Ngày thứ hai, Phương Bình từ phòng của Yến Tuyết xuất phát, đi tới tiệm cà phê dưới khu chung cư cho nữ.
Còn về tối hôm qua tự nhiên là hắn ngủ một mình trên sô pha.
Ở tiệm cà phê, Phương Bình gặp được khoảng cỡ hơn hai mươi người, họ đều nhận nhiệm vụ mất tích này, bao quát cả Hồ Ngạo Nhi ở bên trong, trong đó còn có một ít người hắn từng gặp mặt vào chạng vạng ngày hôm qua.
Những người này có Ngũ giai Giác Tỉnh giả, cũng có Tứ giai thậm chí Tam giai Giác Tỉnh giả.
Phương Bình suy đoán, những Tam giai Tứ giai Giác Tỉnh giả hẳn là đều là những người có năng lực tìm kiếm.
Nhiệm vụ của bọn họ hẳn là lập thành đội hai người hoạt động cùng những Ngũ giai Giác Tỉnh giả không có năng lực tìm kiếm, đương nhiên, năng lực tìm kiếm của bọn họ có thể phát hiện ra kẻ sở hữu năng lực ẩn thân đặc thù như hung thủ hay không thì khó nói.
Bởi vì hắn mang thân phận người đứng thứ ba trên bảng danh sách thứ ba nên những người này hầu như đều là nhận thức được Phương Bình, sau khi chào hỏi xã giao xong thì Phương Bình liền gia nhập vào cuộc thảo luận nhiệm vụ hằng ngày.
"Lần này Phương Bình tiền bối đã đả thương đối phương, nên hung thủ hẳn là sẽ yên tĩnh mấy ngày, sau khi chờ thương thế khôi phục thì mới ra tay lại."
Một cô gái có chiếc đuôi ngựa được buộc cao một cách bất thường phát biểu cái nhìn của chính mình.
"Không, ta lại cảm thấy, ngày hôm nay hắn rất khả năng sẽ còn động thủ."
Một nam tử dùng tay đẩy nhẹ cặp kính trên mặt mình, nói.
"Dựa theo chúng ta suy đoán, người này hẳn là một Ma Nhân tộc, như vậy hắn rất có khả năng sẽ thông qua việc săn giết Giác Tỉnh giả để mau chóng khôi phục thương thế."
Trải qua thảo luận, mọi người cảm thấy khả năng phạm nhân sẽ tiếp tục gây án vào hôm nay là cực cao, ngoại trừ Phương Bình cùng Hồ Ngạo Nhi ra thì tất cả đều chia cặp hai người một tổ phân tán ra bắt đầu tiến hành quản chế đối với các khu vực có mật độ Giác Tỉnh giả dày đặc.
Vì để tiện cho khi có một tổ bất kì phát hiện ra điểm bất thường thì có thể chạy tới kịp thời, Phương Bình đành phát cho mỗi một tổ một thanh phi đao có Phi Lôi Thần thuật thức, đương nhiên, sau đó khẳng định là cần phải thu lại.
Sau mấy tiếng, trên một con phố rợp bóng cây hai ven đường, một nam tử vóc người cao lớn đang đi dưới hàng cây.
"Hừ hừ —— "
Đột nhiên, không có dấu hiệu nào, nam tử thống khổ che ngực, quần áo nơi ngực hắn đã bị máu tươi nhiễm đỏ, từ nơi ngực hắn có máu tươi đang không ngừng rỉ ra.
Liền tựa như là vòi nước không bị khóa, máu hắn chảy đầy đất, mà nam tử nhưng là chậm rãi ngã xuống.
Cách vị trí đó khoảng hai kilomet, trên một chiếc ghế kim loại đặt ven đường, một người trẻ tuổi đang ngồi, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, nghiêng đầu về phía bên cạnh nói với người trung niên.
"Phạm nhân đã xuất hiện!"
Phạm nhân bởi vì nắm giữ năng lực ẩn thân đặc thù nn không cách nào bị năng lực nhận biết phát hiện ra được, nhưng vẫn có thể nhận biết được người nào đã bị tấn công, thông qua phản ứng không bình thường của nạn nhân xấu số mà có thể phát hiện ra phạm nhân, cái này chính là phương pháp bọn họ nghĩ ra để tìm kiếm ra phạm nhân.
Vừa nãy hắn đã cảm nhận được có một người ngã xuống đất với vết máu nơi lồng ngực.
"Là ở phương hướng nào?"
Nghe được hắn, người trung niên mau chóng ấn một nút bấm trên chiếc đồng hồ nơi tay.
Đây là thiết bị báo động, sau khi ấn xuống liền có thể thông báo cho những tổ đội còn lại của nhóm tìm kiếm.
"Là ở hướng kia!"
Người trẻ tuổi vội vàng nói.
Vèo!
Người đàn ông trung niên mau chóng phóng về phương hướng ngón tay người trẻ tuổi chỉ mà chạy như bay.
Bạch!
Bên cạnh ời trung niên, Phương Bình đột nhiên xuất hiện, sau khi nhận được cảnh báo hắn đã mượn Phi Lôi Thần thuật thức trên thanh phi dao mà người trung niên đang giữ để chạy tới.
Sau khi hỏi rõ ràng phương hướng từ người trung niên, hắn loé lên một cái liền vượt qua người trung niên, hướng về phương hướng phạm nhân xuất hiện mà chạy đi.
Bạch!
Hắn xuất hiện ở trên con phố người nam kia bị tấn công, nhưng đáng tiếc, trên đường phố, hiện giời ngoại trừ một vũng máu ra thì không hề có thứ nào khác.
"Đã tới chậm!"
Nhìn cái vũng máu này, sắc mặt hắn tái nhợt.
Tuy rằng ngay sau khi nhận được cảnh báo thì hắn đã thuấn di chạy tới, nhưng chung quy vẫn là chậm một bước, người nam bị tấn công kia khả năng cao đã chết mất xác rồi.
Vèo, vèo!
Người đàn ông trung niên cùng người trẻ tuổi lần lượt chạy tới, nhìn thấy vết máu trên mặt đất, lập tức hiểu rằng bọn họ đã chậm một bước, cũng không có thể cứu người bị tập kích, cơ thể nạn nhân đã bị mang đi.
Hai người cũng tương tự như Phương Bình, đều là mang sắc mặt tái nhợt, nắm chặt nắm đấm.
Số người bị nạn lại tăng thêm một, cộng thêm cả nạn nhân xấu số này đây thì đã có mười vụ mất tích xảy ra.
Cách đó mấy chục mét, Hoàng Trác vác túi đựng thi thể, vô cùng lớn lối mà đứng nhìn ba người.
"Chỉ thế này mà đã nổi giận? Chờ khi ngươi phát hiện người thân cận nhất bị giết thì không biết còn sẽ có vẻ mặt gì!"
Hắn đắc ý đảo qua khuôn mặt tái nhợt của ba người Phương Bình, cuối cùng rơi vào Phương Bình trên mặt.
Hắn đã tra được, số người có quan hệ thân cận với Phương Bình là hai, một người gọi là Yến Tuyết, người còn lại gọi là Phàn Huyên.
"Ta rất chờ mong."
Khóe miệng lộ ra một tia cười gằn, vác thi thể, hắn cứ thế nghênh ngang rời đi.
Sau một ngày, người thứ mười một gặp nạn xuất hiện, là một nữ tử trung niên.
Sau hai ngày, người bị hại thứ mười hai xuất hiện, là một cô gái trẻ có hi vọng xung kích bảng danh sách.
Sau ba ngày, người thứ mười ba bị mất tích xuất hiện, là Trang Vưu Tuấn, là một thanh niên trẻ mới vừa đoạt được vị trí thứ ba mươi trên bảng danh sách.
Ngày thứ tư, bên trong một cửa hàng đồ ngọt.
Hồ Ngạo Nhi mặc một chiếc áo dài tay ôm thân cổ lọ màu trắng cùng chân váy ngắn xếp ly đen tuyền, nàng trang điểm nhẹ, thoạt nhìn như thể một thiếu nữ mộng mơ bắt kịp xu thế xuất hiện trong một cửa hàng đồ ngọt hiện đại.
(Trông na ná như này nè :v)
Phạm vi cảm nhận của nàng đã trải rộng mấy dặm phạm vi, trong mọi thời khắc nàng vẫn luôn quan tâm đến diễn biến trong phạm vi trăm dặm này.
Cái cửa hàng đồ ngọt này cũng thỉnh thoảng có người ra ra vào vào, đột nhiên, một nam tử đi vào cửa hàng đồ ngọt.
"Ha, thật sự cho rằng ta không nhận ra. . ."
Nam tử là Ma Nhân tộc Hoàng Trác bị Phương Bình đả thương, liên tục săn giết Giác Tỉnh giả, thương thế trên người hắn đã khôi phục.
Nhìn thấy Hồ Ngạo Nhi mặc thường phục cải trang tìm kiếm, hắn xem thường cười gằn.
Tên tuổi Hồ Ngạo Nhi ở khu căn cứ Ngân Xuyên đã nổi danh như vậy, hắn lại sao lại không nhận ra được.
Vốn dĩ hắn là chuẩn bị đi tới đối phó người tên Yến Tuyết, một trong hai người có quan hệ thân mật với Phương Bình, chỉ là sau khi nhìn thấy Hồ Ngạo Nhi thì hắn thay đổi chủ ý.
Mấy ngày nay đã nhiều lần đắc thủ để cho hắn một lần nữa có cảm giác tự tin.
Mấy ngày trước cùng Phương Bình giao thủ, để cho hắn xác định, dựa vào năng lực ẩn thân đặc thù của hắn thì cho dù là loại thiên tài có thể so với Thần Tinh như thế nào thì cũng là có thể bị đánh lén.
Nếu không phải Phương Bình là con quái vật, trái tim bị đâm xuyên cũng chưa chết thì hắn từ lâu đã ám sát thành công.
Hắn không cho là Hồ Ngạo Nhi cũng giống như Phương Bình vậy, cũng là một con quái vật có giết cũng không chết.
Lạch cạch, lạch cạch, lạch cạch!
Hắn rút con dao găm màu lam được bao phủ trong lớp hoa văn màu máu, trực tiếp hướng về phía Hồ Ngạo Nhi mà đi tới.
Khoảng cách giữa hắn với Hồ Ngạo Nhi đã càng ngày càng gần, thậm chí đã không tới mười mét, dù vậy, Hồ Ngạo Nhi như trước vẫn không thể phát hiện ra hắn, hắn tiếp tục tới gần.
Đang lúc này, Hồ Ngạo Nhi vẫn đang hưởng thụ ly trà sữa trân châu đường đen, biểu hiện trên mặt từ nhu hòa hóa thành sắc lạnh, ánh mắt lạnh lẽo nhìn hướng về vị trí hắn.
Xèo!
Kình phong đột nhiên vang lên, một thanh phi đao từ bên cạnh Hồ Ngạo Nhi bắn ra, hướng về phương hướng của hắn mà đâm tới.
Sắc mặt hắn đại biến, hắn không thể kìm được suy nghĩ tại sao Hồ Ngạo Nhi trước đó vẫn cứ luôn không hề phát giác được sự hiện hiện của hắn mà giờ lại xác định rõ được vị trí hắn như vậy, hắn cuống quít tránh né.
Thế như, một vị cường giả sở hữu chiến lực có thể so với Thần Tinh ra tay lại há có thể dễ tránh né như vậy sao.
Phốc ——
Phi đao từ trên người hắn xuyên thủng qua, trên người hắn xuất hiện một cái lỗ thủng trước sau thông suốt, máu tươi chảy ra không ngừng.
Mà lại, sau khi xuyên thấu thân thể hắn thì phi đao bẻ một cái đường cong vi diệu trên không trung tiếp tục đâm tới phía sau lưng hắn.
Hắn mau chóng vận dụng năng lực Thổ độn, xuyên vào trong nền đất phía dưới.
Xèo!
Phi đao từ đỉnh đầu hắn bay vụt mà qua, chỉ thiếu một chút, đầu hắn liền bị xuyên thủng.
Xuyên xuống lòng đất, hắn không dám lưu lại, cứ thế che vết thương mà chạy mất dạng khỏi chỗ đó.
"Con mẹ nó, đồ quái vật."
Trong lòng hắn không nhịn được chửi má nó.
Hắn phát hiện, những kẻ được mệnh danh thiên tài có thể so với Thần Tinh này, mỗi một người đều là quái vật.
Phương Bình thì dù trái tim bị đâm xuyên cũng không chết, mà Hồ Ngạo Nhi nhưng là có thể phát hiện hắn khi vẫn còn đang vận dụng năng lực ẩn thân đáng tự hào này.
Hai lần giao thủ cùng thiên tài có thể so với Thần Tinh, hai lần chịu thiệt, bọn thiên tài có thể so với Thần Tinh quả thực như là khắc tinh của hắn vậy.
Bạch!
Phương Bình đột nhiên xuất hiện ở bên trong cửa hàng đồ ngọt, hắn là nhận được cảnh báo, mượn phi đao trên người Hồ Ngạo Nhi, hắn dùng Phi Lôi Thần thuật chạy tới.
"Hồ Ngạo Nhi tiền bối, hung thủ đâu rồi?"
Sau khi xuất hiện, hắn không nhịn nổi mà hỏi ngay Hồ Ngạo Nhi.
"Để cho hắn cho chạy trốn rồi!"
Hồ Ngạo Nhi đứng ở bên vết máu, trên mặt lộ ra một tia tiếc nuối.
Bởi vì nàng mặc bộ đồ thế này nên việc mang theo ba cây thương ngắn là vô cùng khó khăn, nàng đành đổi vũ khí thành phi đao.
Còn về việc nàng có thể phát hiện ra Hoàng Trác lại là do lượng lớn hạt bui bồng bềnh ở trong không khí.
