Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 394: Bộ lạc Hắc Diệu dòm ngó

Chương 394: Bộ lạc Hắc Diệu dòm ngó




Biên: Hắc Dược

Phương Bình trở về khu căn cứ Ngân Xuyên một chuyến, báo cáo lại vụ tập kích ở Minh Châu, sau đó lại đến khu căn cứ Minh Châu lần nữa.

Để Kim Lệ phụ trách cảnh giới, hắn tiến vào không gian hiến tế.

Trong không gian hiến tế có hơn hai mươi tên Ma Nhân tộc đã tỉnh lại, chúng giật mình đánh giá xung quanh, sau khi nhìn thấy Phương Bình xuất hiện, tất đều không khỏi có cảm giác sợ hãi.

Không chỉ bởi vì hoàn cảnh trước mắt, càng là bởi vì mới trước đây không lâu Phương Bình có thể khiến bọn họ không kịp phản ứng lấy một chút gì đã bị hôn mê rồi bắt giữ.

Mà đôi Thần Tinh nam nữ khi càng là bị thương nặng nằm dài trên đất, nhưng ngực họ vẫn hơi phập phồng, chứng tỏ chỉ mới hấp hối chứ chưa chết.

Là một Ma Nhân tộc, bọn họ nắm giữ khả năng phục hồi cường đại cùng một sinh mệnh dai dẳng, dù có bị thương nặng đến thế cũng chưa chết được, nhưng khoảng cách với vòng tay tử thần cũng chẳng còn bao xa.

“Thần phục ta!”

Ánh mắt nhìn về phía hai mươi tên Ma Nhân tộc Ngũ giai kia, từ hai con ngươi của Phương Bình có những cánh chim màu đỏ bay ra, va vào cơ thể hai mươi người này.

Hầu như ngay tại giây phút tiếp theo, thái độ của hai mươi tên Ma Nhân tộc này đã có sự thay đổi, không còn nét vẻ sợ sệt e dè, mà vô cùng cung kính nể trọng.

Rõ ràng là hắn vừa vận dụng Kotoamatsukami phiên bản rút gọn.

Mangekyou Sharingan vĩnh hằng biến dị sau khi bị chuyển hóa thành Rinnegan biến dị thì cũng không bị mất đi năng lực tẩy não.

Hắn sở dĩ không lập tức giết chết những tên Ma Nhân tộc này mà lại đi bắt giữ, mục đính chính là để khống chế tẩy não bọn họ.

Tuy rằng với thực lực hắn ngày hôm nay thì có hay không có hai mươi tên thủ hạ đẳng cấp Ngũ giai này cũng như nhau.

Thứ hắn coi trọng thật sự chính là số lượng người trong thị tộc Hoàng Kim, sau khi hắn tăng quân số lên thì sẽ có tác động nhất định tới mức độ kích phát tiềm năng của năng lực, mà một khi những người này cũng có mặt trong Thánh vực Hoàng Kim thì cả hắn và tộc nhân đều gia cường bổ trợ chiến lực lẫn nhau được.

Cất bước đi tới bên cạnh nử tử Ma Nhân tộc cơ hồ bị hắn chém thành hai khúc kia, Phương Bình ngồi xổm người xuống, đưa tay đặt lên người nàng.

“Xin đừng chết!”

Hào quang màu trắng bao phủ lấy cơ thể nữ tử Ma Nhân tộc, thương thế trên người nàng lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được khôi phục lại nguyên dạng, một lát sau, trừ quần áo vẫn cứ phất phơ trong gió thì vết thương đã biến mất, chẳng còn lấy một cái sẹo.

Bạch!

Từ trong đôi mắt Phương Bình lại có cánh chim màu đỏ bay ra, va vào cơ thể nữ tử này, bắt đầu thao túng ý chí nàng ta.

Nữ tử Ma Nhân tộc dần tỉnh giấc, đưa mắt nhìn Phương Bình với nét mặt kính nể, ý chí của nàng đã bị thao túng thành công.

Dù chỉ là phiên bản rút gọn của Kotoamatsukami cũng đủ để tẩy não một người cùng cảnh giới với kẻ kích hoạt, thậm chí hắn cũng không cần phải bắt giữ, trước khi chiến đấu hắn có thể dễ dàng thao túng nữ tử này rồi.

Sở dĩ hắn không làm thế là vì sợ bị người khác nhìn thấy.

Loại năng lực đặc thù như thao túng suy nghĩ này thực sự quá mức mẫn cảm, nếu bị người khác biết được tất nhiên sẽ có sự đề phòng cẩn thận.

Bất luận hình tượng của hắn trước đó có chính nhân quân tử cỡ nào, một khi đã mang tâm thái đề phòng thì cũng sẽ tạo nên thành kiến, do vậy Phương Bình hoàn toàn không muốn năng lực này bị lộ ra ngoài.

“Tên của ngươi là gì?”

Phương Bình hỏi.

“Bẩm chủ nhân, ta tên là Hồng Liên.”

Nữ tử quỳ một chân trên đất, cung kính hồi đáp.

Phương Bình gật đầu, tiếp tục tiến tới chỗ tên nam tử Ma Nhân tộc bị trọng thương còn lại.

Một lát sau, nam tử này khôi phục thương thế, rồi lại bị Phương Bình tẩy não thành công, quy phục Phương Bình.

Nam tử tên là Ảnh Đao, cùng tên với năng lực đặc thù của hắn, cũng không biết là tên hắn có được do năng lực hay năng lực được gọi theo tên hắn, dù sao cũng là Ảnh Đao.

Dùng Kotoamatsukami xóa đi những kí ức có liên quan đến Ma Vật Tế Đàn trong đầu nhóm người này, rồi tiếp tục chuyển hóa bọn họ thành thị tộc Hoàng Kim, cuối cùng Phương Bình thu xếp di cư nhóm hai mươi người đến khu biệt thự tại căn cứ Liễu Châu.

Khu biệt thự rất lớn, cũng vừa đủ để thu xếp cho bọn họ ở tạm.



Trong một thung lũng miền hoang dã, có một bộ lạc Ma Nhân tộc ẩn giấu trong đó, tự xưng là Hắc Diệu, là một bộ lạc cỡ vừa có nhiều cường giả Thần Tinh tọa trấn.

Một con chim đựa tin bay vào thung lũng, mang theo một phần tình báo.

Thủ lĩnh của bộ lạc Hắc Diệu là Mâu Khải, một nam tử có hốc mắt thâm sâu, sở hữu cảnh giới Thần Tinh kỳ cựu, ánh mắt hắn đảo qua tờ tin tức trong tay.

“Bộ lạc Ảnh Hồng đã thất bại!”

Đối diện hắn có một nam một nữ.

Nam tử mặc bộ trang phục màu đen, vóc người cao lớn, sắc mặt lạnh lùng, hắn là Hùng Đại Lực, một cường giả cấp Thần Tinh của bộ lạc Hắc Diệu.

Một thân cơ bắp lực lưỡng vô cùng, tuy rằng chỉ ở cảnh giới Thần Tinh nhập môn nhưng chiến lực lại đủ để so với Thần Tinh kỳ cựu.

Nữ tử có vẻ ngoài thoạt nhìn hơn bốn mươi, tuổi già sắc suy, là vị Thần Tinh thứ ba, Tái Kim Hoa.

Nghe được lời hắn nói, Hùng Đại Lực lên tiếng.

“Là thất bại khi ra tay với khu căn cứ nào?”

“Khu căn cứ Minh Châu, không chỉ tập kích thất bại, càng là toàn quân bị diệt, liền ngay cả Ảnh Đao và Hồng Liên đều không thể đào tẩu.”

Mâu Khải trả lời.

“Khu căn cứ Minh Châu? Theo ta nhớ thì trong tư liệu có nói, vị cường giả tọa trấn khu căn cứ Minh Châu chỉ là một tên có chiến lực Thần Tinh tầm thường mà?”

Tái Kim Hoa nghi hoặc tiếp lời.

“Hẳn là che giấu thực lực, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tên này hẳn là một Thần Tinh kỳ cựu.”

Mâu Khải đặt mảnh giấy xuống, nói ra suy đoán của bản thân.

“Muốn nhắm vào khu căn cứ Minh Châu không?”

Hùng Đại Lực hỏi.

“Có chứ, tại sao lại không cho được, chỉ là một Thần Tinh kỳ cựu, lấy thực lực của chúng ta hoàn toàn ăn chắc.”

Mâu Khải cười lạnh trả lời.

Rất nhanh, tộc nhân trong bộ lạc Ma Nhân tộc tầm trung này hội tụ lại, rời đi thung lũng, đích đến bọn chúng nhắm tới chính là khu căn cứ Minh Châu.

Vào ban đêm, bộ lạc Ma Nhân tộc tầm trung này xuất hiện, ngừng chân ở vị trí cách khu căn cứ Minh Châu mấy dặm.

“Thử cảm nhận qua xem, đến tột cùng là có mấy tên Thần Tinh tọa trấn trong đó?”

Mâu Khải đưa mắt nhìn qua Tái Kim Hoa.

Tuy rằng có xem thường khu căn cứ Minh Châu, nhưng cẩn thận vẫn là điều tất yếu, vì lẽ đó bọn họ cũng không tùy tiện nhảy thẳng vào Minh Châu, mà trước đó tiến hành dò xét tình hình.

“Được.”

Tái Kim Hoa gật đầu, nhắm hai mắt lại, vận dụng năng lực nhận biết ở mức độ cao nhất.

Nàng nắm giữ khả năng nhận biết vô cùng mạnh mẽ và nhạy cảm, phạm vi bao trùm đủ đạt đến mười mấy cây số, cho dù có là cường giả Thần Tinh ẩn giấu khí tức thì nàng cũng cảm nhận ra được.

Trừ phi là loại cường giả nắm giữ cả năng lực che giấu sự tồn tại, bằng không thì khó mà có cách nào thoát được cảm nhận của nàng.

Chốc lát, nàng mở mắt ra, trên mặt lộ vẻ kinh hãi mà nói.

“Có ba vị Thần Tinh, một tên là Thần Tinh kỳ cựu, hai kẻ còn lại là Thần Tinh phổ thông.”

“Chỉ là một khu căn cứ cỡ nhỏ, sao Minh Châu lại có khả năng sở hữu nhiều cường giả cấp Thần Tinh như vậy?”

Hùng Đại Lực lấy làm kinh hãi lây, khu căn cứ Minh Châu chỉ xếp vào loại nhỏ yếu, có thể có một tên Thần Tinh kỳ cựu tọa trấn cũng có thể xem là quá may mắn rồi, nhưng thật không ngờ còn có mặt thêm hai tên Thần Tinh phổ thông.

Thực lực như vậy dù là một khu căn cứ cỡ vừa cũng xem như đã mạnh rồi.

“Hẳn là không hoàn toàn thuộc khu căn cứ Minh Châu.”

Trong mắt Mâu Khải lộ ra một vệt tinh quanh.

“Chắc là khu căn cứ Ngân Xuyên đã nhúng tay vào, trong đó nhất định có một tên cường giả Thần Tinh của khu căn cứ Ngân Xuyên phái tới trấn thủ.”

“Một tên Thần Tinh kỳ cựu kèm theo hai tên Thần Tinh nhập môn, lão đại, lần này phải làm sao?”

Hùng Đại Lực đưa mắt nhìn qua Mâu Khải hỏi.

Tuy rằng bây giờ số cường giả đóng giữ tại khu căn cứ Minh Châu có thực lực khá mạnh, nhưng bên phía họ vẫn mạnh hơn.

Bên bọn họ có hai vị sở hữu chiến lực Thần Tinh kỳ cựu và một vị Thần Tinh có chiến lực phổ thông, tổng lực chiến là hoàn toàn trên cơ bên Minh Châu.

Nếu như bây giờ động thủ vẫn có thể ăn trọn đối phương.

Mâu Khải suy tư trong chốc lát, rồi hắn lắc đầu.

“Từ bỏ thôi, tuy rằng lấy thực lực bên ta thì có thể ăn được đối phương, nhưng không thể loại bỏ khả năng bên đối phương có sở hữu chiến lực tương đương Thần Tinh kỳ cựu.”

“Lẽ nào cứ thế mà bỏ qua?”

Hùng Đại Lực có một ít không cam lòng.

Nếu như có thể săn giết hết cả tên Thần Tinh kỳ cựu và hai Thần Tinh phổ thông kia, hắn ít nhất có thể thu về được một thi thể Thần Tinh hoàn chỉnh, nói không chắc thông qua cơ hội như vậy mà hắn đột phá được cảnh giới, đạt đến Thần Tinh kỳ cựu.

Một khi bước vào cảnh giới Thần Tinh kỳ cựu, chiến lực chắc chắn sẽ tăng mạnh, dù là không cách nào so sánh được với Thần Tinh đỉnh phong, nhưng hoàn toàn có thể tiếp cận cái ngưỡng cửa cao vời kia.

“Tất nhiên không thể bỏ qua, một mình chúng ta đơn độc đánh chiếm hoàn toàn không đủ an toàn, vậy thì cứ tìm lấy một bộ lạc khác để liên thủ.”

Mâu Khải cười gằn.

“Nhưng nếu như vậy thì chỗ tốt sẽ phải chia cho bộ lạc khác à.”

Hùng Đại Lực nhíu nhíu mày, nếu đi mời thêm một bộ lạc khác để liên thủ, vậy hắn còn cơ hội để giành lấy một thi thể Thần Tinh hoàn chỉnh hay không, tất nhiên là không rồi.

“Chỉ có cẩn thận và cực kỳ cẩn thận mới có thể sống lâu thôi, nếu muốn thu hoạch thi thể Thần Tinh thì tìm kiếm thêm nhiều cơ hội khác là được, tích gió thành bão, không được hấp tấp mạo hiểm.”

Mâu Khải nói.

“Đúng là nên cẩn thận thì hơn, ta cũng tán thành việc liên thủ.”

Tái Kim Hoa nói.

Dưới tình huống không làm kinh động bất kì người nào, bộ lạc Hắc Diệu yên lặng rời đi, mặc dù Phương Bình nắm giữ Haki Quan Sát thì cũng không nhận ra được, đã từng có một bộ lạc Ma Nhân tộc xuất hiện tại khu vực phụ cận khu căn cứ Minh Châu.

Năng lực nhận biết của Tái Kim Hoa, bất kể là phạm vi ảnh hưởng hay là trình độ tinh tế đều ăn đứt Haki Quan Sát.

Nếu là Phương Bình vận dụng Trạng thái Tiên Nhân, hắn vẫn có thể phát giác ra sự bất thường, nhưng tất nhiên Phương Bình không thể từng giờ từng khắc duy trì Trạng thái Tiên Nhân được.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch