Lục tìm trong đống tài liệu bí mật hắn từng xâm nhập trước đây của Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Ngân Xuyên, sau một hồi lâu, Phương Bình cuối cùng cũng tìm thấy thông tin cần thiết.
Nguyệt Tâm quả, một loại trái cây có lớp vỏ màu lam nhạt, phía trên bề mặt được bao phủ bởi một tầng hoa văn màu bạc trông rất huyền bí, có khả năng tăng cường tiềm lực cho Giác Tỉnh giả hoặc ma vật.
Không ngoài dự liệu của hắn, ngoài những loại trái cây có khả năng tăng cường đẳng cấp năng lực thì vẫn có tồn tại những loại trái cây đặc thù có khả năng tăng cường tiềm lực cho người sử dụng.
Và tất nhiên những loại trái cây như vậy cũng cực kì quý giá, có khi là giá trị của chúng còn cao quý hơn cả loại trái cây có tác dụng tăng cường đẳng cấp năng lực kia.
Nhưng chỉ cần biết loại trái cây này có tồn tại là tốt rồi, bằng thực lực bây giờ của hắn tất nhiên là sẽ không có biện pháp huy động lực lượng đi tìm kiếm, thế nhưng hắn có lòng tin rằng trong tương lai hắn rồi sẽ có loại quyền lực như thế.
Khoảng một tháng sau, Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Ngân Xuyên lại lần nữa tổ chức một hội nghị cấp cao.
“Khu căn cứ Lam Vũ đã bị diệt.”
Cục trưởng Ngụy Vưu trầm tiếng nói.
“Làm sao có thể, sau một sự kiện như việc Ma Nhân tộc Hắc Quang bị tiêu diệt thế mà lũ mọi Ma Nhân tộc kia còn có gan dám đi công kích những khu căn cứ khác à.”
Phó cục trưởng Từ Đông kinh ngạc.
“Có vẻ lần chúng ta tiêu diệt Ma Nhân tộc Hắc Quang tuy cũng có tạo ra sức ảnh hưởng nhưng lại không đủ lớn như đã tính ban đầu.”
Phó cục trưởng Đào Lương Hàn nói.
“Một lần không được thì làm lần hai, hai lần không được lại có lần ba, ta không tin không có cách chấn nhiếp cái lũ Ma Nhân tộc này.”
Phó cục trưởng Từ Đông đưa ánh mắt qua nhìn cục trưởng Ngụy Vưu.
“Cục trưởng, ta đề nghị lần này vẫn sẽ phái nhóm bốn người Thường Thắng, cứu như kế hoạch cũ mà tìm diệt cái bộ lạc Ma Nhân tộc lần này.”
“Ta phản đối.”
Phó cục trưởng Lữ Vận lập tức lên tiếng phản đối.
“Lần trước bên Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên cũng không thể dự liệu bên chúng ta có khả năng phái ra bốn người Thường Thắng để truy sát Ma Nhân tộc Hắc Quang, nhưng lần này bọn Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên tất nhiên đã tính trước việc chúng ta sẽ hành động.”
“Nói không chừng sự việc khu căn cứ Lam Vũ bị diệt chính là một cái bẫy, một mưu kế để du dỗ bốn người Thường Thắng nộp mạng.”
“Ta đồng ý với quan điểm của Lữ Vận, rất có khả năng sự việc khu căn cứ Lam Vũ bị diệt lần này là do Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên bày trò.”
Phó cục trưởng Tần Lam nói.
“Đúng thật là có khả năng đây chính là một cái bẫy,nhưng để mà nói, nếu cứ bỏ qua không diệt trừ bộ lạc Ma Nhân tộc đã tấn công khu căn cứ Lam Vũ này thì chỉ sợ là bên phía Ma Nhân tộc lại càng lộng hành thêm.”
Phó cục trưởng Từ Đông cau mày.
“Lựa chọn tiêu diệt bộ lạc Ma Nhân tộc đã tấn công Lam Vũ khẳng định là không thể không chọn, nhưng khả năng đây chính là một cái bẫy cũng không thể không phòng, đối với chuyện này, ta ngược lại cũng có một cái đề nghị, nếu không ngại…”
Phó cục trưởng Tần Lam nói.
…
Rất nhanh sau đó, bốn người Phương Bình lại lần nữa nhận được nhiệm vụ truy sát Ma Nhân tộc.
