Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ngày Tàn Của Thế Giới (Chư Giới Tận Thế Online)

Chương 1081: Coi Chừng Bọn Họ (2)

Chương 1081: Coi Chừng Bọn Họ (2)





Cố Thanh Sơn gật đầu đồng ý: “Ta chỉ hiếu kỳ mà thôi, nhưng các ngươi một là hợp thể ý chí của Thần tộc, một là người dẫn đường của Nhân tộc, vì sao một chút chuyện của Ma giới cũng không biết?”

“Bởi vì Ma giới có rất nhiều chuyện không rõ ràng, đám ma quỷ thù hận chúng ta. Hơn nữa từ rất lâu trước đây, Ma giới có rất nhiều mật đạo đi thẳng đến Vực Sâu Vĩnh Hằng. Quan tâm Ma giới chẳng có chút lợi ích nào đối với Thần tộc.”

“Đối với Nhân tộc mà nói thì càng hơn thế, lúc chúng ta độ kiếp còn muốn tranh đấu với ma quỷ, huống chi là thâm nhập ma giới. Bọn ta ốc còn không mang nổi mình ốc nên căn bản không muốn tìm hiểu chuyện của đám ma quỷ ấy.” Lạc Băng Ly nói.

Cố Thanh Sơn như đang có điều suy nghĩ.

Lời bọn họ nói đều có lý.

Nếu như bản thân không tiến nhập vào trại tạm giam dưới Vực Sâu, cũng không thức tỉnh Ma Long đang ngủ say, vậy thì Chức mệnh giả Vực Sâu sao có thể thành công?

Vấn đề này vừa nảy ra liền vô cùng hấp dẫn Cố Thanh Sơn.

Chẳng biết tai sao hắn luôn cảm thấy trong chuyện này có gì đó kỳ quặc.

Ma Long đang ngủ say, Chức mệnh giả Vực Sâu đều cùng tồn tại với Linh hồn tiêm khiếu giả.

Mỗi cử động của bọn họ đều có tính quyết định rất lớn đối với số phận của thế giới.

Đáng tiếc Ma Long ngủ say cũng không có ý muốn trợ giúp nhân loại, nó chỉ khát vọng sức mạnh Vực Sâu.

Cố Thanh Sơn thở dài một tiếng, nói: “Nếu ta lại đi tới Ma giới lần nữa...”

“Ma giới vô cùng nguy hiểm, ta không khuyến khích ngươi đến đó lần nữa.” Lạc Băng Ly lạnh lùng nói.

“Không có việc gì, bây giờ đã qua vài năm kể từ khi ta đến Ma giới lần trước, mọi chuyện đã xảy ra lâu rồi, huống hồ ta đã nếm trải mùi vị ngọt ngào khi tiến cấp tại Ma giới. Lần này nhất định có thể trợ giúp Trật Tự Ma Vương tiến hóa tới Ma triều. Thậm chí có thể tiến gần đến trình độ Ma Vương Hàng Lâm.” Cố Thanh Sơn nói.

Thần Băng Sương Và Giá Rét nói: “Tốt, ngươi đi đi, tranh thủ giúp Trật Tự Ma Vương tiếp tục tiến cấp. Như vậy chúng ta có thể tiến hành giao dịch. Ta sẽ giúp ngươi lấy Thiên kiếm, còn ngươi thì cho ta mượn dùng sức mạnh của Trật Tự Ma Vương.”

“Hiểu rồi, chúng ta chia binh hai đường, các ngươi phải chinh phục thời đại này của Thần tộc. Ta nghe nói Thần tộc có chút nguyên liệu có thể giúp trật tự tiến hóa.” Cố Thanh Sơn nói.

Hắn liếc mắt nhìn Thần Băng Sương Và Giá Rét, thì thầm: “Coi chừng bọn họ.”

Sơn Nữ hiều ý.

“Vậy còn ngươi?” Lạc Băng Ly hỏi.

“Ta tới Ma giới, nghĩ biện pháp làm cho Trật Tự Ma Vương tiến hóa.” Cố Thanh Sơn nói.

Hình Nhân Ánh Sáng do dự, không nói gì.

