Làm gia tộc đối nghịch với Diêu gia, Liêu gia tất nhiên là giám thị nhất cử nhất động của Diêu gia, cho nên, khi Diêu gia bán vàng thỏi, mấy vị cao tầng Liêu gia cũng đã biết được trước nhất.
"Tại sao Diệu gia đột nhiên muốn bán vàng thỏi?"
Liêu Bác Vân nghi ngờ, hắn có chút không hiểu dụng ý của Diêu gia, tại sao đột nhiên muốn đem lượng lớn vàng thỏi bán ra ngoài, dù sao Diêu gia cũng không coi trọng sản nghiệp vàng.
"Diêu gia động tác này có chút quỷ dị, cảm giác thay đổi giống như là đang thủ tiêu tang vật vậy.... Thủ tiêu tang vật? Không tốt..."
Sắc mặt hắn biến đổi, trong lòng đột nhiên có dự cảm xấu, vội vàng quay lại phòng mình, đẩy tủ quần áo ra, mở két an toàn ra xem.
Tủ sắt đã trống rỗng, thật như đang cười nhạo hắn, làm mặt hắn lúc xanh lúc đỏ.
Không cần nghĩ cũng có thể đoán được, trong lượng vàng thỏi mà Diêu gia bán ra kia, tất nhiên có một phần là hắn đóng góp, ngay cả là ai trộm đi, cũng là không cần suy nghĩ nữa.
Không kinh động Diêu gia cao thủ Giác Tỉnh giả, thần không biết quỷ không hay mà trộm sạch tủ sắt đi, chỉ có tên Phương Bình có năng lực không gian kia.
Nửa giờ sau, bốn vị cao tầng Diêu gia đã tề tụ, ai cũng có một sắc mặt khó xem.
Dù rằng tài sản trong tủ sắt chỉ chiếm một phần nhỏ của bọn họ, thế nhưng cũng là tiền nha, dễ dàng bị cướp như vậy, nói không đau lòng là giả.
Cũng may một ít vật phẩm đáng tiền, như vũ khí ma hóa trân quý, đều là mang theo trên người, giả sử để trong két bảo hiểm kia, bọn họ sẽ uất ức đến hộc máu.
"Bảy trăm ba mươi vạn, vận dụng Fitzgerald Hoa Lệ, hoàn toàn có thể tăng thực lực của ta tới Tứ giai, nhưng cần thời cơ thích hợp hành động."
Đối với Giác Tỉnh giả cấp thấp đánh nhau, Khoa Đối Kháng Ma vật và chính phủ sẽ không quản.
Khi đạt đến mức giới hạn tàn phá, Giác Tỉnh giả hệ Thổ có thể sửa chữa ngay, cùng lắm phá hủy quá mức nghiêm trọng thì phạt tiền răn trị.
Thứ hai, dưỡng trùng là một phương pháp đào tạo Giác Tỉnh giả cao cấp.
Giác Tỉnh giả thức tỉnh ra ngàn loại năng lực khác nhau, nhưng cảnh giới tăng lên thì lại đồng nhất, đó là không ngừng vận dụng, đạt được qua khai phát và rèn giũa.
Mà chiến đấu chính là phương pháp tôi luyện hữu hiệu nhất, trong sinh tử tôi luyện, có thể thúc đẩy Giác Tỉnh giả đang bế tắc tìm phương pháp đột phá cảnh giới.
Nhưng đối với Giác Tỉnh giả Tứ giai trở lên, chính phủ sẽ quản chế nghiêm, giống như lần trước các Giác Tỉnh giả của Diêu gia với Liêu gia đánh nhau, Khoa Đối Kháng Ma vật sẽ cưỡng ép dừng lại.
Bởi vì Giác Tỉnh giả đạt đến cảnh giới này, chẳng những phá hư nghiệm trọng, hơn nữa là chiến lực quý giá, bất kể ai chết đều là tổn thất to lớn.
Đối với loại Giác Tỉnh giả này, chính phủ sẽ đưa ra các ưu đãi để lôi kéo, để những Giác Tỉnh giả này dù không thuộc chính phủ, lại bị chính phủ chi phối, gia tộc Giác Tỉnh giả là dưới tình huống này mà sinh ra.
Hưởng ưu đãi của chính phủ, tự nhiên cần xuất lực, hằng năm mỗi một gia tộc Giác Tỉnh giả đều sẽ có một cái chỉ tiêu số Ma vật săn giết được, nếu không làm được, ưu đãi sẽ giảm đi, thậm chí có thể bị Ma vật Đối Sách Khoa đuổi bắt, giống như Địa Ngục Hỏa vậy.
"Chiến đấu không thể phát sinh ở bên trong thành, tốt nhất là có thể cách xa căn cứ thành phố!"
Phương Bình xác định chắc chắn điều kiện để chiến đấu.
Nếu như xảy ra đánh nhau trong thành, cao thủ của Khoa Đối Kháng Ma vật biết tin sẽ chạy đến trước tiên để ngăn cản, trận chiến rất có thể chết yểu.
Đừng nói đến trước mặt cao thủ Khoa Đối Kháng Ma vật chém giết Liêu Hoàn, dù hắn có giết được, cũng giống như Địa Ngục Hỏa bị Khoa Đối Kháng Ma vật xem là đối tượng cần tiêu diệt, dưới tình huống không cần thiết thì không nên làm thế.
"Chỉ có thể chờ thời cơ, chờ đối phương rời căn cứ Hách An."
Hiểu được bây giờ không phải lúc thích hợp hạ thủ, Phương Bình kiềm ch lại, lấy kĩ thuật hacker thông qua điện thoại di động giám sát vị trí của gia chủ Liêu gia, Liêu Hằng.
Một khi đối phương có ý rời căn cứ Hách An, hắn sẽ lén đuổi theo.
Hơn mười ngày trôi qua, Phương Bình một bên vừa rèn luyện năng lực bản thân, một bên chờ cơ hội hạ thủ gia chủ Liêu gia Liêu Hoàn.
Cơ hội giết gia chủ Liêu gia Liêu Hoàn ngược lại không có, mà hắn lại vì một lời mời mà phá vỡ cuộc sống tu luyện yên ổn.
"Phương Bình, thứ bảy tuần này, ta cùng Phàn gia Phàn Phán ở khách sạn Mộng Nhã đính hôn, lần này ngươi nhất định không thể từ chối, cần phải tham gia."
"Tiệc đính hôn?"
Người mời là Diêu Tuấn, hắn cùng một cô nương tên Phàn Phán đính hôn.
Diêu gia cùng Phàn gia đã định đám hỏi từ mấy tháng trước, Phương Bình cũng nghe phong phanh, chẳng qua đối tượng trog tin đồn là Phàn Huyên của Phàn gia, nhưng hôm nay lại đổi cô gái khác.
"Với thiên phú của Phàn Huyên, thì không khó hiểu lắm."
Cẩn thận suy nghĩ một chút, Phương Bình thấy là điều hiển nhiên.
Phàn Huyên không cần đến năm tháng đã tới Nhị giai Giác Tỉnh giả, bậc này thiên phú tương lai trở thành Ngũ giai Giác Tỉnh giả cũng không phải không thể, thậm chí tiến thêm một bậc cũng là có khả năng.
Biểu hiện ra thiên phú tốt như vậy, Phàn gia tất nhiên là cực kỳ coi trọng, đối với hôn nhân, tất có quyền tự quyết cực lớn.
Trong lòng Phương Bình vì Phàn Huyên mà vui mừng, biểu hiện ra thiên phú kinh người, nàng được Phàn gia coi trọng, đạt được tự do mong muốn.
" Được, lúc đó ta nhất định sẽ đến."
Cuối cùng, Phương Bình vẫn quyết định tham gia.
Bởi vì chuyện của Liêu gia, Phương Bình một mực không thân Diêu gia, cho nên trong khoảng thời gian này, Diêu Tuấn cùng Diêu Đình mời, hắn cũng uyển chuyển từ chối.
Nhưng mà trước đây không lâu mới nhờ Diêu Tuấn giúp đỡ, đổi khoản vàng thỏi từ Liêu gia thành tiền, hôm nay được đối phương mời, cự tuyệt ngược lại không tốt.
Thứ bảy đến rất nhanh, Phương Bình mặc nguyên bộ Âu phục, thuê một chiếc taxi để đi.
Âu phục là hôm qua hắn mua ở tiệm bán Âu phục, đi tham dự yến hội như vậy, thì không thể ăn mặc quá tùy tiện, đây là lễ nghi cơ bản.
Khách sạn Mộng Nhã là một khách sạn có quy mô khá lớn, trước cửa có một bãi đậu xe to, khi Phương Bình ngồi taxi tới nơi, trên bãi đậu xe đã đậu không ít xe sang trọng.
Từng chiếc đều khác nhau cả bề ngoài lẫn màu sắc nhưng đều là loại xe sang đắt đỏ, làm cho nơi này giống như triển lãm xe hơi.
Từng vị khá có danh tiếng ở căn cứ Hách An đi ra, cùng người nhà họ Diêu trò chuyện, được phục vụ dẫn đường, tiến vào khách sạn.
"Người nọ là...?"
Ngồi taxi tới, Phương Bình dĩ nhiên làm người khác chú ý.
Không ít người nhìn về Phương Bình với ánh mắt mang vẻ hoài nghi, ngay cả một chiếc xe mua cũng không nổi tất nhiên không phải là khách mời của Diêu gia, thầm nghĩ Phương Bình có hay không biết khách sạn Mộng Nhã hôm nay không tiếp khách mà tới lộn chỗ.
Nhưng mà rất nhanh, ánh mắt hoài nghi của bọn họ chuyển thành kinh ngạc, vì vài người đi về hướng Phương Bình, trong đó có Diêu Tuấn là nhân vật chính hôm nay, nhưng hắn chỉ đứng bên cạnh, bất ngờ nhấngười dẫn đầu là gia chủ chống đỡ cả Diêu gia, Diêu Thiết.