Có một ngày để chuẩn bị tư trang, sang ngày hai, bốn người lại lặn lẽ rời khỏi khu căn cứ Ngân Xuyên, lên đường đi tới tàn tích của khu căn cứ Lam Vũ.
Phải mất một ngày đường nhóm bốn người mới đến được khu căn cứ Lam Vũ.
Cảnh tượng trước mắt họ cũng không khác gì một bãi tha ma, bị tàn phá như tu la địa ngục.
Đủ loại ma vật bị mùi máu tanh hấp dẫn mà đến khiến cho nơi nơi vương vãi đủ loại xương thịt bị gặm xé.
Cũng nhờ đã trải qua cảnh tượng này một lần, sức chịu đựng so với lần trước cũng đề cao không ít, nhưng nỗi căm phẫn trong lòng lại không giảm chỉ tăng.
Gào!
Bỗng một con ma vật có hình thù giống báo đốm với bộ lông vàng nhào tới, cho rằng nhóm bốn người là con mồi.
Đây là một con Tứ giai ma vật, Hoàng kim báo, một loại ma vật có khả năng kim loại hóa thân thể.
Bởi vì trong trạng thái kim loại hóa cơ thể nó trông chả khác gì một khối vàng ròng nên mới có cái tên đó.
Khi ba người Thường Thắng, Hồ Ngạo Nhi, Lâm Khiết Du còn chưa kịp có phản ứng, ánh mắt Phương Bình chỉ liếc nhìn con ma vật, Haki Bá Vương được kích hoạt.
Rầm!
Ba người còn lại vẫn bất động, thế nhưng con Hoàng kim báo lại nằm lăn quay ra đất, nhăn mặt nhe răng.
Haki Bá Vương, khi đối đầu với loại đối thủ cùng đẳng cấp thì năng lực này không có bao nhiêu tác dụng, nhưng khi gặp phải địch thủ yếu hơn mình nó lại là loại năng lực khó chịu vô cùng.
Vô hình vô chất, hoàn toàn không thể nhận ra, chỉ cần còn nằm trong phạm vi tác dụng thì có nằm mơ cũng đừng nghĩ tới chuyện tránh được nó.
Chiến thuật biển người đối với Haki Bá Vương là không để vào mắt, ở những thời khắc mấu chốt khi bị địch bao vây loại năng lực này sẽ có tác dụng rất lớn.
Xoẹt! Phụt!
Tiến tới trước, Phương Bình rút thanh Zanpakuto ra, một đao chém ngang cổ họng con ma vật, để nó vĩnh viễn không thể tỉnh lại lần nữa.
Sau khi tìm được khí tức của bọn Ma Nhân tộc, bốn người tiếp tục hành trình truy đuổi, lại một ngày trôi qua, bốn người xuất hiện trước một hẻm núi nằm sâu trong núi.
Ở phía trong hẻm núi này có một tòa kiến trúc trông như pháo đài do đá tảng xây đắp nên.
Khí tức của lũ Ma Nhân tộc họ đang truy đuổi hiện diện trong nơi đó, hẳn đây chính là nơi cư trú của bộ lạc Ma Nhân tộc đã diệt sát khu căn cứ Lam Vũ.
Mở một cánh cửa trong hư không, bốn người Phương Bình đi trong không gian xanh lá tiến vào nội địa pháo đài, sau một hồi tìm kiếm, bọn họ phát hiện sự có mặt của sáu Ma Nhân tộc.
Không do dự, bọn họ rời khỏi khỏi không gian xanh lá, mỗi người một mục tiêu đồng loạt tấn công sáu tên Ma Nhân tộc kia.
Vụt!
Từ tay phải Thường Thắng có một lưỡi đao ánh sáng màu trắng mọc dài ra, mục tiêu của nhát chém lần này là một tên Ma Nhân tộc không thể cảm nhận được khí tức, hẳn là cấp Thần Tinh.
Nhìn thấy Thường Thắng xuất hiện, sắc mặt tên này đại biến, tay phải hắn hóa thành kim cương cứng rắn giơ cao lên đón đỡ quang đao màu trắng.
Trước khi hắn bị chuyển hóa thành Ma Nhân tộc thì từng là ma vật loại hình phòng ngự, thân thể có khả năng hóa thành kim cương cực kì cứng rắn. (B: Hết vàng tới kim cương, đang thời chiến chứ không chắc lũ này tuyệt chủng <(“) À mà đằng nào cũng tuyệt chủng <(“))
Dựa vào loại năng lực này, hầu như là không có cá thể cùng cấp nào có khả năng thương tổn được hắn, cho dù có là tồn tại cao hơn hắn một đẳng cấp cũng khó mà đánh trọng thương hắn được.
Phụt!
Nương theo máu tưới phun tung tóe là tiếng va chạm của một phần cánh tay hắn với sàn nhà, tay hắn bị chặt đứt lìa phía trên cổ tay.
Đúng là với loại phòng ngự của hắn, dù cho là Thần Tinh kỳ cựu cũng khó mà đả thương nghiêm trọng vậy được, tuy nhiên, năng lực của Thường Thắng thật sự rất là đặc thù.
Năng lực nát bấy, sở hữu sức phá hoại mạnh mẽ đến bất thường, lực công phá của nó có thể coi là đỉnh cấp ngay cả khi xét trong tầng lớp Thần Tinh kỳ cựu.
Vì lẽ đó, cho dù có sức phòng ngự cứng rắn như kim cương thì tên kia cũng không thể đỡ được đòn đánh này.
Một bên khác, ba người Phương Bình, Hồ Ngạo Nhi và Lâm Khiết Du cũng từ ba cánh cửa riêng biệt lao ra, tập kích những tên Ma Nhân tộc khác.
Sau khi thực lực đạt đến Ngũ giai, Phương Bình chẳng những có thể thao túng từ xa để đóng mở cửa, mà còn có khả năng đồng thời duy trì nhiều cánh cửa khác nhau.
Phốc!
Hồ Ngạo Nhi khống chế những cây thương ngắn màu tím, đâm xuyên ngực một tên Ma Nhân tộc.
Thân thể tên Ma Nhân tộc này bỗng bành trướng, chỉ trong một thời gian cực ngắn đã hóa thành một con ma vật to lớn có chiều dài cỡ bốn mét, rồi sau đó ngã rầm một tiếng ra đất.
Phốc, Phốc.
Tay phải Lâm Khiết Du hóa thành năm sợi dây leo sắc bén, phóng đánh về hướng một nữ Ma Nhân tộc.
Nhìn thấy đột nhiên có năm sợi dây leo ngoe nguẩy xuất hiện, cô ta cuống quýt tránh né, kịp thời tránh được ba sợi nhưng rồi vẫn bị hai sợi còn lại đâm trúng.
Nhịn đau, cô ta rút hai sợi dây leo đang đâm sâu trong người ra, chỉ thấy chỗ bị đâm đã xuyên thấu thân thể, máu tươi chảy dài.
“Ảo thuật Sharingan.”
Xuất hiện ở trước mắt Phương Bình là một nam tử lực lưỡng, chiều cao của hắn thậm chí vượt quá hai mét.
Hai mắt nhìn nhau, Phương Bình phát động Sharingan, tên kia còn chưa kịp phản ứng liền trở nên ngây dại, hai mắt hắn lờ đờ, tâm trí chìm đắm trong ảo giác. (B: Chơi đồ à…)
Rào rào rào.
Những sợi xích màu máu xuất hiện trói lấy cơ thể hắn rồi kéo hắn biến mất vào hư không.
Còn Phương Bình thì lại tiếp tục tiến đến một tên Ma Nhân tộc khác nằm trong phạm vi nhận diện của hắn.
“Thường Thắng, ngươi là kẻ đứng đầu bảng xếp hạng của khu căn cứ Ngân Xuyên đó sao?”
Ôm lấy cánh tay bị cụt, tên Ma Nhân tộc Thần Tinh kia lùi về sau, nghiêm nghị nhìn Thường Thắng.
“Không sai, hãy nhớ lấy ta chính là kẻ giết ngươi!”
Trong mắt Thường Thắng ẩn chứa sát cơ kinh hoàng, nhào về phía tên Ma Nhân tộc Thần Tinh kia, quang đao trên tay hắn lại biến hóa, trở nên nhỏ và dài hơn, kéo giãn đến mười mấy mét.
Nhìn thấy Thường Thắng hùng hổ vồ đến, tên Ma Nhân tộc Thần Tinh kinh hãi trong lòng, đối phương cùng lắm chỉ là một tên Thần Tinh mới nhập môn mà thôi nhưng lại có thực lực đáng sợ đến vậy, hắn hoàn toàn không thể ngờ lại có kẻ như vậy.