“Không thể nào như vậy được, ngươi không thể nào lại có khả năng xuất hiện tại một nơi như này được, hơn nữa còn năng lực báo trước nguy hiểm của ta sao lại không có phản ứng…?”
Trên mặt nam tử gầy gò lộ ra chút hoảng hốt khi nhìn thấy Từ Đông xuất hiện.
Khu căn cứ Lam Vũ bị tiêu diệt chính là một nước cờ do chính tay Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên bày ra để dụ ba mối nguy tiềm tàng nhóm Phương Bình vào bẫy, xét theo tình hình bây giờ thì nghĩa là cái mưu kế này đã bị nhìn thấu, bằng không Từ Đông sẽ không xuất hiện ở đây.
Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên đã đấu đá với khu căn cứ Ngân Xuyên suốt bao năm trời, đương nhiên bên này cũng sẽ không dám coi thường Ngân Xuyên, đối với khả năng mưu kế của mình bị đối phương nhìn thấu là chuyện ai cũng dằn lòng sẵn.
Chính vì như thế bên Dĩnh Xuyên mới phái ra kẻ có năng lực báo trước nguy hiểm là hắn, một khi nhận thấy có điều nguy hiểm thì bọn họ sẽ bỏ của chạy lấy người không một giây chần chừ.
Nhưng thậm chí cả sau khi Từ Đông xuất hiện mà năng lực báo trước nguy hiểm của hắn cũng không hề có phản ứng, nguyên nhân hẳn chỉ có thể tồn tại một, chính là bên phía khu căn cứ Ngân Xuyên đã có biện pháp nào đó quấy rầy ảnh hưởng đến năng lực này.
“Ngươi thật sự coi rằng năng lực báo trước nguy hiểm là vạn năng không khuyết điểm?”
Trên mặt Từ Đông mang nét trào phúng đáp lời.
Hầu như bất kì lần nào có thành viên thuộc Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên gặp nguy hiểm là sẽ có cứu viện tới hỗ trợ.
Một lần hai lần cũng thôi, đằng này nó lại trở thành quy luật ắt sẽ thấy được có vấn đề, căn cứ theo suy đoán của Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Ngân Xuyên thì hẳn là trong Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên có kẻ sở hữu năng lực có khả năng báo trước nguy hiểm.
Loại năng lực có khả năng báo trước nguy hiểm như này xác thực là vô cùng khó giải quyết, nhưng không có nghĩa là không có cách giải quyết.
Sau khi đoán ra bên Dĩnh Xuyên có người mang khả năng báo trước nguy hiểm, khu căn cứ Ngân Xuyên vẫn luôn tìm cách khắc loại năng lực này, mà vừa mới đây không lâu Ngân Xuyên đã may mắn luyện chế thành công vật phẩm ma hóa có thể phá giải thứ năng lực này.
Lần này vì hoài nghi sự việc khu căn cứ Lam Vũ bị tiêu diệt là do bên Dĩnh Xuyên chủ mưu, thế là Ngân Xuyên tương kế tựu kế, bắt đầu sử dụng món vật phẩm ma hóa này.
Ầm ầm!
Một tiếng vang thật lớn, tòa thành phía xa bị nổ tung dưới cơn cuồng phong bạo lực trùng kích, gió cày bão bừa khắp ngõ ngách toàn thành tàn phế.
Ẩn hiện sau làn cát bụi trong khuôn viên tòa thành là những bóng người đang cùng nhau hỗn chiến.
Thường Thắng, Tần Lam đang cùng giao chiến với tên Ma Nhân tộc Thần Tinh đã tiêu diệt Lam Vũ và Địch Long.
Hồ Ngạo Nhi với Lữ Vận thì đối mặt với Xích Cơ.
Đào Lương Hàn thì một tay dìu lấy Lâm Khiết Du bị trọng thương giao đấu với Ngân Nhạn.
Thương thế trên người Lâm Khiết Du rất nghiêm trọng, duy chỉ một điều may mắn chính là nàng cũng sở hữu năng lực trị thương, loại vết thương này mặc dù rất nặng nhưng vẫn chưa đủ để lấy mạng của nàng.
Đây cũng là lí do khu căn cứ Ngân Xuyên dù biết tỉ lệ nguy hiểm sẽ rất cao nhưng vẫn phái nàng đi làm nhiệm vụ.
“Đáng chết, vập mà dám phát động số lượng cường giả Thần Tinh lớn như vậy…”
Hình thức rõ ràng là đang gây bất lợi cho Ma Nhân tộc, sắc mặt nam tử gầy gò đanh lại.
Tuy rằng ngay lúc Từ Đông xuất hiện hắn đã có dự cảm chẳng lành, nhưng hắn cũng không nghĩ tới khu căn cứ Ngân Xuyên lại dám điều động số lượng cường giả Thần Tinh nhiều đến vậy.
“Ngày hôm nay chính là ngày giỗ của các ngươi!”
Ánh mắt lạnh lẽo tỏa ra vô tận sát cơ, sau một khắc, Từ Đông hành động.
Vèo!
Trong nháy mắt tay phải của hắn biến thành một họng phái đen xì, sau đó có một viên đạn màu xanh lam nhỏ cỡ quả bóng đá bắn về hướng nam tử gầy gò.
Khi vừa nhìn thấy quả đạn pháo xam lam to như quả bóng này phóng ra, mặt nam tử gầy gò lại là đầy vẻ cẩn trọng, hắn nhanh chóng lắc mình tránh né.
Mà ngay khi hắn vừa rời khỏi vị trí đang đứng thì quả đạn pháo đã oanh trúng mặt đất chỗ đó rồi, như thể có trăm tấn TNT bị dồn nổ về một chỗ, nương theo một làn sóng đất cát chính là một cái hố to bự xuất hiện.
“Rút lui!”
Nam tử gầy gò không có lấy một chút chiến ý nào, hắn nhanh chóng chạy về hướng đầu hẻm núi nhằm bảo toàn tính mạng.
Tình thế rõ ràng quá bất lợi cho bên hắn, quyết định chạy trốn cũng không chỉ một mình hắn có, ngay lúc đó những Ma Nhân tộc khác cũng đang hành động như vậy.
Vèo!
Đột nhiên, một bóng người xuất hiện ở ngay phía trước ngăn cản lối thoát của hắn, một lưỡi đao gió xanh lam nối theo tàn ảnh của người kia mà chém ra.
Kẻ cản đường hắn lúc này không ai khác mà chính là Phương Bình.
Tuy rằng năng lực không gian bị phong ấn nhưng cũng không có nghĩa là hắn không thể theo kịp tốc độ của cường giả Thân Tinh.
Năng lực Thần tốc cho hắn khả năng di động với tốc độ đáng sợ, đặc biệt là sau khi trở thành Ngũ giai Giác Tỉnh giảm tốc độ di chuyển của hắn đã đạt đến gấp ba lần vận tốc âm thanh, hoàn toàn không thua kém gì cường giả Thần Tinh kỳ cựu.
“Cút ngay!”
Nhìn thấy Phương Bình từ đâu xuất hiện ngăn cản đường đi của hắn, nam tử gầy gò hừ lạnh, tay phải của hắn bỗng nhiên bành trướng, phồng to đến mức gần như có thể đạt tới kích thước của cơ thể hắn, mà khả năng phòng ngự và sức tấn công của tay phải hắn cũng nhanh chóng tăng vọt lên đến mấy lần.
Trước đó là vì mục đích sử dụng năng lực phong ấn cho năng lực không gian của Phương Bình nên hắn vẻn vẹn chỉ dùng uy lực đến từ sức mạnh cơ bắp đơn thuần, không hề có năng lực bổ trợ.
Mà bây giờ, năng lực không gian của Phương Bình đã bị vô hiệu, tất nhiên sẽ không cần sử dụng lại năng lực phong ấn, vì thế hắn không chút do dự mà vận dụng năng lực khác tiến hành bổ trợ.
Ầm ầm!
Nắm tay khổng lồ và lưỡi đao gió đụng vào nhau, phát ra một tiếng vang chói tai.
Răng rắc!
Nương theo một tiếng vỡ vang là những mảnh vũ xanh lam từ lưỡi đao văng loạn, Phương Bình liên tiếp lui về phía sau, tay phải hắn chỉ còn mỗi cảm giác tê rần. (B: Lưỡi đao dùng gió ngưng kết sẽ thành thực chất???)
Thế nhưng nam tử gầy gò cũng không thể vượt qua.
Bên trên bàn tay khổng lồ với lực phòng ngự dược cường hóa rất cường hãn của hắn bỗng xuất hiện một vết máu nhỏ dài, đó là thương tích do lưỡi đao xanh lam chém trúng, một giọt máu đỏ chạy theo miệng vết thương rỉ xuống.
“Cái gì…?”
Trên mặt nam tử gầy gò lộ vẻ kinh ngạc.
Tuy rằng vết thương này không hề nghiêm trọng, vẻn vẹn chỉ là thương tích ngoài da, những vẫn là có nhận sát thương, với thực lực Thần Tinh kỳ cựu của hắn, một kích toàn lực như thế mà lại không thể chiếm thế thượng phong.
Đối phương cùng lắm chỉ là một Giác Tỉnh giả Ngũ giai sở hữu chiến lực có thể so với Thần Tinh mà thôi, làm sao có khả năng mạnh đến trình độ như này?
Oành!
Ngay khi hắn đang còn bàng hoàng kinh ngạc, một quả đạn pháo màu xanh lam chạm trúng người hắn rồi nổ như không còn ngày mai
Dưới lực phá hoại kinh khủng đến thế, vị trí trên người hắn bị quả đạn chạm trúng mát bấy be bét máu thịt, thân thể hắn bay ngược ra xa rồi tông phải vách đá phía cao trên hẻm núi, khảm sâu vào lớp đá cứng chắc ở đó.
Đối thủ của hắn không chỉ có mình Phương Bình, còn một vị cường giả Thần Tinh kỳ cựu là Từ Đông đây.
“Từ Đông, Phương Bình, ta nhớ kỹ thù này!”
Tiếng gào tràn ngập lửa giận truyền ra từ cái hốc hắn va phải tạo thành, sau đó là một con quái vật khổng lồ chui ra.
Đây là một con ma vật cao lớn có chiều dài khoảng bảy mét với đôi chân to bất thường.
Trên người nó không có lông cũng không có vảy, thứ thấy được chính là từng múi từng múi cơ bắp săn chắc đỏ ngầu.
Nó có khuôn mặt dữ tợn kèm theo hàm răng lởm chởm lòi ra khỏi miệng khiến cho nhan sắc trông xấu xí vô cùng.
Nơi ngực phải của hắn có không ít da thịt đã biến mất, máu tươi chảy dài trộn lẫn cùng số thịt vụn còn dính lại thành một mớ bầy nhầy, đây cũng chính là tác phẩm từ đòn công kích vừa nãy của Từ Đông.
Hắn hung tợn trừng mắt nhìn Từ Đông rồi lại liếc xéo Phương Bình, một hồi luân phiên, sau đó bỗng giẫm mạnh đôi chân lên mặt đất.
Đùng!
Đầu tiên là mặt đất xuất hiện chi chít vết nứt chằng chịt như mạng nhện, tiếp đến là sự sụp đổ quy mô lớn, mà hắn thì lại nương theo phản lực từ cú giẫm vừa nãy để phóng cao lên trời, rõ ràng là đang lợi dụng cơ hội nhảy ra khỏi hẻm núi sâu mấy trăm mét này.
Độ cao mấy trăm mét đối với Giác Tỉnh giả bình thường mà nói là khoảng cách không thể nào nhảy lên được, nhưng đối với Thần Tinh kỳ cựu như hắn thì không thành vấn đề gì đâu.