Một cự trảo khổng lồ màu xanh đánh tới chỗ Phương Bình, cuồng phong gào thét, không khí nổi lên gợn sóng kịch liệt tựa như đủ để xé nứt thiên địa.
“Ngũ trọng La Sinh môn.”
Tránh né không kịp, Phương Bình cắn ngón tay kết ấn, rồi sau đó vỗ một chưởng lên mặt đất, năm cánh cửa sắt mang theo họa tiết quỷ dữ xuất hiện, đứng sừng sững trước mặt Phương Bình.
Răng rắc, răng rắc, răng rắc, răng rắc, răng rắc!
Dưới cự trảo màu lam, năm cánh cửa khổng lồ nát vụn, mặc cho lực phòng ngự khủng bố đến thế vẫn bị xé như tờ giấy.
Sau khi cánh cửa thứ năm vỡ nát, cự trảo màu xanh vẫn chưa biến mất mà tiếp tục tiến công.
Dùng chiến lực Thần Tinh đỉnh phong triển khai một đòn công kích, cự trảo màu xanh chắc chắn không thể thua kém uy lực đòn đánh của Cửu Vĩ trong Naruto được.
Vì lẽ đó, cho dù Ngũ trọng La Sinh môn có lực phòng ngự cường hãn đến đâu, cũng vẫn không thể cản phá hoàn toàn cự trảo màu xanh.
Thế nhưng, mục đích Phương Bình triệu hồi Ngũ trọng La Sinh môn cũng không phải là vì muốn đón đỡ, hắn chỉ muốn dùng chiêu này thay đổi quỹ đạo công kích của cự trảo mà thôi.
Xì xì!
Mang theo dư lực chưa bị cản phá, cự trảo màu xanh xẹt ngang qua người Phương Bình, đánh vào khoảng không ngoài xa, kéo lê ra một con sông cạn dài ngoằng.
Bá!
Tránh được đòn công kích, tay phải Phương Bình vung chém, một lưỡi đao gió màu xanh dài đến mấy chục mét xuất hiện chém về phía nam tử mặt bỏng.
Răng rắc!
Nam tử mặt bỏng giơ một bên cự trảo lên đón đỡ, nương theo tiếng vỡ vang giòn rụm, lưỡi đao gió nổ nát.
Còn thân thể hắn lại nhào về phía Phương Bình, dùng cái đuôi trụi lủi quật qua.
Phương Bình nhanh chóng tránh thoát, né khỏi cú vung đuôi hiểm ác, tay phải hắn duỗi thẳng khép lại thành hình cây đao, vẽ ra một quang mang to dài chém về phía nam tử mặt bỏng.
Tuy rằng đã hóa thành hình thái ma vật, nhưng sự linh hoạt của tên nam tử mặt bỏng vẫn không hề giảm sút chút nào, hắn lắc mình sang bên hông là đã né thoát quang nhận chém tới.
Đón lấy, cái đuôi khổng lồ tựa như xích sắt bị hắn hắn vung vẩy quật qua Phương Bình.
Phương Bình tránh né, một thanh quanh nhận màu xanh đâm thẳng đến chỗ nam tử mặt bỏng.
Ngay khi sắp bị quang nhận đâm trúng, nam tử giơ trảo lên vỗ mạnh vào lưỡi đao gió.
Lưỡi đao gió vỡ ra, cái đuôi lớn được đà vung tới quét ngang người Phương Bình.
Oành!
Không tránh kịp, Phương Bình ăn trọn cú vung đuôi.
Dù trước khi chịu đòn hắn đã dùng Haki Vũ Trang cường hóa sức phòng ngự, nhưng vị trí hông hắn vẫn không khỏi xuất hiện một vết rách lớn, máu chảy thịt rơi, dịch cơ thể nhuộm ướt bộ quần áo rách rưới trên người.
Xoạt, xoạt, xoạt!
Điều động hết công suất khả năng phục hồi của Trạng thái Tiên Nhân, vết thương ngang hông lấy tốc độ mắt thường có thể thấy khôi phục lại, ngoại trừ quần áo vẫn cứ rách là rách, cơ thể hắn đã không còn thương tích, thậm chí ngay một vết trầy mờ cũng không còn.
Vèo!
Nam tử mặt bỏng lại lần nữa đập tới, một cái cự trảo nhắm ngay vị trí tim của Phương Bình cào qua.
“Tiên thuật - Minh Thần môn.”
Không tránh né nữa, hai tay Phương Bình kết ấn với tốc độ chóng mặt, một kiến trúc màu đỏ khổng lồ với cấu tạo một ngang hai dọc giáng xuống từ không trung, rầm một tiếng, vừa vặn kẹp ngay trên người tên nam tử.
Lực áp chế vô hình tác dụng lên cơ thể hắn, cự trảo đang còn khua khoắn trong không trung bỗng bị tì mạnh xuống nền đất.
Răng rắc!
Nam tử mặt bỏng gồng người giãy dụa, mặt ngoài kiến trúc màu đỏ xuất hiện vết nứt chằng chịt, tưởng như sẽ vỡ vụn ngay lập tức.
Phương Bình nhào về phía tên nam tử mặt bỏng, đâm lưỡi đao màu xanh trên tay phải vào lồng ngực trái của con ma vật do nam tử mặt bỏng hóa thành.
Hắn cũng không rõ vị trí trái tim của tên này nằm ở đâu, chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm mà suy đoán đại khái.
Phốc!
Lưỡi đao màu xanh đâm sâu vào lồng ngực hắn ta, máu tươi như vòi nước không van chảy ra từ ngực trái của hắn.
Mà đúng lúc này, kiến trúc khổng lồ đang kìm kẹp hắn ta vỡ nát, nam tử mặt bỏng thoát khỏi vây khốn.
Răng rắc!
Hắn ta phẫn nộ, một trảo vỗ bay Phương Bình, cơ thể Phương Bình mất kiểm soát văng ngược ra xa, trên cơ thể xuất hiện một bàn tay to lớn, xương sườn xương sống gãy nứt đâm lòi khỏi da thịt.
“Còn dám đả thương ta!”
Nam tử mặt bỏng nhìn qua vết thương trên ngực trái đang còn phun máu, bên trong giọng nói lộ ra nỗi căm phẫn.
Đúng là trái tim của hắn nằm bên ngực trái, nhưng may thay, cơ thẻ hắn cũng có sức phòng ngự cường hãn không thua gì ai, uy lực từ đòn công kích của Phương Bình còn thiếu sức mạnh, không thể đâm xuyên lớp da dày thịt béo này mà đến được vị trí trái tim.
“Tự lành!”
Toàn lực vận dụng khả năng phục hồi của Trạng thái Tiên Nhân, vết thương ghê rợn trên người Phương Bình nhanh chóng khép miệng, những đoạn xương đứt gãy bị bắp thịt kéo đẩy trở về vị trí cũ, dần liên kết liền lại thành nguyên hình.
Nhưng khi thương thế hắn còn chưa khôi phục hoàn toàn, một cái cự trảo màu xanh lần nữa xé gió đánh tới.
Cuống quýt lùi về phía sau, dù vậy hắn vẫn bị dư ba từ cự trảo quét qua, trên người lại xuất hiện thêm thương tích, cơ thể bị bạt đi xa.
Oành oành oành!
Dù có năng lực phục hồi cực kì kinh người như Phương Bình, một khi ở thế chịu trận liên tục bị nam tử mặt bỏng công kích đánh bay, thương cũ chưa lành thì vết mới lại xuất hiện, chật vật vô cùng.
Nếu là một người khác thế chỗ hắn, nếu năng lực khôi phục không đủ trình độ siêu hạng như Trạng thái Tiên Nhân, chỉ sợ người kia đã chết vì kiệt sức.
Oành!
Lại bị một trảo quật bay, Phương Bình mạnh mẽ va vào một quả núi nhỏ, quả núi bị hắn tông sụp.
“Phụt!”
Quỳ một chân trên đất, Phương Bình phun một ngụm máu ra khỏi miệng, lẫn trong huyết dịch chính là vụn nội tạng bị dập vỡ.
Không kịp kiểm tra thương thế trên người, hắn lộn một vòng, lăn sang mé bên cạnh.
Mà ở ngay vị trí cũ của hắn thì nam tử mặt bỏng đã xuất hiện từ lúc nào, cự trảo khổng lồ kia lại không hề khoan nhượng đập cho mặt đất ngập tràn vết nứt.
“Chỉ có thể duy trì thêm mấy phút đồng hồ.”
Đứng lên, Phương Bình dùng sắc mặt nghiêm túc nhìn tên nam tử mặt bỏng.
Bị hắn ta tấn công dồn dập, hắn không giây không phút nào không bị thương, hoàn toàn không thể phản kích.
Ngoại trừ lúc mới giao đấu, hắn xuất kì bất ý đâm được nam tử mặt bỏng ra thì không còn một cơ hội phản công nào nữa.
Tình thế hiện tại đối với hắn cực kì bất lợi, cứ tiếp tục như vậy thì dù cơ sở hữu khả năng phục hồi cường hãn của Trạng thái Tiên Nhân, hắn cũng sẽ phải chết.
Hơn nữa, thời gian duy trì Trạng thái Tiên Nhân là có hạn, lấy lượng thể năng hiện tại của hắn, nhiều nhất cũng chỉ duy trì được thêm mấy phút nữa thôi, sau mấy phút nữa Trạng thái Tiên Nhân sẽ tự động bị giải trừ.
Chỉ có duy nhất một tin đáng để vui mừng, dưới tình trạng chiến đấu cường độ cao như vậy, hắn cảm giác được bình cảnh ngăn cản cấp bậc Ngũ giai đỉnh phong của hắn đột phá đến Thần Tinh đang dần mỏng đi, với tốc độ vượt xa cả trước đó.
Hoặc là đột phá, hoặc là chết! (B: Level up có được reset thanh sinh lực đâu, lại bug game rồi <(“))
Tình huống hiện tại chính là như thế, chỉ có thể đột phá trở thành Thần Tinh mới có hy vọng tìm đường sống trong chỗ chết, vì lẽ đó, hắn chỉ có thể chọn một.
Oành!
Một cái cự trảo màu xanh lại đánh tới, hắn nhanh chóng lách người tránh đi, nhưng vẫn là bị cự trảo quẹt trúng, trên người lại có thêm một vết thương dài, cơ thể tiếp tục bay tung tăng không được kiểm soát.
Bộ quần áo được tạo thành từ lông ma vật Ngũ giai trên người hắn đã thành một đống giẻ rách, thấm đẫm máu đào.
Oành!
Không biết hắn đã va nát bao nhiêu tảng đá, một hồi sau hắn ngừng lại, mất máu quá nhiều khiến tình trạng cơ thể hắn đạt mức báo động, Phương Bình đã không thể gồng người bò lên nữa.
Ầm!
Cự trảo màu xanh vẫn tiếp tục truy kích Phương Bình, giáng một đòn trực diện từ trời xuống hắn.
“A!”
Không thể tránh né nữa, Phương Bình rống giận kích phát Haki Vũ Trang đến cực độ, toàn thân hắn đen bóng co người chống đỡ.
Dùng thanh âm hắn phát tiết nỗi lòng, trút hết bất an đang chiếm hữu tâm can.
Rắc.
Tựa như có một cái gì đó vụn vỡ, tiếng vang thanh túy nhẹ ngân trong cơ thể hắn, bỗng nhiên, thân thể Phương Bình bỗng có tính chất như một cục nam châm, có một loại vật chất thần bí nào đó bị da thịt hắn hấp dẫn, kéo một lượng khổng lồ chui tọt vào trong người hắn.
Hắn dễ dàng phát giác ra được, thứ vật chất thần bí này chính là loại năng lượng hắn quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, là sức mạnh của tự nhiên. (B: Hình như là cái Trạng thái Tiên Nhân hấo thu tích trữ <(“))