Susanoo truy kích, kiếm xoắn ốc trong tay xoay tròn kịch liệt, phía trên thân kiếm xuất hiện gió xoáy có thể nhìn thấy được, chém về phía người tuyết khổng lồ đã ngã xuống đất chưa bò lên.
Vèo!
Người tuyết khổng lồ bị đâm xuyên, trên người xuất hiện một lỗ thủng thật lớn, xuyên thấu trước sau.
Bị thương nặng, người tuyết khổng lồ tán loạn, Vũ Dạ Tuyết trốn bên trong chật vật mà nghiêng người bò ra ngoài.
"Phù!"
Nàng thở hổn hển, lui về phía sau rất nhanh để kéo khoảng cách ra xa, sắc mặt nàng có chút kinh hãi mà nhìn Susanoo bản hoàn chỉnh, chuẩn xác mà nói thì là Phương Bình bên trong Susanoo bản hoàn chỉnh.
Người tuyết khổng lồ là nước đi mạnh nhất của nàng, nhưng bây giờ khả năng mạnh nhất này cũng đã bị bài trừ rồi.
Mà càng khiến cho nàng giật mình chính là, liên tục vận dụng năng lực cường hãn như thế, thế mà đối phương lại không thấy nghỉ ngơi gì cả, hiển nhiên là thể năng còn rất là dư thừa, bây giờ nàng đã thật sự tin rằng đối phương sở hữu thực lực chém giết Huyết Nguyệt rồi.
Đối phương rất có thể là có năng lực trên phương diện chịu đựng, một khi bị đối phương kéo vào cuộc chiến đấu liên tục, Huyết Nguyệt có thực lực yếu hơn so với đối phương, thậm chí là Huyết Nguyệt cùng cấp, thì cũng đều sẽ nguy hiểm.
Tất nhiên là nàng không biết, Phương Bình đã vận dụng Binh đoàn Băng giá, liên tục bổ sung thể năng mấy lần.
Vèo vèo vèo!
Kiếm xoắn ốc trong tay Susanoo xoay tròn rất nhanh, hàng loạt quang tiễn màu xanh biếc bắn ra, truy kích về phía Vũ Dạ Tuyết đang lui về phía sau.
Vũ Dạ Tuyết vội vàng ngưng tụ băng sơn cản lại, băng sơn bị hàng loạt mũi tên màu xanh biếc bắn xuyên thủng, trên người nàng xuất hiện mấy lỗ máu, máu tươi rơi xuống.
Loảng xoảng, loảng xoảng, loảng xoảng!
Thừa thắng xông lên, Susanoo bản hoàn chỉnh tiến lên vài trăm mét, đuổi theo Vũ Dạ Tuyết.
Đột nhiên.
"A!"
Một tiếng hét thảm vang lên, Phương Bình nhìn lại theo tiếng kêu.
Chỉ thấy lão phụ nhân trong hai vị đỉnh Thần Tinh đang chiến đấu với Báo Bằng, vị trí gốc cổ tay phải bị đứt đoạn, máu tươi phun ra tung toé, trường thương trong tay rơi xuống, sắc mặt tái nhợt, tựa như tờ giấy trắng.
Mà một vị đỉnh Thần Tinh khác, một vị lão giả thoạt nhìn cũng tương đối lớn tuổi, lại liên tiếp đập đổ nhà cửa, bị chôn vào bên trong đống phế tích.
Ầm!
Vô số đường cong màu bạc đan thành lưới, mang theo khí tức sắc bén đáng sợ khiến cả không gian như muốn bị xẻ ra, cắt về phía lão phụ nhân.
Lão phụ nhân cuống quít tránh né, nhưng mắt thấy sắp không tránh né được, bị cắt thành khoảng chừng mấy chục miếng.
Không truy kích Vũ Dạ Tuyết nữa, Phương Bình thao túng Susanoo đánh ra chín khối cầu ngọc bích xâu chuỗi với nhau, va chạm về phía đường cong màu bạc, sau đó hắn sải bước, bước một bước vài trăm mét, chạy về phía lão phụ nhân.
Ầm ầm!
Chín khối cầu xâu chuỗi với nhau va chạm với đường cong màu bạc, chặn lấy đường cong màu bạc, tránh cho lão phụ nhân bị cắt thành mấy chục miếng.
Mà nhân lúc này, Susanoo bản hoàn chỉnh đã nhanh chóng chặn lại trước người lão phụ nhân.
"Vậy thì để ngươi tới làm đối thủ của ta!"
Nhìn thấy Susanoo bản hoàn chỉnh đang chắn phía trước lão phụ nhân, Báo Bằng phát ra một tiếng hừ lạnh.
Từng sợi từng sợi tơ màu bạc đan vào thành lưới trên không trung.
Trận chiến của Phương Bình và Vũ Dạ Tuyết, hắn đã chú ý tới rồi, hắn hiểu rất rõ thực lực của Vũ Dạ Tuyết, Phương Bình, người mà có thể đả thương được Vũ Dạ Tuyết, hắn cũng không dám lơ là.
"Rút!"
Ngay lúc này, giọng nói của Vũ Dạ Tuyết vang lên, nghe thấy giọng nói này, hắn nhíu nhíu mày, nhưng cũng vẫn nghe theo.
Tuy rằng đối phương đã có người bị thương nặng, nhưng ở bên phía bọn hắn, Vũ Dạ Tuyết cũng đã bị thương, nếu cứ tiếp tục chiến đấu, thì cũng không thấy sẽ có thể chiếm được lợi ích gì.
Vèo!
Bày ra tốc độ còn nhanh hơn so với Phương Bình hiện giờ, rất có thể đã vượt qua gấp mười lần vận tốc âm thanh, hắn vội vã hội hợp với Vũ Dạ Tuyết, trong quá trình đó, thậm chí Phương Bình còn không kịp chặn lại.
Mà bên kia, Thử Kỳ đã bỏ Ngụy Vưu qua một bên từ lúc Vũ Dạ Tuyết bị thương, chạy nhanh về phía Vũ Dạ Tuyết, chân thành mà bảo vệ trước người Vũ Dạ Tuyết.
Đề phòng đám người Phương Bình, ba người rút lui khỏi khu căn cứ Hách An, rất nhanh biến mất trong tầm mắt của đám người Phương Bình.
Đám người Phương Bình cũng không ra tay chặn lại, bên phía bọn họ có người trọng thương, nếu cứ tiếp tục chiến đấu, cũng không thấy được sẽ có thể chiếm được lợi thế.
"Phương Chiến các hạ,may mà ngươi đến đúng lúc."
Cho lão phụ nhân cùng với lão giả dùng ma dược chữa trị đặc hiệu, ổn định thương thế hai người, Ngụy Vưu cảm kích nói.
"Đều là Nhân tộc, đây là việc ta nên làm."
Phương Bình lắc đầu, biểu hiện trên mặt có chút mất tự nhiên.
Rõ ràng là một người còn trẻ tuổi, lại ngụy trang thành một người trung niên kinh nghiệm bể dâu mà nói chuyện, khiến cho hắn có một chút lúng túng không tên.
Trước kia là do phân thân làm, nói về cảm thụ thì cũng không có mãnh liệt như hiện tại.
"Phương Chiến các hạ ra tay vừa rồi, ước chừng yếu đi một bậc so với lúc trước, chẳng lẽ là bị thương rồi?"
Nhìn thấy nét mất tự nhiên trên mặt Phương Bình, Ngụy Vưu lập tức nhớ tới suy đoán lúc trước, vội vàng quan tâm nói.
"Quả thật là có thương tích trong người."
Không nghĩ tới Ngụy Vưu đã bày ra một nguyên nhân như vậy đối với "sự suy giảm thực lực" của hắn, tất nhiên là Phương Bình sẽ thừa nhận theo lời nói của đối phương rồi.
"Chỗ ta có ma dược chữa trị đặc hiệu."
Trong lòng hiện lên quả nhiên là thế, Ngụy Vưu nhanh chóng lấy ma dược chữa trị đặc hiệu ra đưa cho Phương Bình.
"Không cần, thương thế của ta tương đối đặc thù, là di chứng của việc vận dụng năng lực đặc thù mà ra, chỉ có thể chậm rãi khôi phục, ma dược chữa trị cũng vô dụng."
Phương Bình xua tay từ chối.
"Thế mà lại để cho Phương Chiến các hạ vận dụng năng lực đặc thù có di chứng nghiêm trọng."
Sắc mặt Ngụy Vưu ngưng trọng, thế mà lại có thể để cho Phương Chiến các hạ vận dụng năng lực có di chứng nghiêm trọng, có thể nghĩ được Phương Chiến đã gặp phải đối thủ có thực lực mạnh.
Nơi có thể có kiểu người cường đại này, hắn lập tức nghĩ tới một chỗ.
"Phương Chiến các hạ, sau khi ngươi rời khỏi khu căn cứ Ngân Xuyên, chẳng lẽ là đã đi thẳng tới chỗ sâu trong nơi hoang dã tìm kiếm tin tức của ma vật viễn cổ?"
"Ừ, vốn muốn thăm dò thử xem thật hư về ma vật viễn cổ, xem xem hắn có thật sự đã khôi phục rồi hay không, đáng tiếc, còn chưa có gặp được ma vật viễn cổ thì đã không thể không vận dụng năng lực đặc thù mà chạy trốn."
Thấy Ngụy Vưu ngay cả nguyên nhân bị thương cũng đều nghĩ ra rồi, Phương Bình đơn giản mà nói theo lời của đối phương. (B: Lại tấu hài rồi <(“))
"Phương Chiến các hạ ngươi quá mạo hiểm rồi, cũng may là ngươi không sao."
Ngụy Vưu cảm thán nói.
Cũng không tán gẫu quá lâu, ảnh phân thân mà Phương Bình đã chuẩn bị xong từ sớm xuất hiện, mang theo mọi người quay trở về khu căn cứ Ngân Xuyên, nghỉ ngơi và cứu chữa.
Đặc biệt là cánh tay phải bị cắt đứt của lão phụ nhân, làm không tốt một cái, rất có thể sẽ tàn phế như vậy.
Mà nói vậy, thực lực chắc chắn sẽ giảm mạnh, vậy thì đối với khu căn cứ Ngân Xuyên mà nói thì không thể nghi ngờ gì là một tổn thất rất lớn.
Trước khi rời đi, ánh mắt mọi người cũng không liếc mắt nhìn khu căn cứ Hách An một cái.
Tuy rằng đã ngăn trở được Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt ra tay với khu căn cứ Hách An, tuy rằng đã tận lực tránh để lan đến khu căn cứ Hách An, nhưng khu căn cứ Hách An vẫn đã bị ảnh hưởng đến, gần như là có hơn một nửa đã bị phá hủy, e rằng lại có thương vong không nhỏ.
Trở lại khu căn cứ Ngân Xuyên, Phương Bình không ngừng nghỉ mà đưa một đám người cứu viện đến khu căn cứ Hách An, trong đó có đám người Yến Tuyết, Phàn Huyên, Hạng Khâu vốn xuất thân khu căn cứ Hách An.
Biết được khu căn cứ Hách An bị tập kích, tâm tình của bọn họ rất là phức tạp, cũng may là đã chuyển gia tộc tới khu căn cứ Ngân Xuyên, nhưng vẫn cảm thấy khó chịu với những gì mà khu căn cứ Hách An gặp phải.
Tuy rằng gia tộc của bọn họ đã bắt đầu cắm rễ ở khu căn cứ Ngân Xuyên, nhưng đối với khu căn cứ Hách An, bọn họ vẫn có tình cảm sâu nặng.
Cho nên bọn họ chủ động xin trở thành thành viên của đội cứu viện, đều muốn dốc một phần lực của mình.
Bận rộn cả một ngày, công việc cứu viện mới kết thúc, ước chừng có khoảng ba mươi vạn người chết dưới lần tập kích này.
Thi thể chồng chất thành một tòa lại một tòa thi sơn, lập từng cái từng cái bia mộ thì hoàn toàn là không có khả năng, chỉ đành phải thống nhất thiêu đốt, thành lập một khối mộ bia chung.
Đưa người cứu viện trở về, còn Yến Tuyết và Phàn Huyên thì lại được Phương Bình hộ tống, về tới chỗ ở của hắn.
Ngồi trên ghế sô pha, Phương Bình ôm hai người, ngửi mùi thơm truyền đến từ trên người hai người, hưởng thụ sự mơ màng khó có được.
Nửa năm này vẫn luôn cứ chấp hành nhiệm vụ đóng quân, thời gian hắn gặp hai người cũng không nhiều.
Quan hệ của ba người, không nói cũng hiểu, thậm chí ngay cả bọn người Hạng Khâu cũng đã biết.
Ở thời đại kẻ yếu không nắm giữ được vận mệnh, cường giả mới có thể sinh tồn, cường giả có càng nhiều tài nguyên và phối ngẫu, đây là chuyện thường.
Một chồng nhiều vợ, cũng không phải là chuyện gì rất khó tiếp nhận, đương nhiên, nhà gái cường thế một vợ nhiều chồng thì cũng có, tuy là rất ít.
Phần lớn dưới tình huống này, vì tránh cho con nối dòng tranh đoạt quyền thừa kế, lấy một người trong đó làm chính thê, người khác thì làm tình nhân, chỉ có điều Phương Bình cũng không thích phương thức như vậy.
"Hai người các ngươi cách đỉnh Ngũ giai hẳn là đã không còn xa nữa hả?"
Sau khi vuốt ve một hồi lâu, Phương Bình mới hỏi Yến Tuyết và Phàn Huyên.
"Đã sắp rồi."
Nói đến thực lực hiện tại, Yến Tuyết và Phàn Huyên đều cảm thấy hơi vui mừng.
Mặc dù cho đến bây giờ, hai người vẫn cực kỳ ngạc nhiên với sự thần kỳ của ấn ký thị tộc, thế mà lại có thể khiến cho cảnh giới của hai người tăng lên nhanh chóng, thậm chí có mấy lần còn tăng lên hơn mười lần.
Các nàng cảm thấy, cứ tiếp tục như vậy, trở thành Thần Tinh là chắc chắn rồi, thậm chí là Thần Tinh trung kỳ, Thần Tinh đỉnh phong cũng đều có thể.
Từ giọng nói vui sướng của hai người, Phương Bình biết chắc chắn hai người cho rằng loại tốc độ tăng lên này vẫn sẽ liên tục đi lên, giọng nói của hắn không khỏi hơi nghiêm nghị mà nói.
"Tuy rằng ấn ký thị tộc có thể gia tăng cảnh giới của các ngươi lên nhanh hơn, nhưng cũng không thể đủ để thay đổi tư chất của các ngươi, chỉ là quá trình nâng cao thực lực nhanh hơn mà thôi.”
"Không thể thay đổi tư chất?"
Ánh mắt của Yến Tuyết và Phàn Huyên kinh ngạc mà nhìn về phía Phương Bình, tâm tình thật tốt vừa rồi cũng biến mất, trong lòng không khỏi hơi thất vọng.
Tuy rằng hai người bọn họ có thể được xưng là thiên tài ở khu căn cứ Hách An, nhưng ở khu căn cứ Ngân Xuyên thì tư chất miễn cưỡng chỉ có thể xem như thượng đẳng, cách đỉnh thiên tài cao nhất vẫn là có một chút chênh lệch.
Nếu không thể thay đổi tư chất được, vậy cực hạn của các nàng, hoặc là đỉnh Ngũ giai, hoặc là Thần Tinh, lên trên nữa thì không quá có thể.
Là các nàng đã nghĩ quá chắc chắn rồi, loại chuyện thay đổi tư chất này, quả nhiên là không có khả năng, nửa năm gần đây thực lực gia tăng rất nhanh, khiến cho bọn họ quên mất điểm này.
"Đúng, ấn ký thị tộc không thể thay đổi tư chất được, chỉ là rút ngắn lại thời gian tăng trưởng mà thôi."
Phương Bình gật đầu, sau một lúc thoáng do dự thì mới nói.
"Trên thực tế, phương pháp thay đổi tư chất gốc cũng là có." (B: Có mùi đa cấp <(“))