìn thấy Phương Bình đánh bại cô ả diêm dúa đã hóa thành ma vật, giam cầm cô ả.

"Ma Nhân tộc cấp Thần Tinh xâm lấn thế mà lại bị Phương Bình đánh bại?"

"Thực lực bây giờ của Phương Bình khi nào thì lại có thể chống lại thậm chí đánh bại được Thần Tinh rồi?"

Tiêu Long, Văn Lam Trúc, gia chủ Hạng gia. . . . . . trên mặt của từng người đều mang theo vẻ kinh ngạc.

Cấp Thần Tinh, đó chính là cấp Thần Tinh, là một cường giả đủ để đứng đầu trấn thủ một khu căn cứ, tuy rằng là Ma Nhân tộc, nhưng thực lực cũng tuyệt đối không hề kém hơn nửa phần.

Mà cường giả đứng đầu như vậy, thế mà lại bị Phương Bình đánh bại, có thể thấy rằng Phương Bình bây giờ đến tột cùng là mạnh như thế nào.

Nghĩ đến vài năm trước, chỉ một Tứ giai Giác Tỉnh giả của Liêu gia trấn thủ gia tộc Giác Tỉnh giả cũng đủ để bức ép Phương Bình trốn đông trốn tây, nhưng bây giờ, cường giả cấp Thần Tinh lại không phải là đối thủ của Phương Bình.

Loại tương phản trước sau này thật lớn, khiến cho bọn họ bị chấn động không nhẹ.

Đừng nói là bọn họ, cho dù là Hạng Khâu và Nhạn Hồng đã có sự hiểu biết với chiến lực của Phương Bình cũng không khỏi hơi khiếp sợ.

"Thế mà lại đánh bại được một vị cấp Thần Tinh!"

Chiến lực có thể so với Thần Tinh, cùng với việc đánh bại Thần Tinh là hai khái niệm, người sau là vì trên người có đủ loại năng lực có uy lực đạt tới Thần Tinh, so với người trước rõ ràng là mạnh hơn, bọn họ đối với thực lực của Phương Bình vẫn còn xem nhẹ.

"Cổ cục. . . . . ."

Một đám đều lâm vào chấn động, cho đến khi có người phát hiện ra thân thể Cổ Sóc mắt nhắm nghiền nằm trong đống đổ nát thì mới hồi phục tinh thần lại, nhanh chân chạy qua.

Sau đó, một trận khóc than thảm thương truyền ra.

Phương Bình và Lữ Vận đi qua, nhìn Cổ Sóc nhắm mắt nằm dưới đất, sắc mặt hai người đều mang theo vẻ kính nể.

Đây là một vị anh hùng, một vị dâng hiến cả đời mình cho khu căn cứ Hách An, một vị anh hùng cũng vì bảo vệ khu căn cứ Hách An mà chết.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch