Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 342: Khu căn cứ bị diệt thứ năm

Chương 342: Khu căn cứ bị diệt thứ năm




Biên: Hắc Dược

Phòng ở của Yến Tuyết bị phá hư đến độ không còn là nơi cho người sống, trong thời gian chờ sửa chữa thì Yến Tuyết tạm thời ở lại phòng của Phàn Huyên, Phương Bình thì lại rời đi.

Phạm nhân đã bị bắt giữ, nguy cơ đã được giải trừ, hắn cũng không còn lý do chính đáng để lưu lại.

Trở lại nơi ở, hắn tiến vào không gian hiến tế, ánh mắt lạnh lẽo nhìn hướng về phía trên Ma Vật Tế Đàn nơi tên Ma Nhân tộc kia bị xiềng xích huyết sắc trói buộc.

"Giết. . . ta đi."

Nhìn thấy Phương Bình xuất hiện, con ma vật do Hoàng Trác hóa thành dùng giọng nói đứt quãng rên rỉ.

Vốn dĩ hắn đã bị thương rất nặng, lại bị Hồ Ngạo Nhi bạo lực tìm tòi trí nhớ, hắn lúc này cả người đau đớn, đầu càng là trướng đau cực kỳ, hoàn toàn không thể nhận ra được dị thường bên trong không gian hiến tế.

"Giết ngươi không khỏi lợi cho ngươi quá rồi!"

Phương Bình cười gằn, xử tử cũng không phải là hình phạt kinh khủng nhất, đó cũng là lí do tại sao rất nhiều người khi bị rơi vào trong tay kẻ địch đều sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để tự sát.

Sự tra tấn khủng khiếp đáng sợ nhất nằm ở chỗ người sống nhưng không có nhân quyền, phải khổ sở còn thua con thú, sống không bằng chết.

Mà hắn vừa vặn liền có loại phương pháp này.

"Kotoamatsukami!"

Hai mắt Phương Bình xuất hiện đồ án màu đỏ ngòm, rồi sau đó hai con chim màu máu từ hai mắt hắn bay ra, va vào trong cơ thể con ma vật do Hoàng Trác hóa thành.

Là một Ngũ giai Giác Tỉnh giả, Hoàng Trác tự nhiên cũng ở trong phạm vi bị ảnh hưởng của Kotoamatsukami phiên bản bình thường.

Vù ——

Theo sự xâm nhập của hai con chim màu máu, thân thể của con ma vật do Hoàng Trác hóa thành nhất thời cứng đờ, ý chí trong đầu nhất thời bị sửa chữa.

Thao túng ý chí của người khác, để người khác hóa thành "con rối" của mình, trên một trình độ nhất định nào đó mà nói thì đây là một loại năng lực rất không nhân đạo.

Nhưng đối với bọn Ma Nhân tộc hai tay dính đầy máu tanh này thì hiển nhiên vốn hoàn toàn không cần nói đến cái gì là nhân đạo nữa rồi.

Để cho hắn sống nốt quãng đời còn lại trong hình hài một “con rối” chính là sự trừng phạt tốt nhất đối với hắn.

Một cái thuấn di, Phương Bình đi tới căn biệt thự tại khu căn cứ Liễu Châu.

"Thiếu gia."

Nhận ra được Phương Bình đã đến, Lục Dự tiến lên đón tiếp.

"Hắn liền giao cho ngươi."

Lôi con ma vật do Hoàng Trác hóa thành từ không gian hiến tế vứt ra, Phương Bình nói.

"Yên tâm đi, thiếu gia, ta sẽ dạy dỗ hắn thật tốt."

Nhìn thấy con ma vật do Hoàng Trác hóa thành, Lục Dự lập tức rõ ràng ý tứ của Phương Bình, nói.

"Ừm."

Phương Bình đáp một tiếng, hỏi.

"Công việc bên khu sản xuất nhận được từ Lư gia kia thế nào rồi?"

Đối với một khu sản xuất có thể tự động kiếm lúa về cho hắn như vậy thì tất nhiên là hắn rất coi trọng.

"Tất cả đều vận chuyển bình thường, chỉ là hơi thiếu hụt một tên Giác Tỉnh giả thực lực đủ mạnh để tọa trấn, kẻ ngươi vừa đưa tới vừa vặn thích hợp."

"Vậy thì tốt."

Phương Bình gật đầu.

"Khoảng thời gian gần nhất này thu đến không ít thư mời, đều là từ một ít con cháu của gia tộc Giác Tỉnh giả trong khu căn cứ."

Lục Dự lại nói.

"Đều từ chối."

Phương Bình quả đoán ra lệnh.

Mục đích của những lá thư mời này không ngoài lập quan hệ hay kết giao tình nghĩa, nhưng hắn cũng không có ý nghĩ cùng những người này chơi trò quả đất này là của chúng mình, thay vì tốn thời gian đi kết bè giao phái còn không bằng hắn dùng đống công sức đó đi tu luyện.

Hắn bây giờ tuy rằng thực lực đã không yếu, đủ để có thể so với Thần Tinh, thậm chí đã có chiến tích chém giết Ma Nhân tộc Thần Tinh cấp, nhưng tuyệt đối vẫn chưa phải là thời điểm để thư giãn.

Đừng xem hắn có chiến tích cùng Hắc Nghịch giao thủ không bại, nhưng đó là do hắn mượn Ấn ký đỉnh phong, vốn dĩ cũng không phải là thực lực của mình, hơn nữa hắn hiện tại cũng không có Ấn ký đỉnh phong.

Thực lực của hắn tối đa cũng là Thần Tinh nhập môn, mà cái gọi là Thần Tinh còn phân chia ra mấy cấp bậc là Thần Tinh kỳ cựu, Thần Tinh đỉnh phong rồi mới đến Huyết nguyệt.

Ở trước mặt cường giả chân chính,hắn như trước rất là nhỏ yếu.

Không có lưu lại khu căn cứ Liễu Châu quá lâu, Phương Bình trở về khu căn cứ Ngân Xuyên, hối đoái một chút dịch dinh dưỡng rồi lại vùi đầu vào quá trình tu luyện buồn tẻ.

Mấy tháng sau.

"Điều khiển gió!"

Bên trong không gian Doa Doa no Mi, Phương Bình toàn lực điều động năng lực Phong hệ, Điều khiển gió.

Cuồng phong gào thét, một cái lại một cái lốc xoáy to lớn tựa như những cây cột chống trời nhanh chóng xoay tròn.

Bùm bùm!

Có điện quang màu trắng xanh đang lóe lên.

Cũng không phải là do năng lực sấm sét gây ra, Phương Bình cũng không có năng lực sấm sét.

Mà điện quang kia rõ ràng là do khi những biên giới của lốc xoáy này cùng lốc xoáy kia ma sát mà gây ra.

Yagami Kazuma thông qua việc kí kết khế ước cùng với vị vua của những Tinh linh Gió mà thu hoạch được năng lực Phong hệ, một loại năng lực cường đại đến độ cực đoan.

Uy lực thậm chí đã vượt qua năng lực siêu hạng phổ thông, cái này cũng là lí do tại sao ở trong bộ anime Kaze no Stigma Yagami Kazuma có thể thu được danh hào Phong thuật sư mạnh nhất.

Hắn bây giờ, cảnh giới hẳn là muốn vượt qua Yagami Kazuma, chính vì như thế, khi hắn sử dụng uy lực này thì so với Yagami Kazuma càng mạnh.

Hồi lâu, ra một thân mồ hôi, Phương Bình từ bên trong không gian xanh lá lui ra, trở lại ngoại giới.

Cầm lấy chén nước trên khay trà, hắn ùng ục ùng ục uống hết một hơi.

Thời gian mấy tháng này hắn bế quan tỏa cảng vùi đầu khổ tu, vì thế nên tốc độ phát triển cũng cực kỳ kinh người.

Từ khi hắn trở thành Ngũ giai Giác Tỉnh giả cùng lắm cũng là mới nửa năm, nhưng bây giờ hắn đã đạt đến giai đoạn Ngũ giai trung kỳ, lại cho hắn thời gian nửa năm, hắn tự tin đủ để đạt đến Ngũ giai đỉnh phong.

Thời gian một năm mà chắc chắn có thể từ cảnh giới Ngũ giai sơ kỳ đạt đến Ngũ giai đỉnh phong, tốc độ như thế này có thể tính là không chậm.

Thực lực càng là tiến lên cao hơn thì tốc độ tăng trưởng càng là chậm đi, đặc biệt khi khoảng cách so với Thần Tinh chỉ còn kém mỗi một bước thì càng là như vậy.

Tố chất bình thường một ít, như phó cục trưởng Diệp Chấn đã chết trận của căn cứ Hách An, thời gian trở thành Ngũ giai đã vượt qua mười năm, nhưng mãi đến tận lúc chết trận thì thực lực của hắn như trước vẫn chưa đạt đến Ngũ giai đỉnh phong, có thể thấy được tốc độ tăng trưởng trong giai đoạn Ngũ giai của hắn rất chậm.

Phương Bình có thể chắc chắn thời gian một năm liền tăng lên tới Ngũ giai đỉnh phong, tốc độ so với đối phương không chỉ nhanh gấp mười lần, có thể thấy được tiềm năng phát triển là cực khủng bồ.

Mà để có thể sở hữu tốc độ trưởng thành nhanh như thế thì hiển nhiên muốn quy công cho thiên phú phát triển đẳng cấp phi phàm.

Thiên phú phát triển phi phàm khiến cho hắn có được tốc độ phát triển không phải bình thường, thực lực của hắn tăng lên tựa như ngồi tên lửa.

. . .

Trong phòng họp Khoa Đối kháng Ma vật bên khu căn cứ Ngân Xuyên, mấy vị cục trưởng từng người từng người tất cả đều mang sắc mặt nghiêm nghị.

Ngay trước đây không lâu, bọn họ nhận được tin tức một khu căn cứ ở vào phía đông cách khu căn cứ Ngân Xuyên ba ngàn kilomet, khu căn cứ Sơn Thành, vào ngày hôm qua đã bị một cái bộ lạc Ma Nhân tộc tiêu diệt.

Trước mắt thì thương vong không rõ, nhưng có thể khẳng định chính là, thương vong tất nhiên cực kỳ nặng nề, có thể cắc cắn là không có đến một nửa người sống sót trốn ra được.

"Này đã là khu căn cứ bị tiêu diệt thứ năm trong suốt nửa năm qua này, không thể để tiếp tục như vậy, nếu như cứ tiếp tục như vậy thì tình cảnh của nhân loại sẽ rất đáng lo."

Trên mặt phó cục trưởng Từ Đông lộ ra sự phẫn nộ cùng lo lắng.

"Ta đề nghị thành lập một nhánh tiểu đội truy sát do cường giả cấp Thần Tinh tạo thành, tiến hành truy sát đối với các bộ lạc Ma Nhân tộc dám lộng hành."

"Nhưng là lấy tình huống trước mắt của khu căn cứ Ngân Xuyên là hoàn toàn không có dư lực để thành lập loại này tiểu đội truy sát như này."

Phó cục trưởng Lữ Vận cười khổ lắc đầu.

Bọn họ đều rất rõ ràng, nếu như cứ tiếp tục tùy ý để các bộ lạc Ma Nhân tộc tàn phá bừa bãi như vậy thì tình cảnh của toàn thể nhân loại sẽ trở nên ngày càng bất ổn, nhất định phải thành lập tiểu đội truy sát, lấy thủ đoạn lôi đình tận diệt những bộ lạc Ma Nhân tộc dám ngo ngoe để giết gà dọa khỉ.

Hiện tại vấn đề là, do trận chiến nửa năm trước đó, thực lực của khu căn cứ Ngân Xuyên đã bị tổn hại gần như là một nửa, đã không có dư lực thành lập tiểu đội truy sát.

"Ta ngược lại thật ra có cái chủ ý này."

Phó cục trưởng Từ Đông hiển nhiên là sớm đã có ý nghĩ, cho nên mới phải đưa ra cái đề nghị kia.

"Lấy tình huống trước mắt của khu căn cứ Ngân Xuyên, thành lập một nhánh tiểu đội truy sát do cường giả cấp Thần Tinh tạo thành xác thực rất khó khăn, nhưng nếu như thành lập một nhánh tiểu đội truy sát trên cơ sở thực lực nòng cốt là có thể so với cường giả cấp Thần Tinh thì vẫn là có thể làm được —— "

"Không được, như vậy quá mức mạo hiểm."

Còn chưa chờ phó cục trưởng Từ Đông nói ra chi tiết cụ thể, Lữ Vận lại là đã có một ít kích động mà phản đối.

Tình hình hiện tại của khu căn cứ Ngân Xuyên, sau khi trải qua lần tổn thất nặng nề trước đó thì số cá nhân mang danh nghĩa có thể mạnh hơn Thần Tinh cũng chỉ còn sót lại Phương Bình và Hồ Ngạo Nhi, hai người này đã quá nổi tiếng, không cần nghĩ cũng có thể đoán được, ời thích hợp mà từ trong miệng phó cục trưởng Từ Đông nói ra tất nhiên chỉ có thể là hai người.

Hai người đều là hạt giống nắm giữ tiềm lực Huyết Nguyệt cấp, tầm quan trọng của họ đối với nhân loại mà thậm chí vượt quá mấy tòa khu căn cứ, nàng là tuyệt không muốn nhìn thấy những hạt giống hy vọng như vậy xảy ra bất trắc.

Đối với sự phản đối từ Lữ Vận, Từ Đông cũng không ngoài ý muốn, theo hắn biết, quan hệ giữa Lữ Vận cùng Hồ Ngạo Nhi và Phương Bình đều là rất tốt, hắn tiếp tục nói.

"Mặc dù sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm, nhưng tình thế bây giờ đã đến trình độ mạo hiểm là nghĩa vụ chứ không thể chọn lựa nữa rồi."

"Hơn nữa, Phương Bình có được năng lực không gian, thời khắc mấu chốt hắn hoàn toàn có thể mang theo những người khác trong tiểu đội thuấn di đào tẩu, mức độ nguy hiểm không có lớn như trong tưởng tượng vậy đâu."

Lữ Vận như trước phản đối.

"Không được, năng lực cùng vật phẩm ma hóa có thể khắc chế năng lực không gian tuy rằng ít, nhưng cũng không phải không có, hơn nữa, nếu là tao ngộ cường giả cấp Huyết Nguyệt, bọn họ e sợ liền thời gian để vận dụng năng lực không gian đều không có."

"Nguy hiểm là không thể tránh khỏi, lại nói, cường giả cấp Huyết Nguyệt trong khu vực phụ cận cũng chỉ có mỗi hai người, lại há là dễ gặp phải đến vậy."

"Ngươi đưa ra những ý kiến hoàn toàn là đang đoạn tuyệt hi vọng của nhân loại, ta kiên quyết không đồng ý."

Nghe hai người tranh chấp, Tần Lam cùng Đào Lương Hàn mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, không chút nào có ý nghĩ dẫn lửa thiêu thân.

Tại cái thời điểm như này, bất kể là họ đi nói đỡ cho phương nào thì đều chắc chắn sẽ bị một phương khác giận lây, biện pháp tốt nhất là không đếm xỉa đến.

Hai người có thể không đếm xỉa đến, nhưng làm một vị cục trưởng như Ngụy Vưu hiển nhiên là không thể, hắn đành tằng hắng một cái, đánh gãy cuộc tranh luận của Lữ Vận cùng Từ Đông rồi mới nói.

"Đề nghị của Từ Đông rất tốt, đương nhiên Lữ Vận lo lắng cũng không phải không có lý, như vậy cứ làm thêm một cái bảo hiểm, triệu hồi Thường Thắng đang còn xử lí nhiệm vụ về đi, để cho một người đã trở thành Thần Tinh như hắn gia nhập trong đó."

"Lấy thực lực của hắn bây giờ có thể so với Thần Tinh kỳ cựu, cho dù là gặp phải tình huống bất ngờ, hẳn là cũng đủ có thể tranh thủ thời gian cho Phương Bình thuấn di đào tẩu."

"Nhưng là . . ."

Lữ Vận vẫn có một ít không yên lòng.

"Tốt, sự kiện lần này liền quyết định như thế đi, do Thường Thắng, Phương Bình, Hồ Ngạo Nhi, ba người này cộng thêm một Giác Tỉnh giả am hiểu truy tung tạo thành tiểu đội truy sát, tiến hành truy sát đối với bộ lạc Ma Nhân tộc tiêu diệt khu căn cứ Sơn Thành lần này."

Ngụy Vưu giải quyết dứt khoát nói.

Thấy cục trưởng Ngụy Vưu đã làm ra quyết định, Lữ Vận chỉ có thể coi như thôi.

Cùng ngày, Phương Bình, Thường Thắng, Hồ Ngạo Nhi cùng với chủ nhân của vị trí thứ mười ba trên bảng danh sách hiện tại, Lâm Khiết Du, bốn người liền bị cục trưởng Ngụy Vưu triệu tập, tự thân nói rõ nhiệm vụ.

Nhiệm vụ trên nguyên tắc là có thể lựa chọn không chấp nhận, chỉ là bốn người đều không có lựa chọn từ chối.

Cũng không phải bởi vì uy thế từ Ngụy Vưu quá cao, không dám từ chối, mà là bởi vì bốn người đều rất rõ ràng tầm quan trọng của cái lần nhiệm vụ này.

Thời điểm như thế này, nhưng phàm là người còn hiểu được ý nghĩa của câu môi hở răng lạnh thì đều sẽ không chọn từ chối.

Luận bất an, hiện đứng thứ mười ba trên bảng danh sách, Lâm Khiết Du, là người lo lắng nhất, dù sao ở trong bốn người chỉ có nàng là thực lực Ngũ giai.

Nhưng dù là như vậy thì nàng như trước vẫn không có từ chối, liền ngay cả đối phương đều biết máu chảy ruột mềm, huống chi là ba người Phương Bình.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch