Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 409: Liên thủ với nhau

Chương 409: Liên thủ với nhau




Biên: Hắc Dược

Vài ngày sau, một chu kỳ canh phòng chấm dứt, bắt đầu một lần luân phiên khác, nhưng Tông Lệnh lại không hề xuất hiện.

Phương Bình và Ngụy Vưu cũng không lo lắng, hắn vừa mới gặp phải tập kích, sợ đó là cái bẩy, nhất định hắn sẽ có chút đề phòng.

Bọn họ tin rằng tất nhiên Tông Lệnh sẽ đến, chỉ là thời gian đến sớm hay muộn mà thôi, loại so đấu thời gian này chính là sự kiên nhẫn, xem xem ai thiếu kiên nhẫn trước.

Rất nhanh, thời gian nửa tháng trôi qua, mấy lần luân phiên đổi chỗ, lại một lần thay nhau bắt đầu, lần này khu căn cứ mà tiểu đội của Phương Bình đóng quân là một khu căn cứ loại nhỏ, Đông Xuyên.

Đêm khuya thanh vắng, phần lớn người đã chìm vào giấc ngủ, khu căn cứ Đông Xuyên lâm vào trong một mảnh yên tĩnh.

Hai thân ảnh tựa như là âm hồn, không phát ra một chút tiếng động nào mà xuất hiện ở bên ngoài khu căn cứ.

Một đạo thân ảnh trong đó là một vị lão giả với mái tóc nửa trắng, chính là Tông Lệnh.

Mà tên còn lại là một nam tử mặc áo gió màu đen và có tóc đen, rõ ràng là Hắc Nghịch.

Chẳng những Tông Lệnh đã đến đây rồi, mà lại còn dẫn theo Hắc Nghịch cùng đến.

Sau khi gặp phải tập kích, tất nhiên khu căn cứ Ngân Xuyên sẽ có đề phòng, cho dù là đã qua nửa tháng rồi thì Tông Lệnh vẫn lo lắng rằng sẽ gặp phải mai phục, thế nên, để cho an toàn, hắn đã mời Hắc Nghịch đến đây.

Hai người lặng yên lẻn vào khu căn cứ Đông Xuyên, đi tới chỗ mà tiểu đội của Phương Bình đang ẩn náu, đó là một khu nhà thoạt nhìn bình thường mà cũ kỹ.

Vù!

Tông Lệnh vận dụng loại vũ khí ma hóa mà Ám Nha đã từng vận dụng, một không gian hình lập phương dài cao khoảng vài trăm mét xuất hiện, lấy khu nhà ở của tiểu đội Phương Bình làm trung tâm, bao vây trong phạm vi vài trăm mét.

Phần phật!

Một con cự mã sương mù màu xanh thật lớn xuất hiện từ sau lưng hắn, mở cái miệng khổng lồ dữ tợn ra, đánh về phía khu nhà của tiểu đội Phương Bình.

Phốc!

Ngay lúc con cự mãng sương mù màu xanh biếc sắp đánh trúng vào khu nhà thì một đạo hào quang màu bạc chợt xuất hiện, tựa như là một thanh đao sắc bén thật lớn, chém qua người con cự mãng sương mù màu xanh biếc.

Con cự mãng sương mù màu xanh biếc bị chém thành hai phần, dưới một loại sức mạnh ăn mòn màu bạc, thân thể bị chém rồi biến mất rất nhanh.

Vèo vèo vèo!

Ba thân ảnh lao ra từ bên trong khu nhà cũ kỹ, chính là Ngụy Vưu, Phương Bình, và “Phương Chiến” mà Phương Bình ngụy trang.

Hai người Kim Lệ cùng với Tả Cao Phong không chịu nổi ảnh hưởng của cuộc chiến giữa các cấp Huyết Nguyệt, hơn nữa hai người bọn họ sợ rằng sẽ bại lộ thân phận trước mặt Ngụy Vưu, cho nên cũng không xuất hiện ở đây.

"Bị ngươi đoán trúng rồi, quả nhiên có mai phục!"

Nhìn thấy ba người Phương Bình xuất hiện, trên mặt Hắc Nghịch lộ ra một tia kinh ngạc mà nói.

"Thế nào, rút lui hay là đấu?"

"Phương Bình đã ở nơi này, khẳng định bọn họ không có cách nào cầu viện các khu căn cứ loại lớn khác, trong quá trình giao chiến, nhân cơ hội giết hắn đi."

Tông Lệnh cũng không chọn rút lui, trong mắt hắn mang theo sát khí dày đặc mà nói.

Phương Bình sở hữu ít nhất là một loại năng lực cấm kỵ, là đối tượng mà hắn cần phải nhanh chóng trừ khử, cho dù mạo hiểm một chút đi nữa thì hắn cũng muốn nhân cơ hội này mà giết chết đối phương.

Hơn nữa, cho dù không địch lại, vật phẩm ma hóa loại không gian cũng đủ để bảo đảm được bọn họ sẽ an toàn rút lui, cho nên hắn cũng không định lui lại.

"Vậy được thôi, tên kia thuộc về ta."