“Yên tâm, không ai mạnh hơn ta, huống hồ còn có ngươi.” Thần Băng Sương Và Giá Rét vừa nói vừa chỉ vào Hình Nhân Ánh Sáng.

Hình Nhân Ánh Sáng nghe Thần vương nói như vậy, lại thấy Trật Tự Ma Vương đúng là tiến hóa nhanh chóng cho nên không đưa ra ý kiến gì.

Lạc Băng Ly chần chờ nói: “Vậy ngươi nhất định phải cẩn thận, theo như ta biết thì Biển Ma Hỗn Loạn quá mức nguy hiểm, ngươi ngàn vạn lần đừng đi nộp mạng.”

“Ta mới không thèm đến cái chỗ đó...” Cố Thanh Sơn nghiêm nghị nói: “Chuyện ta cần làm còn nhiều lắm, mục đích của ta là Thiên kiếm, những chuyện khác đều phải để sang một bên.”

Lúc này Lạc Băng Ly mới gật đầu.

Cố Thanh Sơn thấy mình đã nói hết chuyện với mọi người liền lần thứ hai rời đi.

Ma giới.

Ma giới Tà Kỳ.

Đây là một Bóng Chồng thời đại khác, cho nên chủ nhân Ma giới Tà Kỳ vẫn là Quỷ vương Ác Cốt.

Đương lúc Cố Thanh Sơn đang đi tới Ma giới thì lại phát hiện trong túi đụng đồ của mình phát ra động tĩnh không nhỏ.

Hai sợi dây pháp tắc biến mất.

Ở trước Ma giới Tà Kỳ và Ma giới Ác Cốt chân thật, chúng nó bị quy tắc thời gian xóa đi.

Cố Thanh Sơn cũng không bận tâm.

Hắn càng không có suy nghĩ tranh đoạt Ma giới này.

Bởi vì hắn đã nhận thấy được cảnh giới thực lực của chính mình từ lâu đã sinh ra biến chất. Chỉ dựa vào sức mạnh của vài mảnh Ma giới bé nhỏ thì căn bản không có ích lợi gì.

Nhưng nếu toàn lực sưu tầm những mảnh Ma giới nhỏ ấy rồi dung hợp các Ma giới ấy lại, sau đó sẽ dẫn tới sự chú ý của những con ma quỷ cường đại.

Đến lúc đó sẽ xảy ra một cuộc đại chiến không có chút ý nghĩa.

So sánh xong, hẳn là tìm kiếm trại tạm giam bí mật dưới Vực Sâu quan trọng hơn.

Cố Thanh Sơn bức thiết muốn biết sau sự kiện kia, trại tạm giam dưới Vực Sâu rốt cuộc sẽ ra sao.

Hắn hóa thành một tên ma quỷ nhanh chóng đi tới Biển Ma Hỗn Loạn.

Đứng trên bờ biển, Cố Thanh Sơn triệt để phóng thích thần niệm cảnh giới Ba Nghìn Thế Giới ra ngoài, kéo dài thẳng tuốt ra ngoài ngàn dặm, từ bờ biển cho đáy biển đều quét qua một lần.

“Không có hải ma thú? Chẳng lẽ đều chết hết thật rồi?”

Cố Thanh Sơn nghi ngờ lẩm bẩm nói.

Đứng trên bờ biển, hắn cảm nhận được một luồn hàn ý sâu đậm không thể lí giải.

Không giống như lời nói dối lúc trước, lần này thật sự là nguy cơ ứng với linh giác.

“Triều Âm.”

Hắn hô một tiếng.

Triều Âm kiếm hiện lên từ hư không, bay đến trước mặt hắn.

“Chúng ta đi.”

Cố Thanh Sơn cầm lấy Triều Âm kiếm, rẽ nước biển ra rồi nhảy vào.

Cố Thanh Sơn đứng trong biển, vươn tay ra hư không trước mặt.

Rõ ràng không có gì cả nhưng hắn lại sờ thấy một cánh cửa.

Đúng vậy, nơi này chính là cánh cửa thông tới trại tạm giam dưới Vực Sâu.