Không giống với đặc điểm năng lực tinh thần của Lục Dự là có thể hóa thành thực thể, năng lực tinh thần của nàng am hiểu về khống chế hơn, có thể khống chế vật thể.
Ở trong cửa hàng đồ ngọt nàng đã lấy niệm lực ràng buộc khống chế rất nhiều hạt bụi nhỏ nổi bồng bềnh giữa không trung, khi những hạt bụi này bị chạm đến dẫn đến vị trí phát sinh thay đổi thì nàng liền có thể biết được.
Nàng chính là thông qua loại này phương pháp mà phát hiện Hoàng Trác.
"Ngươi đả thương được hắn?"
Nhìn thấy vết máu trên mặt đất, Phương Bình hỏi.
"Hừm, xác thực là đã khiến hắn bị thương, thế nhưng hẳn là còn chưa đủ để lấy được tính mạng của hắn."
Hồ Ngạo Nhi phán đoán.
"Đáng tiếc, lại để cho hắn chạy trốn."
Trên mặt Phương Bình lộ ra vẻ tiếc nuối, đây là cơ hội hiếm hoi có thể kết liễu được cả mạng sống của hung thủ trong mấy ngày vừa qua, ngoại trừ lần trước hắn đả thương được hung thủ nhưng đáng tiếc vẫn để cho đối phương đào tẩu.
Sau đó, lại mấy ngày trôi qua, hung thủ thỉnh thoảng gây án, tổng số người gặp nạn đã đạt đến mười lăm người.
Buổi sáng, trong khu chung cư nữ của Khoa Đối kháng Ma vật, Hoàng Trác xuất hiện ở nơi này.
Không có gặp phải chút ngăn trở nào, hắn đi tới lầu bảy, đứng ở trước cửa phòng đầu tiên phía bên tay trái, mà căn phòng này thình lình chính là phòng của Yến Tuyết.
Liên tiếp ăn thiệt thòi trong tay Phương Bình cùng với Hồ Ngạo Nhi, hắn hoàn toàn biết được, cho dù nắm giữ năng lực ẩn thân đặc thù thì cũng rất khó có thể là đối thủ cho bọn thiên tài Thần Tinh.
Chỉ là, bị thiệt thòi như vậy hắn tự nhiên là nuốt không trôi cục tức này.
Sau khi bị Hồ Ngạo Nhi đả thương thì hắn cũng điều tra luôn cả tình báo liên quan đến Hồ Ngạo Nhi, ý đồ ra tay đối với người có quan hệ thân thiết với Hồ Ngạo Nhi.
Kết quả, chỉ mới vừa nhìn một cái hắn liền thấy dòng thông tin, bạn trai của Hồ Ngạo Nhi lại là chủ nhân của vị trí thứ nhất trên bảng danh sách, Thường Thắng.
Xin lỗi ta tìm lộn người.
Liên tục ăn hai lần thiệt thòi trong tay hai thiên tài có thể so với Thần Tinh kia, thế là hắn quả đoán từ bỏ ý đồ đối phó với Thường Thắng, chuyển qua tập trung đối phó với những người thân cận bên phía Phương Bình, vì lẽ đó mà hắn đến nơi này.
Vù!
Vận dụng năng lực Thổ hệ, hắn xuyên thủng qua vách tường bên cạnh, tiến vào bên trong gian phòng.
Trên mặt của hắn lộ ra vẻ đắc ý, bây giờ Phương Bình đang ở trên đường phố trong khu căn cứ tmà tìm kiếm hắn, nhưng hắn lại xuất hiện ở nơi này, vừa nghĩ tới đó, hắn liền có một trận đắc ý.
Ở trong gian phòng tìm kiếm một hồi, hắn phát hiện có người ở phòng khách.
"Lại là một mũi tên bắn trúng hai con chim!"
Trên mặt của hắn lộ ra vẻ ngoài ý muốn, trong phòng khách, ngoại trừ mục tiêu lần này là Yến Tuyết ra thì ngay Phàn Huyên là mục tiêu thứ hai của hắn cũng có mặt.
Rút dao găm ra, trên mặt hắn lộ ra nụ cười dữ tợn, chậm rãi đi tới.
Hắn đi tới gần bên cạnh Yến Tuyết cùng với Phàn Huyên, đứng ở khoảng cách còn chưa tới ba mét so với hai người.
Ánh mắt hắn đảo qua hai người, tiếp tục đi tới chỗ Yến Tuyết, vung con dao găm lên, hắn nhắm vào Yến Tuyết mà đâm xuống.
Năng lực ẩn thân của hắn quá mức đặc thù, thậm chí có thể che đậy cả lưu động dị thường trong không khí, mặc dù lúc này đang có một con dao nhanh chóng đâm tới, Yến Tuyết như trước cũng không thể phát hiện.