Khi nam tử mũi to này ở đây thì vô luận hắn trốn đến địa phương nào, chỉ cần còn ở trong nội thành, đối phương đều có thể truy tìm đến hắn.
Muốn thoát khỏi loại truy tìm này, hắn nhất định phải giết chết cái tên nam tử này, làm cho Liêu gia mất đi thủ đoạn truy tìm.
"Thế nhưng Liêu gia biết rõ ràng cái này nên đã có chuẩn bị, phái một vị Tam giai Giác Tỉnh giả bảo vệ bên cạnh hắn, muốn đánh lén giết đối phương dưới con mắt của một vị Tam giai Giác Tỉnh giả là rất khó."
Phương Bình vắt hết óc suy nghĩ tìm cách giết chết tên nam tử có khả năng truy tìm đang dưới sự bảo vệ của một vị Tam giai Giác Tỉnh giả, đủ các loại phương pháp ở trong đầu hiện lên, cuối cùng hắn nghĩ tới một biện pháp.
"Dùng thuốc độc để giết hắn!"
Kiếp trước, một số người yêu thích One Piece đã đưa ra đề nghị về việc sử dụng năng lực Doa Doa no Mi là ở trong cơ thể đối thủ mở một cánh cửa, sau đó đặt thuốc độc vào bên trong đó.
Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng sau khi đạt được năng lực Doa Doa no Mi Phương Bình mới phát hiện, là làm như vậy không được, nếu là có thể làm được, thì người sở hữu Doa Doa no Mi là Blueno đã vô địch, điều này hiển nhiên là không có khả năng. (Beta: vì em í không phải vai chính :>)
Thế nhưng dùng năng lực Doa Doa no Mi lén lút bỏ thuốc độc vào bên trong đồ ăn thì vẫn là có thể làm được.
Hắn liền chuẩn bị trộn thuốc vào trong đồ ăn, để cho nam tử mũi to ăn hết. Thậm chí, mục tiêu đã không giới hạn chỉ một mình hắn mà mục tiêu cũng bao gồm cả hai vị Tam giai Giác Tỉnh giả ở Liêu gia, hoặc những tên cao giai Giác Tỉnh giả khác cũng có thể trở thành mục tiêu.
Mặc dù thủ đoạn dùng độc rất là hèn hạ, thế nhưng hạ độc đối với người Liêu gia, hắn cũng không cảm thấy trong lòng áy náy, dù sao đối phương là đang đòi mạng của hắn a.
Nếu như lần này, lỡ không có có năng lực Doa Doa no Mi, dưới tình huống bị hai vị Tam giai Giác Tỉnh giả cộng thêm đông đảo Nhị giai Giác Tỉnh giả vây công, ngoại trừ chết ra hắn nhất định không có khả năng thứ hai được.
"Chọn loại độc dược nào mới là mấu chốt!"
Phương Bình suy tư cách để thực hiện, nhưng lại phát hiện, cho dù dùng độc cũng không phải dễ dàng làm được.
Không nói đến chính phủ đối với loại "vũ khí" có khả năng sát thương cực cao là thuốc độc này khống chế cực kỳ nghiêm ngặt, chưa tính đến việc để Giác Tỉnh giả bất tri bất giác nuốt thuốc độc vào cũng là chuyện rất khó khăn.
Giác Tỉnh giả đều là đám người có giác quan nhạy cảm, mặc dù không đến mức có thể so với chó săn, nhưng trong đồ ăn lẫn vào màu sắc cùng mùi khác lạ thì tất nhiên là có thể phát giác ra.
Với lại, nếu là độc tính quá thấp, hiệu quả đối với Giác Tỉnh giả, chỉ sợ cũng chỉ là tiêu chảy mà thôi, dù sao thể chất của Giác Tỉnh giả cũng mạnh mẽ vượt xa người bình thường, cao giai Giác Tỉnh giả càng khó hơn.
"Nhất định phải không màu, không vị cộng thêm độc tính mãnh liệt."
Tổng hợp lại những điều trên, Phương Bình đối với việc lựa chọn thuốc đã có ba cái điều kiện. Ba cái điều kiện này, khả năng có loại độc phù hợp không thể nghi ngờ độ khó tăng lên.
Độc dược thích hợp thì có, trong đầu hắn liền có mấy loại, nhưng lại không phải hắn có thể lấy được, hắn thậm chí không biết loại độc dược này đến cùng là ở nơi nào có.
Nghĩ đến đây, hắn đã biết, lấy thủ đoạn của hắn, không cách nào tìm được loại thuốc độc thích hợp rồi.
"Xem ra chỉ có thể tìm Diêu gia hỗ trợ!"
Phương Bình nghĩ tới Diêu gia, Diêu gia cùng Liêu gia là đối địch, tuyệt đối rất tình nguyện nhìn thấy Liêu gia chết đi mấy tên cao giai Giác Tỉnh giả, toàn bộ cao giai Giác Tỉnh giả của Liêu gia đều chết, nhất định sẽ càng cao hứng hơn.
Mà lấy thế lực của Diêu gia, chắc chắn là có năng lực có được loại độc không màu lại có độc tính cực mạnh, điểm này không cần hoài nghi.
Đã có quyết định, Phương Bình dùng Doa Doa no Mi nhanh chóng rời đi, từ một chỗ bí mật hiện ra, ngồi giao thông công cộng đi tới Diêu gia.
Dùng năng lực Doa Doa no Mi tiến vào Diêu gia, Phương Bình tìm được Diêu Tuấn, thân thể cũng xuất hiện.
"Ai...?"
Diêu Tuấn đột nhiên cảnh giác, chớ nhìn hắn với bộ dáng công tử hoa mỹ, nhưng tốt xấu cũng là Tam giai Giác Tỉnh giả, giác quan tất nhiên là cực kỳ bén nhạy, Phương Bình vừa xuất hiện, ngay lập tức nhận ra.
"Phương Bình?"
Nhìn thấy là Phương Bình, hắn yên lòng, đồng thời không khỏi có chút hiếu kỳ cùng cảm thán sợ hãi hỏi.
"Trong khoảng thời gian này ta liên lạc với ngươi không được, Liêu Lạc của Liêu gia thật là ngươi giết?"
"Lấy không gian năng lực đánh lén, may mắn giết chết."
Phương Bình gật đầu, sau đó nói thẳng mục đích của hắn.
"Ta cần một loại thuốc độc vô sắc vô vị lại có dược tính cực mạnh, ngươi có thể giúp ta không?"
"Vô sắc vô vị lại là kịch độc, ngươi muốn..."
Diêu Tuấn mắt sáng lên, lập tức hiểu dự định của Phương Bình, liền nói ngay.
"Ở chỗ này chờ ta một chút."
Lấy năng lực không gian của Phương Bình, nếu phối hợp với kịch độc vô sắc vô vị, nói không chừng thật có thể làm cho Liêu gia rước lấy trọng thương, chỉ cần có kết quả này, hắn sẽ không có cự tuyệt.
Một lát, Diêu Tuấn trở về, trong tay hắn có thêm một cái bình nhỏ, trong cái bình nhỏ có hơn nửa bình là chất lỏng trong suốt.
"Đây là ma dược Vong Linh Thủy, chỉ cần vẻn vẹn một giọt liền đủ để làm cho một người bình thường mất mạng, cho dù là loại Giác Tỉnh giả có thể chất mạnh, tối đa nhiều nhất vài giọt đã đủ để mất mạng."
"Đa tạ."
Phương Bình tiếp nhận, nói với Diêu Tuấn một tiếng cám ơn, mở cửa không gian trên không trung, nhảy vào bên trong cửa không gian định rời đi.
"Nơi ở ban đầu của ngươi đã bị Liêu gia biết được, có cần ta thay ngươi chuẩn bị một chỗ ở mới?"
Diêu Tuấn hỏi, Diêu gia một mực đang chú ý tới việc Liêu gia truy sát Phương Bình, cho nên chỉ một chút thời gian, hắn sẽ biết được tin tức mới nhất.
"Không cần, ta còn có một chỗ ở khác."
Phương Bình cự tuyệt, sau đó bước vào bên trong cửa không gian, biến mất không còn tăm tích.
Liêu gia là sinh tử đối đầu Diêu gia, gần như không có khả năng trợ giúp Liêu gia ám toán hắn, nhưng vẫn cũ không thể không phòng.
Giống những cái đại gia tộc này, có đôi khi rất là bạc tình, nếu như Liêu gia cho ra lợi ích không thể nào cự tuyệt, có khi Diêu gia trở mặt ngược lại trợ giúp Liêu gia đối phó hắn cũng không chừng.
"Không biết có thể thành công hay không a!"
Nhìn qua nơi mà Phương Bình biến mất, Diêu Tuấn tự lẩm bẩm.
Một bình ma dược vừa rồi kia, mặc dù là độc dược, nhưng giá cả lại đắt hơn so với rất nhiều loại ma dược dùng để cứu người, giá cả mỗi một giọt đều có thể so với giá tiền của thể tích số vàng tương ứng.
Thế nhưng nếu so với tổn thất của Liêu gia, lại không tính là cái gì, khi hắn nói dự định của Phương Bình cho gia chủ Diêu Thiết, Diêu Thiết liền lấy ra phần độc dược trân quý này.
Khi Phương Bình đến chỗ đoàn người của Liêu gia đang đuổi giết hắn thì đã là giữa trưa.
"Ăn cơm trước, cơm nước xong xuôi lại tìm kiếm."
Liêu Dương nâng lên tay trái, mắt nhìn cái đồng hồ trân quý làm bằng lam bảo thạch rồi nói.
Đoàn người lúc này đi tới bên cạnh một nhà hàng cấp cao, tiến vào một gian phòng, gọi một hơi mười món ăn, rồi chờ đợi.
"Cơ hội tới!"
Bên trong cửa không gian, Phương Bình khóe miệng nhếch lên lộ ra một tia sát ý lạnh lẽo, đi đến hướng phòng bếp.
Đợi một hồi, món đầu tiên của Liêu gia gọi đã có, món ăn đặt trên một cái bàn sắt dài trong phòng bếp.
Tuy vậy cũng không có lập tức mang sang đi, bình thường mà nói, lần thứ nhất nhân viên nhà hàng mang thức ăn lên, sẽ dọn ra cùng lúc mấy món khai vị trước, mà lần kế thì sẽ là món ăn chính và mấy món tráng miệng được mang lên.
Mọi đầu bếp đều đang rất vội, đương nhiên sẽ không có người chú ý thức ăn đặt trên bàn, Phương Bình tay mắt lanh lẹ trong không khí mở ra một cái cửa lớn chừng bàn tay, hơn mười giọt chất lỏng nhỏ xuống trên dĩa đồ ăn.
Một lát, đã có đủ bốn món ăn, trong đó ba món đều đã bị Phương Bình hạ độc, chỉ có một món cuối cùng chưa kịp bỏ, bởi vì thời điểm đấy đầu bếp trưởng đã phân phó cho nhân viên.
"Mang thức ăn lên phòng số ba."
Bốn món thức ăn được dọn lên gọn gàng, bốn nhân viên phục vụ lấy khay bưng bốn dĩa đồ ăn lên, hướng về phòng số ba, cũng chính là phòng của đoàn người Liêu gia.
Phương Bình đuổi theo, có thể thành công hay không, liền nhìn hiện tại.