Nhưng mà Cố Thanh Sơn không có cái chìa khóa hình tam giác ấy.

“Chân xích ma thương!”

Cố Thanh Sơn khẽ quát một tiếng.

Một thanh trường thương toả ánh sáng màu đỏ vô cùng lóng lánh hiện ra trong tay hắn.

Cố Thanh Sơn tùy tiện vung trường thương vào hư không.

Đá vụn bay khắp nơi.

Cánh cửa trực tiếp bị cắt ra.

Cố Thanh Sơn lướt vào bên trong, dọc theo con đường lần trước hắn đi qua.

Con đường vẫn như vậy.

Nhưng lại không giống như vậy, hiện tại bên trong lối đi không hề có gió.

“Khí tức Ma long đã biến mất?” Cố Thanh Sơn lẩm bẩm nói.

Hắn một đường tiến về phía trước dọc theo thông đạo thật dài, đợi cho đến khi cảm thấy khoảng cách không sai biệt lắm mới huy động Chân xích ma thương để khai mở bức tường, một đường khai phá lên trên.

Là một tu sĩ, việc ghi nhớ khoảng cách và phương hướng rất hiếm khi xảy ra sai lệch.

Không bao lâu, hắn lại đi tới đoạn đường an toàn mà mình đã đến lần trước.

Trong bóng đêm yên lặng chuẩn bị kỹ, chừng vài hơi thở, Cố Thanh Sơn bước lên phía trước một bước.

“Ca sát!”

Bốn phía có vật gì đó bị kích hoạt, âm thanh máy móc truyền lực liên tục vang lên.

Một âm thanh lạnh lẽo không mang chút tình cảm nào vang lên:

“Bắt đầu kiểm tra đo lường.”

“Căn cứ vào những dấu hiệu quan trọng có thể xác định: Bình dân Nhân tộc, Thiếu niên.”

“Căn cứ vào nguyên tắc bảo hộ thời chiến, chấp thuận cho nhi đồng thiếu niên tiến nhập vào trại tạm giam Vực Sâu để tạm thời lánh nạn.”

“Thỉnh không nên lộn xộn, ngươi đang được đưa đến nơi an toàn.”

Âm thanh biến mất.

Một đĩa CD hình tròn xuất hiện dưới chân Cố Thanh Sơn, nâng hắn bay đến một nơi bóng tối sâu thẳm.

Cố Thanh Sơn âm thầm vui mừng.

Cuối cùng mình cũng trưởng thành từ giai đoạn nhi đồng lên giai đoạn thiếu niên.

Thật sự là không dễ dàng.

Cố Thanh Sơn đứng ở trên đĩa CD hình tròn phi hành một hồi, lại phát hiện lần này không giống như lần trước, đĩa CD hình tròn không đưa hắn đến chỗ Ma long đang ngủ say.

Cố Thanh Sơn suy nghĩ một chút, hỏi: “Ta nghe nói nơi này có một con Ma long.”

Đĩa CD hình tròn nói: “Ma long đã chết.”

Cố Thanh Sơn ngây người.

Nó chết rồi?

Không đúng!

Ma long tâm cơ thâm trầm, mưu tính rất nhiều, sao có thể bị một sự cố bất ngờ giết chết?

Cố Thanh Sơn trầm giọng nói: “Thi thể ma long vẫn còn sao?”

“Vẫn còn, mời xem dưới chân.”

Cố Thanh Sơn cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy bóng tối vô tận đã được ánh sáng xóa đi, một cái đầu rồng to lớn xuất hiện ở trước mặt hắn.

Cố Thanh Sơn bay lơ lửng phía trên cái đầu rồng này, giống như là một con đom đóm đang bay lượn.

Cố Thanh Sơn tỉ mỉ kiểm tra thi thể Ma long, lại phát hiện dường như Ma long bị ngâm trong nước biển.

Chỉ có điều nước biển này mang một màu xanh lam mờ ảo, cản trở tầm nhìn của Cố Thanh Sơn, khiến hắn chỉ có thể nhìn thấy đường viền mờ mờ của đầu rồng.





Chức Mệnh Vực Sâu






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch