Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Minh Vương - Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi

Chương 137:

Chương 137:





"Đúng vậy! Để xem hai người này ở bệnh viện tâm thần nào!"

"Xin chào! Bệnh viện tâm thần ạ? Chúng tôi ở khu vui chơi trung tâm thành phố, phát hiện hai người bị bệnh tâm thần, muốn nhân viên y tế tới đón về bệnh viện ngay!"

Thư Hiểu Nguyệt & Mã Trình: "......"

Những người này đều mù à?

Cái đầu lâu màu đen lớn như vậy đều không thấy được sao?

****7:

Lúc đầu, những du khách bên cạnh vây xem còn có mấy người giúp đỡ nói chuyện dùm Thư Hiểu Nguyệt và Mã Trình.

Nhưng lúc Thư Hiểu Nguyệt và Mã Trình bị quỷ không tóc dọa sợ phải thét lên liên tục, mấy người du khách nói giúp kia liền có chút lúng túng.

Với trạng thái tinh thần như thế này, nói đầu óc không có bệnh thì không thể nào tin nổi.

Tưởng Vũ thấy thế, lại lần nữa nhắc đến chuyện Thư Hiểu Nguyệt, Mã Trình và anh ta cùng với Tiểu Ngọc có quan hệ yêu đương.

Người vây xem càng nhiều hơn, lại càng nhiều người biết đến.

Trong đó có cả bạn đại học.

Nhìn thấy Thư Hiểu Nguyệt cùng Mã Trình bị dọa sợ càng ôm chặt nhau hơn, Tưởng Vũ cùng Tiểu Ngọc đứng cách đó không xa, một người thì mặt không biểu tình, một người thì sắc mặt trắng bệch rất khó coi.

"Thư Hiểu Nguyệt, Mã Trình, hai người cũng thật quá mất mặt! Các người nói bốn người đi chơi riêng, thì ra là thuận tiện cho hai người làm chuyện càn rỡ! Lúc bị phát hiện thì lại nói xấu Tưởng Vũ cùng Tiểu Ngọc ở nhà ma bị quỷ quấn thân! Đúng là chỉ có hai người mới có thể làm ra chuyện như vậy!"

Một bạn nữ khác cũng phụ họa theo: "Đúng vậy! Nhà ma kia tôi mới chơi cùng với mấy bạn cùng phòng từ nửa giờ trước, quả thật có trải nghiệm rất kinh khủng, nhưng tuyệt đối không giống như hai người nói!"

"Trong lòng có quỷ, nhìn chỗ nào cũng thấy quỷ!"

Nếu là ngày thường, hai người Thư Hiểu Nguyệt cùng Mã Trình tuyệt đối sẽ nhượng bộ và lập tức rời đi.

Hiện tại, hai người bọn họ bị cái đầu lâu của con quỷ không tóc, biến ra bộ dạng kinh khủng dọa cho chỉ còn bản năng chạy trốn và thét lên, chờ 120 chạy đến nơi, cuối cùng hai người họ còn bị tiêm thuốc an thần mà lôi đi.

Hoắc Tư Cẩn nhìn thấy hai người kia bị mang đi, thừa dịp đám đông không chú ý cũng ôm Tể Tể mang theo ba đứa em trai rời đi.

Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần nhìn thấy như thế thì rất sảng khoái: "Trước kia từng đọc qua chuyện người nông phu và con rắn, không nghĩ tới mình cũng có thể gặp ở ngoài đời! chậc chậc!"

Bách Minh Tư cong môi: "Thiện ác cuối cùng cũng có báo ứng, chỉ là sớm hay muộn mà thôi."

Hoắc Tư Tước nhìn anh cả ôm bé đang buồn ngủ, nghĩ đến em gái không giống người thường, không khỏi ngẩng đầu nhìn mặt trời đang nắng gắt.

"Anh, Tể Tể đang rất buồn ngủ, nếu không, chúng ta tìm một chỗ để Tể Tể ngủ trước?"

Hoắc Tư Cẩn vốn cũng có ý này, anh ôm bé đi đến bãi đỗ xe ở bên kia.

"Trước tiên tìm một chỗ để Tể Tể nghỉ ngơi thật tốt, rồi lại đưa em ấy đi chơi sau."

Bách Minh Tư cùng Hoắc Tư Thần hoàn toàn không có ý kiến, một đoàn người rất nhanh rời đi khu vui chơi.

Bọn họ không biết sau khi bọn họ rời đi khu vui chơi không đến mười phút, thì có một người người đàn ông trẻ tuổi đi từ chỗ chơi vòng đu quay rồi đến nhà ma nghe ngóng hỏi chuyện về bọn họ.

"Xin hỏi, có phải là đứa bé này không?"

Lý quản lý có ấn tượng không sâu về Tể Tể, lúc ấy trong đầu đều suy nghĩ đến lợi ích của nhà ma không thể bị tổn hại.

Ông ấy nhìn người đàn ông đi giày da mặc quần âu rất sang trọng cầm ảnh chụp của một đứa bé thì có chút chần chờ.

Cẩn thận nhớ lại khuôn mặt của Tể Tể lại phát hiện mình không nhớ rõ.

Người đàn ông trẻ tuổi cười rất hòa nhã, khách khí nói: "Nếu như Lý quản lý không nhớ rõ, vậy không biết ở nhà ma còn có ai đã gặp qua đứa bé này không?"

Lý quản lý nhìn người đàn ông ăn mặc rất sang trọng, cũng không tiện bỏ qua, đành gọi hai nhân viên làm NPC tới.

Hai nhân viên làm NPC nhìn ảnh chụp một lúc, sau đó lại có chút mờ mịt lắc đầu.

"Không biết, đây là ai vậy?"

Người đàn ông trẻ tuổi mỉm cười: "Cháu gái nhà tôi cùng mấy đứa cháu trai lớn tới khu vui chơi để chơi đùa. Nếu không biết, vậy tôi lại đi nơi khác tìm xem."

Lý quản lý cùng hai nhân viên làm NPC đều có vẻ mặt bối rối, khó hiểu.

"Làm sao lại có cảm giác đã từng gặp qua đứa nhỏ kia rồi, nhưng lại không nhớ ra hình dáng của bé là thế nào nhỉ?"

Người đàn ông trẻ tuổi rời khỏi nhà ma cách đó không xa liền quay đầu lại nhìn thoáng qua khu vực chơi đu quay rộng lớn, lại nhìn hình đầu lâu được vẽ ở trên tường của nhà ma, trên môi nở một nụ cười đầy ẩn ý.

"Một người bận rộn như vậy, trái lại cũng bảo vệ đứa con gái duy nhất rất chặt chẽ và cẩn thận.”

Gã có thể cảm nhận được Minh Tể Tể đã đi qua nơi này.








trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch