Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 449: Chất Lượng Bạo Tán

Chương 449: Chất Lượng Bạo Tán




Biên: Hắc Dược

Vèo!

Lợi Duy Thản nghiêng người xuất hiện bên cạnh Phương Bình, lại đánh một quyền xuống.

Chỉ có điều, có sự giảm xóc của Susanoo, lúc này, cuối cùng Phương Bình cũng phản ứng lại, trước khi bị một quyền này đánh trúng thì hắn đã truyền tống biến mất tại chỗ.

"Tuy rằng đỉnh Huyết Nguyệt và cấp Liệt Dương chỉ cách một cảnh giới, nhưng chênh lệch thật sự ít nhất cũng gấp trăm lần trở lên."

Ở nơi cách đó hơn một ngàn mét, Phương Bình thuấn di xuất hiện.

Thương thế trên người dưới Bất Tử chi Thân đã khôi phục lại rất nhanh.

Chỉ là quần áo rách nát trên người cũng không thể khôi phục lại, cho nên thoạt nhìn có hơi nhếch nhác, quần áo trên người còn thua cả một tên ăn mày.

Vèo!

Lợi Duy Thản xông đến, người còn chưa tới gần, một cột sáng màu đen thô to đã hình thành dưới nắm tay của hắn.

Xì xì!

Zanpakuto trong tay Phương Bình khua múa, xẹt qua điểm chết dọc theo phía trên cột sáng màu đen, cột sáng màu đen lập tức tán loạn.

Với Trực Tử Ma Nhãn, cho dù là loại công kích khủng bố này cũng không thể nào ngăn ngừa được kết quả bị phá hủy.

Điều đáng tiếc duy nhất chính là muốn khởi động được hiệu quả của Trực Tử Ma Nhãn thì phải đánh trúng được điểm chết mới được.

Đây là nhược điểm của Trực Tử Ma Nhãn, mà nếu không có nhược điểm này, Trực Tử Ma Nhãn sẽ không phải là năng lực trình tự cấm kỵ, rất có thể là vượt qua cả năng lực trình tự cấm kỵ.

Ầm!

Nhân lúc Phương Bình ngăn cản cột sáng màu đen, Lợi Duy Thản đã tới gần rồi, nắm tay của hắn được bao bởi hắc quang, thổi quét phong áp khủng bố tập kích về phía Phương Bình.

Phía sau Phương Bình, dưới phong áp mà nắm tay của hắn tạo thành, đã xuất hiện một dấu vết thẳng tắp.

Nắm tay được bao bởi hắc quang, tạo cho Phương Bình một loại cảm giác tránh cũng không thể tránh.

Dùng Zanpakuto đón đánh đã còn không kịp nữa, đây là kế hoạch mà Lợi Duy Thản đã tính toán kỹ càng rồi.

Đối với Zanpakuto trong tay Phương Bình, Lợi Duy Thản rất là kiêng kị, tuy rằng Lợi Duy Thản cũng không biết được uy lực cường đại cũng không phải do thanh Zanpakuto, mà là đôi ánh mắt này của Phương Bình.

Ầm!

Không lùi mà tiến tới, tay trái không có Zanpakuto của Phương Bình xuất hiện một cây gậy màu đen lớn, đánh về phía nắm tay đánh úp lại của Lợi Duy Thản.

Xì xì!

Hắc quang tán loạn, trên tay Lợi Duy Thản xuất hiện một vết thương thật sâu, miệng vết thương từ trên nắm tay kéo dài khuỷu tay của Lợi Duy Thản, máu tươi vẩy ra, thoạt nhìn cực kỳ dữ tợn.

Hắn có thể không ngừng thi triển Trực Tử Ma Nhãn, chỉ cần có vũ khí, hắn sẽ có thể thi triển ra được năng lực Trực Tử Ma Nhãn.

Ầm!

Một kích đánh ra, Zanpakuto trên tay phải của Phương Bình chém về phía Lợi Duy Thản.

Vèo!

Trước khi bị Zanpakuto bổ trúng, sắc mặt Lợi Duy Thản xanh mét, hắn dứt ra rất nhanh, tránh được Zanpakuto.

"Hai tay đều có thể thi triển loại năng lực này."

Hắn liếc mắt nhìn tay mình một cái, sắc mặt hắn âm trầm.

Với tốc độ phản ứng của hắn là có thể tránh được.

Sở dĩ hắn bị thương, chủ yếu là vì vẫn là không hiểu rõ về năng lực Trực Tử Ma Nhãn.

Cũng không biết được cả tay trái và phải của Phương Bình đều có thể thi triển ra loại năng lực này, hắn sơ suất mới có thể chịu thiệt.

Cho dù có được Bất Tử chi Thân, nhưng hắn cũng không thể khôi phục lại thương thế do Trực Tử Ma Nhãn tạo thành một cách nhanh chóng được, chỉ có điều, dù sao hắn cũng không chỉ có một bàn tay, đối với cấp bậc này của hắn mà nói, tay trái hay phải thì cũng không khác gì nhau cả.

Ầm!

Hắn nghiêng người một cái, lăn đến bên cạnh Phương Bình, cánh tay hoàn hảo đấm về phía Phương Bình từ bên cạnh.

"Đây chắc là cực hạn mà Trực Tử Ma Nhãn có thể làm được."

Vận dụng ma pháp truyền tống, Phương Bình tránh né công kích, hắn xuất hiện ở nơi cách Lợi Duy Thản hơn một ngàn mét, trong không gian hiến tế, hàng loạt băng kỵ sĩ nổ tung, bổ sung lại thể năng bị tiêu hao kịch liệt của hắn.

Tuy rằng uy lực của Trực Tử Ma Nhãn cường đại, bàn về cấp độ uy lực, hẳn là còn vượt qua cả năng lực cấm kỵ bình thường.

Nhưng đối mặt với kẻ địch có loại tốc độ khủng bố như Lợi Duy Thản này, nhân lúc hắn sơ ý mà đả thương hắn hẳn là cực hạn mà loại năng lực này có thể đạt tới được rồi.

Dù sao nhược điểm của loại năng lực này thật sự là quá rõ ràng, đối mặt với Lợi Duy Thản hiện giờ đã có đề phòng thì rất khó để tạo thành hiệu quả được nữa rồi.

"Trực Tử Ma Nhãn không được, ngay cả năng lực cấm kỵ bình thường đánh vỡ phòng ngự của Lợi Duy Thản cũng khó khăn, tiếp theo phải xem năng lực Phân Giải Trọng Tổ rồi!"

Vận dụng Tinh Linh chi Nhãn, trước mắt Phương Bình xuất hiện thế giới không gian ba chiều, một khối bùn đất nặng khoảng 50g dưới chân Lợi Duy Thản trở nên rõ ràng.

"Chất Lượng Bạo Tán."

Chất Lượng Bạo Tán, năng lực được diễn sinh từ Phân Giải Trọng Tổ kích hoạt, khối bùn đất dưới chân Lợi Duy Thản kia phân giải thành năng lượng thuần túy trong nháy mắt.

"Không ổn."

Lợi Duy Thản theo bản năng đã nhận ra nguy cơ, hắn rất nhanh rời xa chỗ cũ, chẳng qua là cũng đã không kịp nữa.

Hắn mới vừa chạy được mấy chục mét thì ở chỗ mà hắn vốn đứng đó đã có ánh sáng nóng cháy cùng với nhiệt nộ bùng nổ, khuếch tán rất nhanh, thổi quét hắn vào trong đó.

Vèo!

Trước khi ánh sáng và nhiệt độ ập đến, Phương Bình vận dụng ma pháp truyền tống biến mất tại chỗ, khi xuất hiện lần nữa thì hắn đã đứng ở nơi cách đó mấy chục kilomet.

Loại năng lực Chất Lượng Bạo Tán này, Shiba Tatsuya cũng không dám sử dụng trong trận chiến đấu, bởi vì đây là một loại năng lực chẳng phân biệt địch ta, nhưng hắn cũng không cần bận tâm nhiều như vậy.

Hắn có ma pháp truyền tống, có thể kéo khoảng cách ra xa trong nháy mắt, khiến cho công kích không thể làm hắn bị thương được.

"Thần La Thiên Chinh."

Thuấn di mới vừa vừa xuất hiện thì đã có sóng xung kích mạnh mẽ đánh úp lại, Phương Bình khởi động Thần La Thiên Chinh đỡ lấy dư âm này.

Ánh mắt hắn nhìn về phía nơi nổ mạnh, chỉ thấy ở phương hướng kia, một đóa mây hình nấm thật lớn xuất hiện, tản ra hào quang chói mắt.

Ở nơi cách hơn mười dặm, đám cường giả Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt đang xem cuộc chiến đều chật vật đỡ lấy sóng xung kích đánh úp lại, bọn họ kinh hãi mà nhìn về phía trung tâm sóng xung kích.

Uy lực như vậy làm cho bọn họ kinh sợ, khoảng cách xa nhau như thế mà vẫn có uy lực mạnh mẽ như vậy, nếu như mà bị vây nổ ở giữa, bọn họ không chút nghi ngờ rằng sẽ bị hoá khí trong nháy mắt.

"Đến tột cùng là chuyện gì đã xảy ra, đây đến tột cùng là ai đã thi triển năng lực?"

Một vị Ma Nhân tộc mang vẻ mặt khiếp sợ mà nói.

"Vừa rồi hình như là ta nhìn thấy trận nổ là phát ra từ bên cạnh Chủ thượng, người thi triển năng lực rất có thể là loài người tên là Phương Chiến kia."

Một vị nữ cường giả Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt mang vẻ mặt kích động mà nói.

"Không có khả năng, với thực lực của Phương Chiến, không có khả năng có thể thi triển ra công kích khủng bố như vậy được."

"Đúng, đây chắc chắn là năng lực do Chủ thượng thi triển ra."

Không ít Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt đều phản bác.

Tuy rằng trong bọn họ có không ít người cũng thấy được một màn bùng nổ kia, nhưng bọn họ lựa chọn không muốn tin tưởng, bởi vì đây là quan niệm vốn có đã ăn sâu vào trong bọn họ rồi.

Sương khói tiêu tán, hơn mười người dõi mắt nhìn ra xa, ánh mắt đều nhìn về phía trung tâm trận nổ.

"Là Phương Chiến, Phương Chiến còn sống."

Một bóng người xuất hiện trong tầm mắt của bọn họ, tất cả đều không khỏi bày ra vẻ mặt kích động, tuy rằng cũng không rõ ràng, nhưng bọn họ vẫn là ngờ ngợ đoán ra được, dáng người này đúng là tên loài người gọi là Phương Chiến kia.

Hơn nữa, nhìn bộ dáng của đối phương, rõ ràng là không chịu ảnh hưởng gì cả, chẳng phải là nói, người rơi vào tập kích vừa rồi không phải là tên nhân loại Phương Chiến, mà là Chủ thượng.

Ầm!

Vận dụng ma pháp truyền tống, Phương Bình bập bềnh trôi nổi phía trên không trung ở giữa trận nổ.

Một cái hố cực kỳ lớn xuất hiện, tựa như là một cái hố trời.

Bên trong cái hố là một mảnh cháy đen, lộ ra mặt đất khô cằn.

"Ừm, thế mà lại không chết!"

Dưới Haki Quan Sát, ở bên trong mảnh đất khô cằn, hắn cảm nhận được hơi thở của sinh mệnh, rõ ràng chính là ma vật viễn cổ Lợi Duy Thản.

Năng lượng phân giải ra từ khối lượng 50g tương đương với 1.000.000 tấn đạn hạt nhân, ở giữa trận nổ mạnh mức độ này, thế mà đối phương lại không chết.

Cái gì gọi là thân thể khiêng được đạn hạt nhân, đây chính là thân thể ngạnh khiêng được đạn hạt nhân.

Ầm!

Thuấn di đến gần tới chỗ có hơi thở sinh mệnh, hắn nhìn thấy ma vật viễn cổ Lợi Duy Thản.

Cả người đối phương đều cháy đen mà nằm trên mặt đất, trên người đối phương đen thui, cũng không phải là màu đen của năng lực hắc tinh, mà là máu thịt hóa thành màu đen do bị thiêu đốt mà tạo thành.

"Hình như là hôn mê rồi, với thân thể bất tử của đối phương thì chắc là sẽ khôi phục lại rất nhanh thôi, việc này không nên chậm trễ."

Không có thời gian chậm rãi xác nhận đối phương có thật sự hôn mê hay không, Phương Bình vận dụng Ma Vật Tế Đàn, từng sợi từng sợi xiềng xích huyết sắc xuất hiện, trói chặt lấy ma vật viễn cổ.

Nếu hắn tiêu phí thời gian kiểm tra xác nhận thì sẽ bỏ qua thời gian bắt người tốt nhất, cho nên, cho dù đối phương có thể là không hề hôn mê, hắn cũng cần phải làm như thế.

Ầm!

Ngay lúc này, ma vật viễn cổ đã hôn mê đột nhiên mở mắt, hắn bắn lên, biến mất tại chỗ.

Ầm!

Phương Bình chưa kịp phản ứng lại thì đã bị một nắm tay được bao vây lấy bởi hắc quang đánh trúng, xương cốt trên người không biết vỡ nát bao nhiêu, tựa như con tôm cong người xuống mà bay ngược ra sau.

Thân thể dưới sự xâm nhập của hắc quang, cả mặt đất đều hóa thành tinh thể màu đen.

Lợi Duy Thản làm xong hết thảy này, rùng mình một cái, vết cháy xém đều rơi xuống từ trên thân thể hắn, để lộ ra lớp tinh thể màu đen bên trong.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch