Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Minh Vương - Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi

Chương 186:

Chương 186:





Xe còn cách cổng trang viên một đoạn, Hoắc Tư Cẩn đã nhìn thấy thân ảnh của em trai út.

Hoắc Tư Cẩn nhíu mày, dừng xe gọi điện thoại cho Hoắc Tư Tước.

“Tư Tước, Tư Thần xảy ra chuyện gì thế?"

Trông như rất nóng lòng mà ngồi chờ, chẳng lẽ Tư Tước còn không có khuyên bảo tốt em ấy sao?

Hoắc Tư Tước cười nhẹ.

"Anh, Minh Tư nói đúng rồi, là chúng ta hiểu lầm ý của Tư Thần, em ấy cũng không phải là bị Tể Tể dọa sợ mà ngất đi, chỉ là quá kích động."

Hoắc Tư Cẩn: "......"

Hoắc Tư Cẩn theo bản năng quay đầu nhìn em gái ngồi ở đằng sau, phát hiện không biết lúc nào bé đã ghé vào ghế sau nghiêng đầu ngủ thiếp đi.

"Ừm, anh biết rồi."

Cúp điện thoại, xe tiếp tục đi tới cổng chính của trang viên nhà họ Hoắc thì dừng lại, Hoắc Tư Thần hùng hùng hổ hổ mở cửa leo lên xe.

"Em......"

Câu nói đột ngột dừng lại sau khi nhìn thấy Tể Tể đang ngáy ngủ ở ghế sau.

Hoắc Tư Thần mở miệng, thanh âm ép tới thật thấp.

"Tể Tể ngủ say rồi hả anh?"

Hoắc Tư Cẩn gật đầu: "Mới vừa ngủ không bao lâu."

Hoắc Tư Thần trơn tru leo lên xe, sau đó ôm em gái vào trong ngực.

Hoắc Tư Cẩn khẽ nhíu mày: “Tư Thần, em đừng làm Tể Tể thức."

Hoắc Tư Thần vô thức chậm lại, rất cẩn thận nhẹ nhàng ôm Tể Tể.

"Yên tâm yên tâm, sẽ không đánh thức."

Cậu chính là nhớ Tể Tể.

Mà cậu còn muốn hỏi Tể Tể về chuyện Địa Phủ trông như thế nào.

Xe dừng lại trước cửa biệt thự, Hoắc Tư Cẩn lo lắng em trai bế không được Tể Tể, đang chuẩn bị tới bế thay, kết quả Hoắc Tư Thần đã bế Tể Tể xuống xe, động tác nhanh giống như con thỏ, xoát xoát mấy cái liền đi vào trong biệt thự.

Biểu tình kia, động tác kia, giống như sợ anh đoạt mất Tể Tể vậy.

Hoắc Tư Cẩn có chút bất lực mà xoa xoa cái mũi, cầm chìa khóa xe đi vào cửa.

Hai phút sau Hoắc Trầm Lệnh cũng trở về nhà, thấy trong sảnh chỉ có hai cậu con trai mà không thấy con trai út và con gái bảo bối đâu, khẽ nhíu mày.

“Tư Thần cùng Tể Tể đâu?"

Hoắc Tư Cẩn cùng Hoắc Tư Tước đứng dậy chào một tiếng "cha", sau đó Hoắc Tư Cẩn mới trả lời.

"Tể Tể đã ngủ quên ở trên xe, Tư Thần vừa ôm em ấy đi lên phòng nghỉ ngơi."

Hoắc Trầm Lệnh nhìn thời gian, cũng may lúc này đã là buổi chiều.

Lúc này ngủ, Tể Tể có thể ngủ đến buổi sáng ngày mai, cũng không đảo loạn giờ sinh học, sắc mặt Hoắc Trầm Lệnh mới nhu hòa xuống.

Hoắc Tư Tước hỏi cha: "Cha, chuyện của Tống Kiều xử lý xong chưa?"

Hoắc Trầm Lệnh cởi áo khoác ra, ở trên ghế sofa ngồi xuống.

"Xử lý xong rồi, sẽ không liên quan đến Tể Tể."

Ánh mắt Hoắc Tư Tước lấp lóe: "Cha, cha có biết gì về cha ruột của Tể Tể không?"

Hoắc Trầm Lệnh không biết rõ ràng cho lắm, nhưng con trai hỏi, ông vẫn trả lời.

"Không rõ lắm, lúc đầu tư liệu nhận nuôi là do La quản gia đi làm thủ tục, chắc là một người trong Huyền môn đã ẩn cư."

Hoắc Tư Tước: "......"

Hoắc Tư Cẩn: "......"

Cho nên cha đến bây giờ cũng không biết cha ruột của Tể Tể thật ra là Minh Vương —— Minh Vương đại nhân?

Hai anh em liếc mắt nhìn nhau, lần này đổi thành Hoắc Tư Cẩn hỏi.

"Cha, nếu như cha của Tể Tể tới cửa muốn đón Tể Tể về nhà, cha có đồng ý không?"

Hoắc Trầm Lệnh nhìn con trai lớn một cách khó hiểu, cảm thấy vấn đề mà con trai lớn hỏi thật kỳ quái.

Nghĩ con trai vừa trở về không bao lâu, đoán chắc là còn không biết rõ chuyện của Tể Tể.

"Tư Cẩn, cha ruột của Tể Tể đã không còn."

Hoắc Tư Cẩn: "Nếu như kỳ thật vẫn còn thì sao?"

Khuôn mặt Hoắc Trầm Lệnh trở nên lạnh lùng, vô cùng chắc chắn.

"Cái giả thiết này không thành lập!"

Hoắc Tư Cẩn muốn nhắc nhở cha ruột một chút, miễn cho đến lúc đó bị hiện thực kích thích lại trở tay không kịp, thì bên ngoài truyền đến tiếng gào của một người phụ nữ.

"Minh Tể Tể đâu, gọi nó cút ra đây cho tôi!"

****5:

Trong phòng khách, ba cha con đều nghe thấy giọng nói kia, ba người họ đều dễ dàng nhận ra được đó là ai.

Hoắc Tư Cẩn thoáng ngẩng đầu, ánh mắt xuyên thấu qua cửa sổ lớn nhìn ra phía ngoài, bầu trời đang nắng gắt, khóe miệng khẽ nhếch lên, rất khó có thể nhận ra nếu không để ý kỹ.

Nụ cười cực nhẹ rất nhanh đã biến mất.

Khi quay mặt đối diện với cha thì thu lại cực nhanh, lại bảo trì thái độ đạm mạc lạnh lùng vốn có giống như cha của mình.

Anh đang nghĩ đến vẻ mặt của cha khi thím Vương Ngọc Linh từ bên ngoài tiến vào sẽ thế nào.

Vương Ngọc Linh mang theo Hứa Dao, nổi giận đùng đi đến.

Người còn chưa có bước vào đại sảnh, đã lớn tiếng gọi Tể Tể.

Vốn dĩ sắc mặt của Hoắc Trầm Lệnh đã lạnh lùng lại càng trở nên lạnh lẽo hơn, thậm chí không đợi Vương Ngọc Linh bước vào phòng khách, trực tiếp phân phó La quản gia cách đó không xa.

"Đuổi chị ta ra ngoài!"








trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch