Tốn hết thời gian mấy ngày, thương thế trên người Vũ Dạ Tuyết đã khôi phục.
"Tiếp theo phải làm sao đây, tiếp tục tập kích khu căn cứ loại vừa và nhỏ?"
Thử Kỳ hỏi.
"Không đâu, thực lực của khu căn cứ Ngân Xuyên không kém gì chúng ta, rất có thể sẽ mai phục tại những khu căn cứ này, đợi chúng ta tới cửa."
"Một khi chạm mặt phải khu căn cứ Ngân Xuyên, chúng ta không chắc là sẽ có thể chiếm được lợi ích, thậm chí còn có thể xuất hiện thương vong nữa."
Vũ Dạ Tuyết lắc đầu.
"Vậy thì làm phải làm sao đây?"
Báo Bằng hỏi, trải qua trận chiến vài ngày trước đó, hắn thu lại sự coi thường của mình đối với khu căn cứ Ngân Xuyên.
Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng hắn không thể không thừa nhận rằng, tuy rằng số lượng cấp Huyết Nguyệt không bằng, nhưng dựa vào hai thanh vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt, khu căn cứ Ngân Xuyên có được thực lực chống lại được bọn họ.
"Với thực lực của chúng ta, tuy rằng có thể chống lại được khu căn cứ Ngân Xuyên, nhưng muốn chiếm được ưu thế thì cũng rất khó, muốn chiếm được ưu thế, phải có nhiều hơn một vị cấp Huyết Nguyệt nữa mới được."
Vũ Dạ Tuyết nói.
"Nhiều thêm một vị cấp Huyết Nguyệt nữa, là muốn xin Chủ thượng điều động khu vực khác sao?"
Thử Kỳ hỏi.
"Không, ở trong khu căn cứ Ngân Xuyên, ngoại trừ chúng ta cùng với Huyết Nguyệt của khu căn cứ Ngân Xuyên ra, không phải là còn có một vị cấp Huyết Nguyệt nữa sao?"
Khóe miệng Vũ Dạ Tuyết hơi nhếch lên.
"Ngươi định. . .?"
Trong lòng Thử Kỳ và Báo Bằng động một cái, đã hiểu được tính toán của Vũ Dạ Tuyết.
Quả thực, đúng là trong chiến khu Ngân Xuyên còn có một vị cường giả Nguyệt nữa, hơn nữa là thuộc về phe của bọn họ, đó chính là Hắc Nghịch đã bị khu căn cứ Ngân Xuyên bắt giữ.
Chỉ cần cứu Hắc Nghịch ra, bên phía bọn họ sắp có được bốn vị cường giả cấp Huyết Nguyệt, sự đối lập về chiến lực tất nhiên là sẽ thiên về phía bọn họ rồi.
Khu căn cứ Ngân Xuyên.
Cùng với thương thế của Vũ Dạ Tuyết đã khôi phục, thương thế của hai vị đỉnh Thần Tinh, lão phụ nhân Lam Tuệ Vân cùng với lão giả Cù Chính Sơ của khu căn cứ Ngân Xuyên cơ bản đã khôi phục lại rồi.
Cánh tay của lão phụ nhân Lam Tuệ Vân bởi vì bị con dao sắt bén cắt một đường rất ngọt, máu thịt bị hao tổn không nghiêm trọng lắm, ghép lại một lần nữa, cũng không ảnh hưởng đến sự linh hoạt.
Thương thế của hai người đã khôi phục, Ngụy Vưu khẩn cấp mà mở một cuộc họp có quy cách cao nhất từ trước đến nay của khu căn cứ Ngân Xuyên.
Ngụy Vưu, Phương Chiến, cùng với những người chấp chưởng vũ khí Huyết Nguyệt, lão phụ nhân Lam Tuệ Vân, lão giả Cù Chính Sơ, tổng cộng bốn vị chiến lực cấp Huyết Nguyệt tham dự cuộc họp này.
"Hôm nay triệu tập ba vị lại đây, chủ yếu là vì để thảo luận làm sao để đối phó với ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt kia."
Ngụy Vưu đảo qua ba người Phương Bình, Lam Tuệ Vân, Cù Chính Sơ rồi nói.
"Lần trước tuy rằng chúng ta đã đánh lùi được ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt kia, nhưng cũng không thể chiếm được ưu thế, sau khi thương thế của đối phương khôi phục lại, tất nhiên là sẽ lại có hành động."
"Phải nghĩ biện pháp ngăn chặn hành động của bọn họ lại, nếu không, với tình huống không thể liên lạc trước mắt, tám khu căn cứ còn lại sẽ nguy hiểm."
Lão phụ nhân Lam Tuệ Vân nói.
"Thực lực của đối phương không kém gì chúng ta, muốn ngăn chặn được hành động của bọn họ thì nói dễ hơn làm, nếu có thể có thêm một vị Huyết Nguyệt nữa, ngược lại là có thể thử vây giết bọn hắn."
"Cho dù có vây sát thất bại, cũng có thể khiến cho bọn họ không dám hấp tấp nữa, cục trưởng, có thể mời cấp Huyết Nguyệt của các khu căn cứ loại lớn khác đến không?"
Lão giả Cù Chính Sơ hỏi.
"Tình huống của các khu căn cứ loại lớn khác không lạc quan cho lắm, rất khó có thể điều động ra cấp Huyết Nguyệt trong thời gian dài, chỉ có thể dựa vào chính chúng ta mà thôi."
Ngụy Vưu lắc đầu.
"Ta có một chút lo rằng ba vị Ma Nhân tộc kia có chủ ý giống như chúng ta, phải biết rằng khu vực Ngân Xuyên trước mắt, cũng không chỉ có ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt."
Lão phụ nhân Lam Tuệ Vân nghiêm mặt mà nói.
"Ý của ngươi là ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt kia, rất có thể là lẻn vào khu căn cứ Ngân Xuyên, đi vào cứu Hắc Nghịch đi?"
Sắc mặt Phương Bình cứng lại, quả thật phạm vi khu vực Ngân Xuyên không chỉ có ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt, còn có một vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt bị bọn họ bắt giữ, Hắc Nghịch.
Quả thật ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt là có khả năng nghĩ cách tiến vào cứu viện, hơn nữa khả năng này rất lớn.
"Hắc Nghịch không thể giữ lại, phải mau chóng xử tử hắn."
Vẻ mặt lão giả Cù Chính Sơ nghiêm túc mà nói.
"Chính xác là không thể giữ lại."
Phương Bình cùng với lão phụ nhân Lam Tuệ Vân đều gật đầu, Hắc Nghịch hiện giờ chính là một quả bom hẹn giờ, nếu như hắn được cứu đi, lập tức sẽ khiến cho thế cục khu vực Ngân Xuyên trở nên ác liệt hơn.
"Hắc Nghịch tạm thời còn chưa có thể giết, là sự tồn tại trong số ít người chuyển hóa từ nhân loại sang Ma Nhân tộc, trên người hắn có giá trị nghiên cứu rất lớn, nói không chừng có thể mượn đối phương mà biết được bí mật chuyển hóa chủng tộc này của Ma Nhân tộc."
Ngụy Vưu lắc đầu.
"Hơn nữa, nếu Ma Nhân tộc rất có thể sẽ nghĩ cách đến cứu Hắc Nghịch đi, vậy càng không thể giết hắn được, ta định lấy Hắc Nghịch làm mồi nhử thiết kế bẫy rập."
Cuộc họp kết thúc, kế hoạch định ra là lấy Hắc Nghịch làm mồi nhử để thiết kế bẫy rập.
Đây quả thật là một kế hoạch rất tốt, nếu như mà thành công, mối đe dọa của ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt sẽ được giải quyết dễ dàng.
Chỉ có điều, về việc xử trí Hắc Nghịch, Phương Bình ẩn ẩn cảm thấy, sở dĩ không giết Hắc Nghịch, chắc là không chỉ có giá trị nghiên cứu khoa học đơn giản như vậy, dường như Ngụy Vưu còn đang che giấu gì đó.
Trở lại biệt thự, Phương Bình chạm mặt với Yến Tuyết và Phàn Huyên vừa mới kết thúc tu luyện.
Hai người mặc váy ngắn ở nhà, một trắng một vàng, bởi vì là quần áo ở nhà, da thịt lộ ra ngoài tương đối nhiều.
Đôi chân trắng nõn thon dài hoàn toàn lộ ra, để lộ ra dáng người hoàn hảo cân xứng không thể nghi ngờ của hai người.
Tóc hơi ướt, da thịt vô cùng mịn màng, trắng trong như nước, ai nấy cũng rất xinh đẹp, nhưng lại không có phong cách giống nhau. (B: Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười <(“) Lại dài dòng văn vẻ, rõ ghét <(“) <(“) <(“))
Trong vẻ xinh đẹp của Yến Tuyết mang theo thần thái cao ngạo, mà Phàn Huyên lại là xinh đẹp mang theo một loại khí chất đoan trang.
Phương Bình nhìn đến mức ánh mắt đều có chút trực tiếp rồi, thấy bộ dạng ngây ngốc này của Phương Bình, hai người đều không khỏi liếc xéo hắn.
"Khụ, cảm thấy thế nào, về phương diện tốc độ tu luyện có thay đổi gì không?"
Phương Bình ho khan một tiếng, che giấu vẻ lúng túng của mình, hắn hỏi hai người.
"Tốc độ tu luyện không có giảm xuống, ngược lại có tăng lên một chút."
Yến Tuyết nghiêm túc nói, lần này lại có sự đối lập so với tình huống lúc trước.
"Ta cũng vậy, rõ ràng đã là cảnh giới Thần Tinh rồi, nhưng tốc độ tu luyện cũng không có thay đổi gì cả."
Trên mặt Phàn Huyên lộ ra vẻ vui mừng.
Trước kia, nàng cảm thấy Thần Tinh là đã là cực hạn của mình rồi, nhưng hiện tại, đã là Thần Tinh rồi, sự gia tăng thực lực vẫn không đình chỉ như trước, tất nhiên Thần Tinh không phải là cực hạn của nàng rồi.
"Vậy đúng rồi, nói rõ rằng quả thật tư chất của các ngươi đã tăng lên rồi."
Phương Bình vừa lòng gật đầu, thiên phú của hai người hiện giờ hẳn là đã tăng lên tới xuất sắc rồi, đã ngang hàng với thiên tài đứng đầu Nhân tộc là Thường Thắng, Hồ Ngạo Nhi rồi.
Hai người có thể đạt được sự gia tăng lớn như thế, không uổng hắn hao tổng lớn như vậy, cấy ghép một cây xương sườn của mình cho hai người.
Cũng chính là hắn, nếu là vampire bình thường mà nói, chắc chắn sẽ vĩnh viễn mất đi hai cái xương sườn kia, tuy rằng chỉ có mất đi hai cái xương sườn, cũng không có ảnh hưởng gì, nhưng hiển nhiên chuyện như vậy là không thể làm nhiều lần được, số lần cực kỳ hữu hạn.
Khó trách được Huyết chi Tòng giả lại được xưng là “bạn đời của vampire”, không phải người có quan hệ cực kỳ thân thiết thì sẽ không làm như thế.
"Đêm nay chuẩn bị ăn cái gì?"
Biệt thự là có sắp xếp người hầu, chỉ có điều tâm tình của hai người rất tốt, chuẩn bị tự mình xuống bếp khao Phương Bình một chút.
Phương Bình cười xấu xa một tiếng, tiến lên phía trước, một bàn tay ôm một người, hắn cười hì hì mà nói.
"Ăn hai người các ngươi." (B: Xin bề trên hãy tha thứ cho tâm hồn đen hơn cái tên của con, chưa chi đầu đã nhảy ra mấy cái c o d e rồi <(“) v w v)
Đêm khuya vài ngày sau.
Ầm ầm!
Có tiếng nổ vang lên, cùng với sự chấn động dưới mặt đất, ba người Phương Bình đang ngủ say chợt cả kinh trong lòng, xoay người ngồi dậy, mở đèn phòng ngủ lên.
"Chuyện gì vậy?"
Hai người Yến Tuyết và Phàn Huyên có một chút mơ hồ mà hỏi Phương Bình.
Hai người mặc áo ngủ, cảnh xuân lộ ra, chỉ có điều Phương Bình lại không kịp thưởng thức cảnh đẹp này.
"Chẳng lẽ là. . ."
Hắn nghĩ tới mấy ngày trước trong cuộc họp có nhắc tới việc ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt rất có thể sẽ lẻn vào khu căn cứ Ngân Xuyên, nghĩ cách cứu Hắc Nghịch ra, Ngụy Vưu lại vì thế mà sắp xếp một cái gì đó.
"Các ngươi đợi ở nhà, ta ra ngoài xem xem!"
Khoác chiếc áo khoác lên người, Phương Bình thuấn di rời khỏi nơi ở, đi vào Khoa Đối kháng Ma vật.
Hắn lập tức phát hiện, động tĩnh đến từ phía dưới mặt đất, dưới tầng hầm đang xảy ra chiến đấu.