Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Ngân Xuyên mở cuộc họp khẩn cấp, Thường Thắng và Phương Bình đã thành Thần Tinh cũng phải tham gia lần hội nghị này.
Trừ hai người họ ra, còn có và cường giả cấp Thần Tinh từ nhưng khu căn cứ bị phá hủy đến gia nhập Ngân Xuyên tham gia vào.
“Tiếp tục như vậy, ngoại trừ khu căn cứ Ngân Xuyên, chỉ sợ những khu vực xung quanh sẽ không còn khu căn cứ nào tồn tại.”
Phó cục trưởng Tần Lam lo lắng nói.
“Không thể để tiếp tục như vậy, khu căn cứ Ngân Xuyên nhất định phải hành động.”
“Bây giờ thông tin liên lạc đã bị chặn, không thể nhận được tín hiệu cầu cứu, dù có Phương Bình hỗ trợ cũng không biết là khu căn cứ nào bị tấn công để tiến hành cứu viện!”
Phó cục trưởng Lữ Vận thở dài nói.
Trước khi những cuộc tấn công xảy ra, khu căn cứ Ngân Xuyên có liên lạc với Phương Bình, nhờ hắn phân phát phi đao có thuật thức Phi Lôi Thần cho các khu căn cứ.
Nhưng vì không có cách nào để liên lạc, những khu căn cứ bị tập kích không thể báo tin đúng lúc cho Ngân Xuyên, đợi đến khi khu căn cứ Ngân Xuyên biết được tin mà chạy đến thì đã hầu như không kịp rồi.
Còn về việc để Phương Bình dùng năng lực không gian liên tục di chuyển thám thính giữa các khu căn cứ, phương pháp này là hoàn toàn không thể thực hiện.
Nếu chỉ mang tính tạm thời thì được, nhưng nếu phải kéo dài khoảng tháng thì Phương Bình sẽ chịu không nổi.
“Cố thủ khu căn cứ đã vô dụng, ta đề nghị các khu căn cứ loại vừa và nhỏ hãy liên hợp lại với nhau, lập đội biên cảnh từ những cường giả Thần Tinh, dùng phương thức luân phiên canh phòng, ngăn chặn Ma Nhân tộc đột kích.”
Phó cục trưởng Từ Đông đảo mắt nhìn qua những người ngồi trong phòng.
“Luân phiên canh phòng? Phó cục Từ có thể nói rõ hơn không?”
Phương Bình hỏi.
“Ý của ta là, các cường giả cấp Thần Tinh của những khu căn cứ vừa và nhỏ sẽ hợp tác với cường giả Thần Tinh của Ngân Xuyên, phân thành những đội ngũ nhỏ.”
“Những chi đội này sẽ đóng giữ những địa phương không cố định, cứ cách mỗi mấy ngày sẽ dùng năng lực không gian của Phương Bình di chuyển sang nơi khác.”
“Nếu như vậy, mỗi khi có khu căn cứ nào bị Ma Nhân tộc tấn công thì số lượng nhân lực của sẽ được đảm bảo, có khả năng cao ngăn chặn sự diệt vong hơn.”
Từ Đông một hơi nói hết, ở đây cũng toàn là cường giả cấp Thần Tinh, tư duy nhanh nhẹn nghe là hiểu.
“Nhưng cứ như vậy, lỡ khu căn cứ bị tấn công không có cường giả Thần Tinh đóng giữ thì sẽ cầm chắc cái chết hay sao.?”
Thường Thắng giật mình hỏi.
“Không sai, một khi gặp phải tình huống như thế thì diệt vong là điều hiển nhiên.”
Từ Đông gật đầu khẳng đinh.
“Tuy tàn khốc, nhưng đây là thực tại, tình thế đã chẳng thể cho phép chuyện được vẹn cả đôi đường nữa rồi, nhất định phải biết buông bỏ.”
Trong phòng, nhiều người không khỏi tái cả mặt, dù biết lời Từ Đông nói rất có lý, nhưng để mà nói thẳng thừng một cách tàn nhẫn như vậy vẫn khiến trong lòng bọn họ cảm thấy khó chịu.
Trên ghế chủ vị, Ngụy Vưu thở dài một tiếng, mở lời.
“Tiến hành biểu quyết đi!”
Cuối cùng, tính cả Ngụy Vưu là mười tám người, kết quả có năm người phản đối, mười ba người đồng ý.
Phương Bình thuộc nhóm đồng ý, hiện thực không phải trò chơi, không thể thập toàn thập mỹ, có lúc phải nhẫn tâm đưa ra quyết định còn mất, dù là lựa chọn có máu lạnh cỡ nào.
Phương án của Từ Đông được thông qua, tiếp tới cần phải phân chia và bố trí thế nào là quyết định của nhiều khu căn cứ.
Khu vực xunh quanh Ngân Xuyên chỉ còn hai mươi hai khu căn, trong đó có mười chín khu căn cứ đồng ý tham gia, ba khu căn cứ từ chối.
Ba khu căn cứ không tham gia tất nhiên không thể có người đến canh phòng, chỉ có thể phó thác số mệnh tự sinh tự diệt.
Hai khu căn cứ Hách An và Liễu Châu đều tham gia vào kế hoạch này, Phương Bình đã xin được xếp vào cùng một tổ đội với cường giả Thần Tinh của hai khu căn cứ này.
Sau khi nhắc tới việc hai khu căn cứ này có quan hệ đến vị “cường giả cấp Huyết Nguyệt” ẩn cư kia, yêu cầu của hắn rất dễ dàng được thông qua.
Trong lúc này, hắn lại mang nhóm người Yến Tuyết về lại khu căn cứ Hách An.
Sau khi biết được tin tức đã có mấy khu căn cứ bị tiêu diệt, những gia tộc Giác Tỉnh giả này không tiếp tục phản đối, đồng ý di cư.
Tại nơi tạm trú của gia tộc họ Yến trong khu căn cứ Ngân Xuyên, Phương Bình đến làm khách một ngày.
“Cậu Phương Bình, thật sự rất cảm ơn cậu!”
Chủ nhà họ Yến, cũng chính là cha của Yến Tuyết, Yến Chí Bằng, một trung niên với cái trán khá cao mặt mũi tràn đầy cảm kích mở lời.
“Bác Yến không cần phải như vậy, gọi ta Phương Bình là được.”
Phương Bình khách khí trả lời.
Dù sao cũng là gia tộc của Yến Tuyết, hắn tất nhiên sẽ cố gắng giúp đỡ, mượn sức ảnh hưởng của bản thân, hắn rất dễ dàng thay mặt Yến gia tìm được gia tộc khác đồng ý hỗ trợ khu vực sinh hoạt và làm ăn.
Còn về phía Phàn gia thì hắn không có nhúng tay vào, quan hệ giữa Phàn Huyên và Phan gia không tính là tốt, chỉ việc hỗ trợ Phàn gia di cư suôn sẻ đến khu căn cứ Ngân Xuyên đã coi là tận lực.
Đúng là hắn có nể mặt Hứa Vi, Hứa Tình giúp chút việc vặt cho Kha gia định cư yên ổn, nhưng tất nhiên là không có tận tình như Yên gia được. (B: Yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng à <(“))
“Vậy cọi như ta bất cẩn, gọi ngươi là Phương Bình nhé, mấy năm nay Yến Tuyết ở khu căn cứ Ngân Xuyên đã dựa dẫm ngươi quá nhiều rồi.”
Mặt Yến Chí Bằng ngập một vườn xuân, ánh mắt nhìn Phương Bình càng ngày càng vừa ý.
Khi còn ở khu căn cứ Hách An, hắn tuy rằng biết được địa vị của Phương Bình trong khu căn cứ Ngân Xuyên không thấp, nhưng vẫn là chưa thể hiểu biết một cách trực quan được.
Lúc di chuyển sang khu căn cứ Ngân Xuyên, hắn xem như là đã tường tận sức ảnh hưởng của Phương Bình trong khu căn cứ này.
Chỗ ở hiện tại của bọn họ là nhờ một gia tộc Giác Tỉnh giả bản địa tại Ngân Xuyên nửa mua nửa tặng, lấy một cái giá vô cùng rẻ mạt bán lại cho họ.
Tuy gia tộc này là một thế lực mạnh hơn xa Yến gia, có hẳn cường giả cấp Thần Tinh tọa trấn, nhưng sau khi biết quan hệ giữa Phương Bình và Yến gia thì thái độ với bọn họ chỉ có thể gọi là vô cùng khách khí.
“Không có gì phiền bác à.” (B: :))~)
Phương Bình cười nói.
“Yến Tuyết trẻ người non dạ, tính cách lại bướng bỉnh, nhiều lúc hay làm nũng làm dỗi, mong ngươi rộng lòng bỏ qua cho nó.”
Yến Chí Bằng đưa mắt nhìn qua Yến Tuyết đang ngồi bên cạnh Phương Bình, nói.
“Ba à, ba nói con gái ba như vậy cũng được sao?”
Yến Tuyết bất mãn đáp lời.
Không ở lại Yến gia chơi quá lâu, Phương Bình thuấn di rời đi, kế hoạch luân phiên canh phòng đã bắt đầu triển khai, hắn dành tí thời gian rảnh để về thu xếp chuyện ở Yến gian một tí, loại bỏ bớt vấn đề phát sinh cho Yến gia thôi.
Khu căn cứ Minh Châu, một trong mười tám khu căn cứ tham gia kế hoạch luân phiên canh phòng, cũng là nơi tiểu đội Phương Bình tạm thời đóng giữ hiện tại.
Chạng vạng, tà dương đỏ quạch như màu máu, sắc màu ám muội nhuộm cả một bầu trời, như thể không gian bị tấm lụa ố màu phủ qua.
Phía ngoài khu căn cứ, có hơn hai mươi người trốn trong một khu rừng rậm gần tường thành, lặng yên dòm ngó khu căn cứ Minh Châu.
Trong số những người này, thực lực yếu nhất cũng đã là cảnh giới Ngũ giai, hầu hết nhân số còn lại kia đều đã sở hữu thực lực đạt tới Ngũ giai đỉnh phong.
Cầm đầu của nhóm người này là một nam một nữ.
Nam tử có tuổi tác thoạt nhìn ngoài bốn mươi, trên cằm có vài cọng râu tua tủa rải rác lộn xộn, khí chất cũng khá là lãnh đạm.
Nữ tử có đôi môi đỏ mọng, thoạt nhìn như thể hai mươi, nhưng cũng lại như ba mươi tuổi, ngoại hình trắng trẻo tươi mọng, dậy lên hương vị kích tình khác lạ.
Trên người hai kẻ này không có tí khí tức dao động giừ, nhưng ánh mắt những kẻ khác nhìn hai người này lại đầy vẻ kính nể, hai người này tất nhiên chính là cường giả cấp Thần Tinh có khả năng che giấu khí cấp Thần Tinh.
Một thanh niên từ phía khu căn cứ đi về hướng hai người này.
“Chuyện sao rồi, đã điều tra rõ ràng chưa?”
Một trong hai người hỏi chuyện thanh niên kia.
“Đã điều tra rõ tình hình trong thành, khu căn cứ này hiện tại chỉ có một cường giả cấp Thần Tinh, hơn nữa thực lực cũng chỉ ở mức trung bình.”
Thanh niên kia cung kính hồi đáp.
“Rất tốt.”
Nam tử gật đầu, tình huống này thuộc phạm vi hắn có thể ứng phó, phù hợp là mục tiêu để ra tay.
Nử tử bên cạnh liếm liếm đôi môi đỏ mọng mê người, tựa như đang chuẩn bị bắt đầu bữa ăn.
Vèo vèo vèo!
Hai mươi mấy người không hề che giấu nữa, phóng về khu căn cứ Minh Châu.
Trước đây, khi vệ tinh thông tin vẫn còn, các khu căn cứ dễ dàng liên lạc được với nhau, bọn họ cần phải lặng lẽ ẩn núp tìm cách phá hư trạm phát tín hiệu, bây giờ đã chẳng phải rườm rà rắc rối thế nữa.
Tường vây cao tới mấy chục mét ở trước mặt bọn họ không tạo ra chút trở ngại nào cả, bọn họ người thì leo tường người thì nhún nhảy, rất dễ dàng đã vượt qua được bên kia bờ tường, tựa như chim cắt phi vồ xuống từ đỉnh tường cao.
Ánh mắt nhìn qua khu căn cứ trước mặt, cảm giác thèm thuồng máu tanh rạo rực, bọn họ đã kiềm lòng không được khao khát muốn ăn tươi nuốt sống đám Giác Tỉnh giả trong đây, để có thể đề cao thực lực bản thân thêm một tầng.
“Dẫn đường, chúng ta đến Khoa Đối kháng Ma vật!”
Sau khi nhảy vào khu căn cứ Minh Châu, bọn họ tất nhiên sẽ nhắm thẳng đến Khoa Đối kháng Ma vật, nơi tập trung nhiều Giác Tỉnh giả nhất khu căn cứ.
Đột nhiên, trước mắt họ lóe lên một cái, trong cơn choáng váng họ nhìn thấy ba người không hề hoang mang xuất hiện trước mặt họ, như là trùng hợp, lại như là cố tình nghênh đón các vị khách không mời này vậy.
Bọn họ vội vàng dừng bước, dè chừng nhìn ngó ba người vừa xuất hiện.