Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Nhân Gian Băng Khí

Chương 1269: Lên Đường, Thái Lan (1)

Chương 1269: Lên Đường, Thái Lan (1)


"Khặc." Tiếng cười của Cuồng Triều vang lên trong tai nghe, tai nghe của Mười Một đang bật nên Cuồng Triều có thể nghe được tiếng động ở chỗ hắn. Mặc dù không tận mắt nhìn nhưng dựa vào tiếng động Cuồng Triều cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra ở đây.

Mười Một lạnh lùng kiểm tra con dao thật cẩn thận, ngoài một máy phát thanh cỡ nhỏ ra thì không có vật gì nguy hiểm, còn trong máy hát thì chỉ có bài Jingle bell. Tên khốn DK này, hắn biết sau khi Mười Một nhìn thấy con dao găm này thì chắc chắn sẽ mở nắp ra xem vậy nên mới bày ra trò này để đùa cợt hắn.

Có điều đồ của DK cũng là thứ tốt, không những con dao này là loại rất cao cấp mà chiếc máy phát thanh cỡ nhỏ này cũng không thấp , bởi vì nó là máy ghi âm chuyên dụng của đặc công. Dù nó rất nhỏ nhưng vẫn có đầy đủ chức năng, nhưng có lẽ rơi vào tay Trương Hân Hân thì nó sẽ chỉ được dùng như một máy ghi âm bình thường.

Mười Một gắn nắp lại, trả con dao cho Trương Hân Hân, cô bé tươi cười nhận lấy, yêu thích không nỡ buông ra . Ngắm nghía nó một lúc cô mới nhớ ra một chuyện, vội hỏi nói: "Anh Sở Nguyên, làm sao anh biết có thể mở cái nắp đó ra?" Vừa nói cô vừa nhìn cẩn thận. Con dao này được chế tạo rất tinh xảo, giữa cái nắp và chuôi cầm không có kẽ hở nào, nếu không phải Mười Một mở nó ra trước mặt nào thì cô không bao giờ ngờ được cái nắp đó có thể mở ra.

Mười Một không giải thích nhiều, chỉ đáp có lện một câu: "Trước đây từng thấy."

Trương Hân Hân bĩu môi, nhỏ giọng thầm nói: "Lừa người."

Mười Một nhìn kỹ gian phòng, hỏi: "Hắn còn để thứ gì lại không?"

Nghe được câu này, Trương Hân Hân túm chặt cổ áo theo bản năng, vội vàng lắc đầu nói: "Không."

Thấy động tác nhỏ này của cô, Mười Một khẽ nhíu mày, hỏi: "Ngươi làm gì vậy?"

"Có gì đâu." Trương Hân Hân có tật giật mình lầm bầm một câu, nhưng ngay sau đó lại cười hoạt bát, chạy đi lấy allbum ảnh đưa ra trước mặt Mười Một, cười xán lạn: "Anh Sở Nguyên, anh vẫn chưa xem ảnh này."

Mười Một liếc cô một cái, cầm lấy allbum, lật lật. Trong album ảnh là ảnh chụp gần đây của Trương Hân Hân, ảnh cuộc sống, ảnh nghệ thuật,.. có vài tấm cô chụp với Nguyễn Thanh Ngữ. Ở trong bức ảnh nào Trương Hân Hân cũng cười rất ngọt ngào, giống như một cô bé ngây thơ không chút phiền não.

Mười Một xem qua sau đó đưa album lại cho cô, Trương Hân Hân mở to mắt, hỏi: "Anh xem xong rồi?"

"Ừ."

"Nhanh vậy sao." Trương Hân Hân bẹt miệng lầm bầm, miễn cưỡng đưa tay nhận lấy allbum ảnh.

Mười Một nhìn cô, nói: "Sau này không nên tiếp xúc với tên kia."

Trương Hân Hân ngẩng đầu nhìn hắn với vẻ nghi hoặc, hỏi: "Tom?"

Mười Một gật đầu.

Trương Hân Hân cười nghịch ngợm nói: "Yên tâm đi, ngày mai hắn sẽ đi, có lẽ sau này sẽ không quay lại nữa."

"Ngày mai?" Mười Một ngẩn ra, sau đó lộ ra vẻ suy tư.

"Đúng vậy." Trương Hân Hân không chú ý tới vẻ mặt của Mười Một, nói: "Hắn nói ngày mai sẽ về nước , em cũng đã có thể yên tâm, không cần lo lắng hắn quấn lấy mình."

Mười Một nhìn cô, hỏi: "Hắn thường xuyên tới tìm ngươi?" Khi hỏi câu này trong ánh mắt hắn lộ ra chút sát khí. Có điều người bình thường như Trương Hân Hân không thể cảm nhận được điều đó, nếu như DK ở chỗ này thì hắn có thể nhận ra ngay Mười Một đang muốn giết hắn.

Trương Hân Hân le lưỡi, cười nói: "Cũng không thường xuyên lắm, có điều mỗi lần nhìn thấy hắn thì cũng không có chuyện gì tốt lành. Đúng rồi, anh Sở Nguyên, anh có biết Tom không?"

Mười Một ngẫm nghĩ một chút, sau đó trả lời: "Gặp mấy lần."

Trương Hân Hân giật mình, mở to mắt, nói: "Thì ra hai người biết nhau à? Mau nói cho em xem hắn đang làm gì?"

Mười Một nhíu mày nói: "Ngươi hỏi việc này làm gì?"

Trương Hân Hân chớp mắt, hăng hái nói: "Tò mò quá. Anh, có phải hắn cũng giống anh hay không?" Cô vừa nói, vừa làm chém tay xuống.

"Không liên quan gì đến ta." Mười Một thản nhiên nói: "Sau này đừng tiếp xúc với hắn."

"Biết rồi." Trương Hân Hân bĩu môi, lầm bầm: "Dù sao hắn cũng đi rồi, em chỉ tò mò chút thôi mà."

Thấy cô bĩu mỗi, tỏ ra ủy khuất, Mười Một lắc đầu, nói sang chuyện khác: "Ngươi muốn làm cái gì không?"

"Sao?" Trương Hân Hân ngẩng đầu, nhìn hắn với vẻ nghi hoặc. Cô nghiêng đầu suy nghĩ một lát sau đó nháy mắt nghịch ngợm: "Có."

"Ngươi muốn gì?"

Trương Hân Hân xòe tay ra, cười nói: "Em muốn quà. Anh còn nợ em món quà sinh nhật đấy, anh còn nói sẽ đưa em đi sa mạc xem tuyết rơi. Anh không nhớ sao?"

"Tuyết rơi?"

Trương Hân Hân không nhận ra Mười Một hơi cúi đầu, trong ánh mắt lộ ra vẻ tiếc nuối. Sợ rằng hắn sẽ không thực hiện được nguyện vọng đến sa mạc xem tuyết rơi của Hân Hân, bởi vì hắn không còn thời gian. Từ trước đến giờ hắn không nghĩ đến chuyện này, đợi đến khi quay đầu nhìn lại mới phát hiện thì ra mình còn rất nhiều chuyện chưa làm, nhưng thời gian còn lại lại quá ít.

"Anh?"

Mười Một ngẩng đầu nhìn cô, khẽ lắc đầu, nói: "Có còn ước muốn nào khác không?"

Trương Hân Hân lại bĩu môi, nói với vẻ ""không vui"": "Lại muốn quịt nợ ." Nhưng cô nhanh chóng cười hì hì nói: "Thôi, em đã sớm biết anh không làm được, lần này tha cho anh."

Mười Một đột nhiên hỏi: "Có muốn một chiếc xe không?"

Trương Hân Hân ôm ngực cười khanh khách, nói: "Anh, hôm nay anh sao thế? Em vẫn còn là học sinh, cho dù anh cho em xe thì cũng chỉ có thể xếp xó thôi. Nếu anh thật sự muốn cho em một chiếc xe, vậy thì chờ đến khi em đi làm đi."

Mười Một không nói gì, hắn đang ngẫm nghĩ xem nên tặng cái gì cho cô là hợp nhất. Bởi vì chỉ sợ đây là món quà cuối cùng của hắn cho cô .

Trương Hân Hân thấy Mười Một trầm mặc, lo lắng nói: "Anh, em chỉ là trêu anh thôi, anh đừng giận em được không?"

"Ừm." Mười Một khẽ gật đầu.

"Lại thế rồi." Trương Hân Hân ôm trán, ca cẩm: "Em chẳng có chút hấp dẫn nào sao, anh lại bắt đầu ừm với chả ờ rồi."

"Ừ." Mười Một lại gật đầu.

" ...Anh."

"A?"

"...Anh!!"

...

Sở Phàm phải làm thêm giờ nên không thể về ngay, đành phải gọi điện về xin lỗi Mười Một. Mười Một biết chắc chắn Long Hồn giao thêm việc cho cô, cả Long Hồn và chính Sở Phàm đều lo lắng về chuyện gien của Mười Một, muốn nhanh chóng tìm ra phương pháp giải quyết.

Mười Một không quan tâm đến chuyện này, từ trước tới giờ hắn vốn không quan tâm đến sự sống chết của mình, hắn chỉ nuối tiếc nếu trước khi hắn chết không thể giết được tiến sỹ Tần.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch