"Vì cứu một tên Huyết Nguyệt, bị bắt phải dùng thứ đồ mà Chủ thượng ban cho này, không biết là lời hay lỗ nữa."
Sắc mặt Vũ Dạ Tuyết hoàn toàn trở nên khó coi.
Nàng liếc mắt nhìn Hắc Nghịch ở bên cạnh một cái, lấy một quả cầu thủy tinh ra, đây là một quả cầu có thể nắm trong lòng bàn tay, cả vật thể màu đen, quả cầu thủy tinh được mài cực kỳ bóng loáng.
"Đó là. . . . . . cái gì?"
"Là vật phẩm ma hóa nào đó à?"
Nhìn thấy quả cầu thủy tinh xuất hiện trong tay Vũ Dạ Tuyết, đám người Phương Bình đều cẩn thận đề phòng, từ trong lời nói của Vũ Dạ Tuyết cũng không khó nghe ra, dường như quả cầu thủy tinh này là con bài chưa lật nào đó của đối phương.
"Lui, mau lui lại!"
Đột nhiên, Phương Bình đổ mồ hôi lạnh trên trán, hắn la lớn.
Cùng lúc đó, hắn tóm lấy hai người ở bên cạnh, thuấn di một cái rồi xuất hiện ở nơi cách đó vài trăm mét.
Mà nhận được lời nhắc nhở của hắn, Ngụy Vưu cũng nhanh chóng tóm lấy hai người ở bên cạnh, tránh né về phía bên cạnh rất nhanh.
Còn có cường giả cấp Thần Tinh khác cũng giống với bọn họ.
Ông!
Lúc mọi người ở đây nhận được lời nhắc nhở của Phương Bình rồi tránh né, thì quả cầu thủy tinh màu đen nở rộ hào quang màu đen, rồi sau đó từ bên trong quả cầu màu đen, xuất hiện một bộ móng vuốt thật lớn màu đen.
Móng vuốt màu đen chụp về phía tấm chắn màu tím của đám người Phương Bình bên này.
Phốc!
Tấm chắn màu tím bị xuyên thấu tựa như tờ giấy, không chỉ có thế, sau khi móng vuốt màu đen xuyên qua tấm chắn màu tím thì vẫn đánh thẳng về phía trước.
Đục khoét ngục giam phía đối diện, làm thủng vách tường của ngục giam, một đường lan tràn về phía trước, lan tràn tới một nơi rất xa ở bên ngoài.
Xì xì xì!
Một vị cường giả cấp Thần Tinh cùng với ba vị Giác Tỉnh giả Ngũ giai phụ trách đóng giữ ở ngục giam, tuy rằng cũng không bị móng vuốt màu đen đánh trúng, chỉ là bị móng vuốt màu đen sát qua bên người thôi, nhưng thân thể lại nổ tung trong nháy mắt, máu thịt vẩy ra, ngay cả cường giả cấp Thần Tinh cũng không ngoại lệ.
Mà những người khác ở xa hơn một chút, cũng không quá tốt.
Dưới cấp Thần Tinh, bị sóng xung kích càn quét mà xương cốt toàn thân cũng nổ tung rồi tử vong tại chỗ.
Xương cốt cả người của cường giả cấp Thần Tinh cũng không biết nổ tung bao nhiêu, trọng thương tại chỗ.
Cũng chỉ có Phương Bình và Ngụy Vưu, cùng với hai người mà bọn họ đã tự cứu ra thì không hề có chuyện gì.
Phương Bình là bởi vì sở hữu năng lực thuấn di, trong nháy mắt có thể xuất hiện ở nơi cách đó vài trăm mét, mà Ngụy Vưu là bởi vì là cường giả cấp Huyết Nguyệt, tốc độ cực nhanh, phạm vi trong cự ly ngắn, tốc độ cũng không chậm hơn thuấn di một chút nào.
"Loại công kích này?"
Ở nơi cách đó vài trăm mét, Phương Bình kinh hãi mà nhìn sự hủy hoại một kích này đã tạo thành.
Mấy vị cường giả cấp Huyết Nguyệt liên thủ công kích cũng không có thể đánh vỡ được tấm chắn màu tím, thế mà nó lại dễ dàng bị đánh nát, chỉ là sóng xung kích được dẫn phát ra, mà đã có thể làm cho dưới Thần Tinh tử vong, Thần Tinh bị trọng thương.
Lực phá hủy như vậy, cơ bản không phải cường giả cấp Huyết Nguyệt có thể có được, đây tuyệt đối là trên Huyết Nguyệt mới có thể có lực phá hoại như thế.
Ầm ầm ầm!
Không gian màu tím bị đánh vỡ, đám người Vũ Dạ Tuyết đi ra từ trong ngục giam.
Răng rắc!
Quả cầu thủy tinh màu đen trong tay Vũ Dạ Tuyết biến thành màu trắng, vả lại còn xuất hiện vết nứt chi chít, cuối cùng thì răng rắc một tiếng mà vỡ vụn ra.
Nhìn những mảnh nhỏ của quả cầu thủy tinh, trên mặt Vũ Dạ Tuyết lộ ra vẻ đau lòng.
Công kích vừa rồi, đích thật là công kích trên Huyết Nguyệt, chính xác mà nói thì là một kích đến từ chính Chủ thượng.
Bên trong quả cầu thủy tinh màu đen có phong ấn một kích của ma vật viễn cổ Lợi Duy Thản, là lúc bọn hắn đến khu vực Ngân Xuyên, Chủ thượng đã giao cho nàng, để cho nàng sử dụng trong tình huống cấp bách.
Bị nhốt ở trong không gian phong bế, rất có thể gặp phải hàng loạt sự vây công của cường giả cấp Huyết Nguyệt vượt xa bản thân, rõ ràng là tình huống cấp bách, cho nên nàng đã vận dụng nó.
Đương nhiên, chắc chắn là sẽ đau lòng, nếu biết vận dụng tốt một vật như vậy thì hoàn toàn có thể chém giết một vị Huyết Nguyệt.
"Đi!"
Sợ khu căn cứ Ngân Xuyên còn chuẩn bị thủ đoạn khác vây khốn bọn họ, Vũ Dạ Tuyết đánh xuyên qua mặt đất kim loại trong một kích, mang theo những người khác nhảy xuống.
Mượn dùng năng lực hệ Thổ của Thử Kỳ, bọn hắn xuyên qua lòng đất của khu căn cứ Ngân Xuyên rồi rời xa rất nhanh.
"Đuổi theo, đừng để bọn chúng chạy thoát, loại công kích vừa rồi hẳn là đã hết rồi!"
Ngụy Vưu phản ứng lại trước tiên, hắn la lớn.
Một người có năng lực hệ Thổ, tuy bị thương, nhưng vẫn mang theo ba người Ngụy Vưu, Lam Tuệ Vân, Cù Chính Sơ, đuổi theo hướng bốn vị Ma Nhân tộc rời đi.
Còn Phương Bình thì lại quay trở về một chuyến, lấy biến thân thuật biến thân thành Phương Chiến, cũng tham gia vào truy kích.
Sau mấy giờ, đám người Phương Bình tham gia vào truy kích quay trở lại, cuối cùng vẫn là để cho đối phương chạy thoát.
Cả bốn người đều là cấp Huyết Nguyệt, đặc biệt là Báo Bằng, lại có được tốc độ vượt xa cấp Huyết Nguyệt.
Lấy đường cong màu bạc quấn quanh ba người khác đi dưới lòng đất, cho dù là Ngụy Vưu cũng khó có thể đuổi theo được.
Nếu đối phương chạy bộ trên mặt đất, hoặc là có thể cảm nhận được hơi thở của bốn người đối phương, thì dựa vào ma pháp truyền tống, Phương Bình lại có thể đuổi theo được.
Đáng tiếc, bốn người vẫn đi ẩn dưới lòng đất, khiến cho ma pháp truyền tống của Phương Bình vô dụng.
Hẳn là đối phương cũng lo rằng Phương Bình có được năng lực thuấn di, cho nên mới lặn xuống nền đất mà đi.
Trở lại khu căn cứ Ngân Xuyên, Ngụy Vưu lập tức triệu tập Phương Chiến, Lam Tuệ Vân, Cù Chính Sơ lại để bàn bạc đối sách.
"Bao gồm Hắc Nghịch, ước chừng đối phương có bốn vị cấp Huyết Nguyệt, phải làm sao bây giờ?"
Vẻ mặt Lam Tuệ Vân tràn đầy lo lắng, với thực lực của khu căn cứ Ngân Xuyên, ba vị cấp Huyết Nguyệt thì còn có thể chống lại được, nhưng bốn vị cấp Huyết Nguyệt là tuyệt đối không đánh lại.
"Lúc trước nên giết chết Hắc Nghịch, bây giờ thì tốt rồi, thả hổ về rừng."
Cù Chính Sơ có vẻ rất là luống cuống, trong giọng nói của hắn lộ ra vài phần bất mãn đối với quyết định của Ngụy Vưu.
Dù sao lúc trước việc có giết Hắc Nghịch hay không, ba người bọn họ đều đồng ý hết, là Ngụy Vưu cản lại.
"Đây là sai lầm trong quyết sách của ta, trách nhiệm của ta, sau này ta sẽ công khai kiểm điểm."
Ngụy Vưu nói.
"Việc này cũng không hoàn toàn trách cục trưởng Ngụy được, lấy Hắc Nghịch làm mồi nhử, bốn người chúng ta đều đồng ý mà, bây giờ xảy ra chuyện, tất cả mọi người đều có trách nhiệm hết."
Phương Bình ngụy trang thành Phương Chiến giải vây thay Ngụy Vưu.
"Hơn nữa bây giờ cũng không phải lúc truy cứu trách nhiệm, hiện tại việc phải làm nhất chính là đối phó với sự uy hiếp của bốn vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt này."
"Đúng vậy, bây giờ không phải là lúc truy cứu trách nhiệm." Lam Tuệ Vân vội vàng nói.
"Huyết Nguyệt cũng chỉ có Huyết Nguyệt đến chặn, cho dù số lượng cấp Thần Tinh có nhiều hơn nữa thì cũng không ngăn được, chỉ có mời đến cường giả cấp Huyết Nguyệt đến hoặc là mượn vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt thì mới được."
Cù Chính Sơ cũng biết bây giờ không phải là lúc truy cứu trách nhiệm, hắn thở dài nói.
"Rất khó, với tình huống của các khu căn cứ, bất kể là cường giả cấp Huyết Nguyệt hay là vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt, đều rất khó có thể mượn tạm được."
Lam Tuệ Vân nhíu mày.
"Hơn nữa, cho dù có thể mượn được vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt thì hiện giờ cũng không có người có thể sử dụng được, vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt chỉ có đỉnh Thần Tinh thì mới có thể huy động, ngoại trừ bỏ hai người chúng ta ra, khu căn cứ Ngân Xuyên đã không có đỉnh Thần Tinh nào khác nữa rồi."
"Ta có một đề nghị."
Phương Bình nói.
"Quả thật lấy thực lực của chúng ta để chống lại bốn vị cấp Huyết Nguyệt là rất khó, nhưng nếu có thể mượn vật phẩm ma hóa loại tấm chắn chia tách bốn vị Ma Nhân tộc ra, tách ra đối phó, nói không chừng có thể thành công."
"Chia tách bốn vị Ma Nhân tộc? Quả thật đây là một biện pháp hay."
"Phương pháp này không tồi, có thể thử một lần."
Nghe thấy đề nghị của Phương Bình, ánh mắt của ba người Ngụy Vưu đều sáng ngời.
Chỉ cần chia tách ra được, nói không chừng có thể hình thành thế cục một lần chỉ đối mặt với hai Ma Nhân tộc Huyết Nguyệt, nói vậy, bọn họ không hề rơi vào tình huống xấu, ngược lại lại có ưu thế.
"Hơi thở hẳn là còn chưa có biến mất, việc này không nên chậm trễ, ta lập tức tìm Lâm Khiết Du, Phương Bình đưa tới, truy tung về hướng bốn Ma Nhân tộc đi."
Ngụy Vưu quyết định.
Rất nhanh, sáu người Phương Bình, "Phương Chiến", Lâm Khiết Du, Ngụy Vưu, Lam Tuệ Vân, Cù Chính Sơ xuất phát, truy tung về hướng bốn người Hắc Nghịch.
Về phần Phương Bình và Phương Chiến vì sao lại có thể xuất hiện đồng thời, tất nhiên là bởi vì, một người trong đó là ảnh phân thân.
Nơi hoang dã, một chỗ đất trống, sau khi thoát khỏi truy tung, bốn người Hắc Nghịch vẫn luôn dừng lại ở đây, đã dừng lại ước chừng mấy giờ.
Đinh đinh!
Cùng với một tiếng kim loại rơi xuống, còng tay trên hai tay Hắc Nghịch rơi xuống.
Báo Bằng dùng đường cong màu bạc cắt ra, ước chừng tiêu phí hết mấy giờ, rốt cục cũng cắt ra được.
Theo còng tay rơi xuống, lực áp chế vô hình vẫn áp chế trên người Hắc Nghịch biến mất trong nháy mắt.
"Vì cứu ngươi, chúng ta đã mất đi một bộ cấm khí, hy vọng ngươi sẽ không làm cho chúng ta thất vọng."
Nhìn Hắc Nghịch, giọng nói của Báo Bằng mang theo vẻ cảnh cáo cùng với một chút bất mãn.
Cấm khí, một loại vũ khí đặc thù trong số các vật phẩm ma hóa, là loại vũ khí dùng một lần duy nhất, cũng chỉ có Chủ thượng mới nắm giữ phương pháp luyện chế.
Loại vũ khí này có thể phong ấn công kích của cường giả đứng đầu vào trong đó, tuy rằng chỉ có thể vận dụng một lần, nhưng lại có thể phát huy ra uy lực cực kỳ khủng bố.
Vì cứu đối phương mà dùng đến một món vũ khí như vậy, trong lòng hắn cảm thấy có chút không đáng, bởi vì dạng vũ khí này vận dụng tốt thì hoàn toàn có thể chém giết được một vị Huyết Nguyệt.
"Yên tâm, sẽ không làm cho các ngươi thất vọng đâu."
Cảm giác lực lượng đã lâu trở lại thân thể, Hắc Nghịch tà tà cười, ngay sau đó, sương mù màu đen lấy hắn làm trung tâm mà khuếch tán ra, đám người Vũ Dạ Tuyết không tránh kịp, lập tức bị sương mù màu đen lây dính.
"Ngươi đã làm gì với chúng ta?"
Ba người Vũ Dạ Tuyết đột nhiên cả kinh, kéo giãn khoảng cách ra, bọn họ nén giận mà trừng mắt nhìn Hắc Nghịch.
Bọn họ trả giá không ít, mới cứu Hắc Nghịch ra được, lại không nghĩ rằng, thế mà Hắc Nghịch lại ra tay với bọn họ.
"Không cần khẩn trương, ta không có ác ý, loại hắc vụ này không có thương tổn đối với các ngươi, chỉ là sẽ che dấu hoàn toàn hơi thở của các ngươi mà thôi."
Hắc Nghịch buông tay.
"Các ngươi sẽ không cho rằng đã tiêu trừ hoàn toàn mùi vị và dấu vết, rồi lại ẩn giấu hơi thở, thì khu căn cứ Ngân Xuyên sẽ không truy tung được chúng ta đó chứ?"
Sau khi kiểm tra xác nhận quả thật bản thân không có dị thường gì, ba người Vũ Dạ Tuyết mới buông lỏng đề phòng.
"Có thể truy tung được hơi thở của chúng ta thì thế nào, bây giờ chúng ta nơi này có chừng bốn vị cấp Huyết Nguyệt, vừa vặn có thể nhân cơ hội giải quyết bọn họ."
Thử Kỳ chẳng hề để ý.
"Khu căn cứ Ngân Xuyên áp chế sức mạnh của ta, cũng không chỉ có một đôi còng tay này, còn có cho ta uống dược vật dùng để áp chế năng lực theo định kỳ, ta hiện tại, thực lực nhiều nhất cũng đến đỉnh Thần Tinh mà thôi."
Hắc Nghịch giải thích.
"Thế mà còn có dược vật áp chế năng lực."
Vũ Dạ Tuyết nhíu mày, một bộ cấm khí cứu về một vị đỉnh Thần Tinh, vụ mua bán này không phải là thiệt thòi bình thường đâu.
"Ba người chúng ta cũng không am hiểu y thuật, chính ngươi có biện pháp giải trừ dược vật áp chế không?"
"Ta cũng không am hiểu y thuật, chẳng qua theo quan sát của ta về căn cứ, loại này cũng không phải là tính vĩnh cửu, tin rằng qua một đoạn thời gian, dược hiệu sẽ biến mất thôi."
Hắc Nghịch nói.
"Vậy thì tốt, tuy rằng phải đợi một đoạn thời gian nữa, nhưng cuối cùng cũng là cứu một chiến lực Huyết Nguyệt về."
Đối với kết quả này, ba người Vũ Dạ Tuyết còn có thể chấp nhận, tuy rằng phải đợi thêm một đoạn thời gian, nhưng bọn họ chờ được.