Ánh mắt Hắc Nghịch lạnh như băng mà nhìn về phía "Phương Chiến", trong mắt hắn lộ ra chiến ý cùng với sát khí mãnh liệt.

Sau khi thua trong tay "Phương Chiến", hắn đã muốn báo thù từ sớm rồi, lần trước nếu không phải là có Tông Lệnh ngăn cản thì hắn đã động thủ rồi.

Ầm!

Sương dày lượn lờ, ngưng tụ lại trên người hắn biến thành một bộ áo giáp bằng xương cốt màu đen, hơi thở cường đại lộ ra từ trên người hắn.

Một đạo cột sáng màu đen, mang theo hơi thở khủng bố, tập kích về phía "Phương Chiến".

"Phong Thuật Hấp Ấn!"

“Phương Chiến” đã vận dụng Ấn ký đỉnh phong của Uchiha Madara, mở Rinnegan ra, nghênh đón cột sáng màu đen.

Thân thể hắn tựa như hóa thành một cái lỗ đen, cột sáng màu đen va chạm trên người hắn, không dẫn phát một chút động tĩnh nào là đã biến mất rồi.

"Hừ!"

Công kích bị đánh vỡ một cách dễ dàng, Hắc Nghịch hơi bất ngờ, nhưng hắn cũng không giật mình, hắn đã từng giao đấu với "Phương Chiến" rồi, hắn rất hiểu "Phương Chiến" là một đối thủ cường đại như thế nào.

Vù!

Một cái đầu lâu màu đen khổng lồ xuất hiện, phát ra tiếng rít gào tựa như là ác quỷ, tập kích về phía "Phương Chiến".

"Mộc độn - Thụ Giới Hàng Lâm."

Hai tay "Phương Chiến" kết ấn rất nhanh, hàng loạt cây cối đột ngột mọc lên từ dưới mặt đất, hóa thành đại thụ xanh ngát.

Từng dây leo của cây đón đánh về phía đầu lâu màu đen đang đánh úp lại.

Tiếp xúc với đầu lâu màu đen một cái, dây lập tức mục nát rồi biến mất rất nhanh, nhưng lại tre già măng mọc, vô cùng vô tận.

Đầu lâu màu đen bị chặn lại, vả lại còn bị hàng loạt dây leo quấn quanh, cuối cùng cũng không thể nhúc nhích được.

Răng rắc!

Dây leo phát lực càng lúc càng chặt, cuối cùng, cùng với tiếng vang thanh thúy, đầu lâu màu đen vỡ vụn rồi biến mất, dây leo thay đổi phương hướng, ùn ùn kéo đến mà tập kích về phía Hắc Nghịch.

Ngay lúc "Phương Chiến" và Hắc Nghịch giao thủ với nhau, Ngụy Vưu cùng với Tông Lệnh cũng chiến đấu.

Sóng xung kích cường hãn càn quét qua, tất cả nhà cửa bên trong không gian hình lập phương đều tựa như là cát sỏi được xây đắp lên, đều vỡ vụn tán loạn.

Phương Bình lui từng bước về phía sau, lui đến sát tấm chắn không gian của không gian hình lập phương.

Cũng may là hắn của bây giờ, sau khi cảnh giới đã tăng lên tới cấp độ Thần Tinh danh tiếng, phòng ngự của thân thể lại được tăng cường, đủ để ngăn trở dư âm từ cuộc chiến của những cường giả cấp Huyết Nguyệt mà không bị tổn thương gì.

"Không có Trạng thái Lục đạo."

Đầu tiên là Phương Bình liếc mắt nhìn cuộc chiến của Ngụy Vưu và Tông Lệnh một cái, sau đó hắn nhìn về phía "Phương Chiến" đang đánh nhau với Hắc Nghịch.

Tuy rằng hắn sở hữu Ấn ký đỉnh phong của Uchiha Madara cũng đã được một khoảng thời gian rồi, nhưng hắn cũng không biết cụ thể Ấn ký đỉnh phong này có thể phát huy ra chiến lực như thế nào.

Bây giờ xem ra, Ấn ký đỉnh phong này chỉ có thể phát huy ra chiến lực đỉnh phong trước khi chết của Uchiha Madara, cũng không thể phát huy ra chiến lực của Uchiha Madara khi chết đi sống lại, trở thành Thập Vĩ.

Dưới tình huống như vậy, chiến lực của Ấn ký đỉnh phong này không thể nghi ngờ gì là sẽ giảm xuống một cấp bậc, nhưng cho dù là vậy thì tất nhiên chiến lực cũng là trình độ cấp Huyết Nguyệt.

Phốc!

Đối mặt từng xúc tu khổng lồ ùn ùn đánh úp lại, trong tay Hắc Nghịch xuất hiện một thanh kiếm có màu đen tinh khiết, đón đánh dây leo đang đánh úp lại.

Một đạo hắc quang thật dài xuất hiện, tất cả đều đánh úp tới, chém dây leo khổng lồ thành hai phần.

Hắn cầm hắc kiếm trong tay, nhảy vào bên trong rừng rậm được tạo thành bởi đống dây leo, chặt đứt hết những dây leo đánh úp lại, rất nhanh đã tới gần "Phương Chiến".

"Thần La Thiên Chinh."

Một cỗ sức đẩy cường hãn được sinh ra từ trong hai tay "Phương Chiến", đánh sâu về phía Hắc Nghịch, ven đường, tất cả mọi thứ đều bị dập nát.

Hắc Nghịch biến sắc, hắn vung kiếm đón đánh.

Bồng!

Một tiếng vang trầm đục vang lên, Hắc Nghịch liên tục lui về phía sau, hắc kiếm trong tay kêu răng rắc một tiếng, thế mà lại vỡ vụn ra.

Trong cuộc va chạm, hắn bị ăn một chút thiệt thòi.

Tuy rằng không có Trạng thái Lục đạo, nhưng dựa vào đôi Rinnegan này, thực lực của "Phương Chiến" cũng đã vượt qua cấp Huyết Nguyệt bình thường rồi.

"Trở nên mạnh nhiều như vậy!"

Sắc mặt Hắc Nghịch ngưng trọng, trở nên mạnh hơn không chỉ có mình hắn, so với lần trước, thực lực của đối phương cũng đã mạnh lên rồi.

Vèo!

Hắc kiếm lại được ngưng tụ một lần nữa, mà sau lưng hắn lại sinh trưởng ra một đôi cánh bằng xương cốt khổng lồ màu đen, tựa như đôi cánh của ác ma.

Thuận theo sự xuất hiện của "đôi cánh ác ma", hắn bộc phát ra tốc độ kinh người, trong nháy mắt, hắn bộc phát ra tốc độ rõ ràng đã vượt qua gấp mười lần vận tốc âm thanh.

Cũng không đến thời gian trong tích tắc, hắn đã tiến tới gần, xuất hiện bên cạnh "Phương Chiến", hắc kiếm tàn nhẫn mà tước về phía cổ của "Phương Chiến".

"Thần La Thiên Chinh."

Lúc sắp bị hắc kiếm chém trúng, "Phương Chiến" đúng lúc phản ứng lại, hắn vận dụng Thần La Thiên Chinh, một cỗ sức đẩy cường hãn càn quét ra.

Ầm!

Sức đẩy cường hãn va chạm với hắc kiếm, làm nổi lên một gợn sóng kinh người.

Nhưng dù sao thì cũng là vội vàng ra tay, uy lực cũng không phải là trạng thái toàn thịnh, sau khi giằng co một lúc với hắc kiếm thì bị hắc kiếm chặn lại.

Mà Hắc Nghịch cầm hắc kiếm trong tay cũng lắc mình một cái, xuất hiện phía sau "Phương Chiến", từ phía sau "Phương Chiến" mà tập kích về phía hắn.

Vù!

Hắn không kịp xoay người đón đánh, sức đẩy cường hãn lấy "Phương Chiến" làm trung tâm, càn quét ra bốn phương tám hướng.

Toàn phương toàn hướng không hề có góc chết, bất kể là công kích đến từ phương hướng nào thì cũng đều đã bị sức đẩy chặn lại.

Chỉ có điều, có quá nhiều sự phân tán, uy lực cũng không thể tránh được mà bị suy yếu.

Phốc!

Sức đẩy bị hắc kiếm xé ra, hắc kiếm chém lên trên người "Phương Chiến", trên người "Phương Chiến" xuất hiện một miệng máu.

"Phương Chiến" xoay người, sức đẩy càn quét về hướng này.

Nhưng Hắc Nghịch đã bứt ra từ sớm, lăn tới một hướng khác, tập kích "Phương Chiến" từ các hướng khác nhau.

Phốc!

Trên người "Phương Chiến" lại có thêm một đạo vết thương, mà Hắc Nghịch cũng đánh một kích rồi lui, kéo khoảng cách ra xa, lăn tới các hướng khác, tùy thời công kích.

Liên tiếp bị thương, "Phương chiến" rơi vào hoàn cảnh xấu, tiếp tục như vậy tất nhiên là không được, "Phương Chiến" quả quyết thay đổi chiến thuật.

"Luân Mộ: Biên Ngục."

Bốn phân thân tàng hình xuất hiện ra từ trong cái bóng của "Phương Chiến", phân biệt đứng thẳng khắp bốn hướng của hắn, bảo vệ hắn lại.

Ầm!

Hắc Nghịch thối lui đến phía xa xa, tới gần "Phương Chiến" từ bên trái, hắc kiếm trong tay mang theo hơi thở sắc bén khủng bố, chém về phía thắt lưng của “Phương Chiến”.

Rầm!

Trước lúc hắc kiếm chém trúng "Phương Chiến", trong nháy mắt, Hắc Nghịch giống như bị trúng một đòn nghiêm trọng, bay ngược ra sau.

Trên vị trí ngực áo giáp làm bằng xương cốt của hắn xuất hiện một dấu tay rõ ràng, lấy dấu tay làm trung tâm, bề ngoài áo giáp bằng xương cốt xuất hiện vết nứt rõ ràng.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch