Chương 177: Thí nghiệm Thời Gian Hành Lang Gấp Khúc —— Sinh Tử Chi Gian
Thời Gian Hành Lang Gấp Khúc đã được thiết lập.
Đồng thời khắc xuống ( Thời Chi Hồi Hưởng ).
Lục Thương sử dụng ( Chưởng Khống Không Gian Tuyệt Đối )
Sau đó, dời tất cả Kim Phấn Miêu Ưng bên cạnh đi.
Dù sao thí nghiệm này tương đối đặc biệt, Lục Thương cũng không muốn để cho quá nhiều sinh vật nhìn thấy.
Nếu như tiêu trừ ký ức cho từng con cũng khá phiền phức.
Dịch chuyển tất cả sinh vật ra xa đã đủ rồi, dù sao bây giờ những sinh vật này cũng chưa có năng lực cảm nhận cường đại, không thể nào giống như Lục Thương, cảm giác được sự vật cách mình hàng ngàn km.
"Xác nhận. . . Xác nhận. . . Xác nhận."
Kim Phấn Miêu Ưng xác nhận ba lần.
Không có bất kỳ suy nghĩ phản kháng nào.
Nếu như phản kháng, thậm chí có khả năng làm tộc nhân của mình gặp nguy hiểm.
Nó không dám chắc chắc là Lục Thương có diệt sạch chủng tộc nhân của nó hay không.
Dù sao Nhân Tộc cũng có tiềm chất đi tới cuối cùng.
Đến cuối cùng, không chừng Nhân Tộc đã có mấy ngàn chủng tộc phụ thuộc.
Đến lúc đó, Kim Phấn Miêu Ưng chỉ là chủng tộc có cũng được, không có cũng được mà thôi.
Đế Khuyết Long Thú trời sinh là tọa kỵ, tự nhiên không cần lo lắng.
Tọa kỵ tốt, có thể nói là nhu yếu phẩm để Nhân Tộc tăng chiến lực lên.
Thế nhưng Kim Phấn Miêu Ưng lại không hề có sở trường.
Bá ——
Một viên hỏa cầu rơi từ trên trời xuống, đánh vào người Kim Phấn Miêu Ưng Hoàng, trực tiếp biến hắn thành mảnh vụn.
( Thông báo thủ lĩnh chủng tộc vẫn lạc )
Lục Thương thu được Hoàng Quan cùng chủng tộc ấn của đối phương.
Sau đó.
Két ——
( Thời Gian Hành Lang Gấp Khúc: Điểm kết thúc )
( Thời Gian Hành Lang Gấp Khúc phương thức 1 đã được tạo ra )
Trong nháy mắt này, thời gian quay lại!
Tất cả đều quay về điểm bắt đầu.
Kim Phấn Miêu Ưng Hoàng đã tử vong khởi tử hoàn sinh trong nháy mắt.
"Xác nhận, xác nhận, xác nhận. . ."
Lục Thương nhìn lên trên đầu nó, Hoàng Quan vẫn còn nguyên.
Mà Lục Thương nhìn vào trong tay mình, đã không còn bất kỳ vật gì.
Bao gồm chủng tộc ấn và Hoàng Quan.
"Chiến báo không thông báo một lần nữa?"
Thế nhưng việc tử vong đã thực sự thay đổi.
Lục Thương không can thiệp bất kì việc gì, mà yên lặng nhìn Kim Phấn Miêu Ưng tiếp tục tự sát.
Trong quá trình này, Lục Thương vẫn duy trì một tư thái như lúc trước.
Để khống chế những biến đổi thừa thãi.
(Thông báo thủ lĩnh của chủng tộc vẫn lạc)
Chiến báo xuất hiện lần thứ hai.
Lục Thương mở ra thông báo, nội dung trong thông báo này hoàn toàn nhất trí.
Nhưng có một điểm không nhất trí, chính là thời gian chết.
"Thời gian thông báo, là dựa vào thời không hiện tại?"
(Thông báo thủ lĩnh chủng tộc vẫn lạc)
"Cmn, chỉ mới năm giây, sao lại xuất hiện nữa?"
"Lẽ nào Nhân Hoàng đại nhân lại bắt đầu giết lung tung?"
"Nhân Hoàng đại nhân lại giết đến điên rồi?"
"Chờ một chút, sao lần này thông báo lại không kèm theo phần thưởng?"
"Hình như là vậy, điểm thuộc tính và thanh kỹ năng của ta đâu?"
"Lẽ nào, giết quá nhiều, đã đến giới hạn cao nhất rồi?"