Chương 248: Gặp Lại Lục Dương 3 (2) "Long Hồn" chúng ta cũng từng nghiên cứu về dị năng, cảm thấy nó rất giống khí công, nhưng khí công là do khổ luyện, dị năng thì do trời sinh, người khác muốn luyện cũng không có cách nào luyện được. Hơn nữa dị năng có khả năng phá hủy rất mạnh. Nó có thể lợi dụng hoàn cảnh chung quanh, lợi dụng hoàn cảnh tự nhiên sinh ra những tàn phá rất lớn. Hơn nữa, những người dị năng khi được kích phát khu tiềm lực, khu tiềm lực khai phát càng nhiều, thì năng lực lại phát huy càng lớn. Hơn nữa, khu tiềm lực của người dị năng cường đại hơn so với người luyện khí công."
“Thật không ?" Mười Một nhìn tay trái của mình, hắn cảm giác băng dị năng của mình cũng không mạnh gì cho lắm, hẳn là có liên quan đến việc khai phát khu tiềm lực.
Lục Dương nói: “Bởi vì ngươi có dị năng, do đó cấp trên rất chú ý tới ngươi. Những người giống như ngươi rất nguy hiểm bọn họ sẽ không buông tha đâu."
“Bọn họ muốn khống chế ta ?"
Lục Dương cười khổ nói: “Ngươi là đệ tử duy nhất của ta, ta thật rất hy vọng ngươi có thể được tự do. Nhưng việc này có khó có khả năng. Ngươi có biết tại sao có "Long Hồn" không ?"
Mười Một hỏi: “Các ngươi bị khống chế hả?"
Lục Dương lắc đầu nói: “Không phải khống chế, những người gia nhập "Long Hồn" đều là tự nguyện gia nhập, bởi vì trong lòng chúng ta còn có quốc gia này."
Đối với quốc gia này, Mười Một thật ra rất xa lạ, do đó cũng không phát biểu ý kiến gì.
Lục Dương tiếp tục nói: “Nhưng còn có một vài người không muốn nghe mệnh lệnh của quốc gia, đối với những người như thế, quốc gia cũng không miễn cưỡng, nhưng cũng tuyệt đối không phải nhắm mắt làm ngơ. Ngươi có biết những người như thế, lức tàn phá lớn lắm không? Nếu để cho chúng ta vào xã hội làm ác, tin rằng chỉ bằng việc này một cảnh sát căn bản không có biện pháp ngăn cản chúng ta."
Điểm ấy Mười Một rất đồng ý, đừng nói là cao thủ "Long Hồn", cho dù là hắn, chỉ một đám cảnh sát căn bản là không có biện pháp chế trụ được hắn.
“Do đó quốc gia phải thành lập một tổ chức đặc biệt như vậy, vừa để phương diện bảo vệ quốc gia, vừa có thể ức chế không bị những cao thủ khống chế. Nếu cấp trên phát hiện người nào bản thân những cao thủ có khu tiềm lực tồn tại, chỉ có thể có ba lựa chọn, một là gia nhập tổ chức đại loại như "Long Hồn", trực tiếp nhận lệnh của quốc gia. Hai là chịu sự khống chế của quốc gia, mặc dù vẫn còn có tự do, nhưng làm chuyện gì nhất là chuyện quan trọng trước phải được sự phê chuẩn, nói khó nghe một chút tương đương với giam lỏng, để ngừa họ làm ra những việc gì đó gây tổn hại ích lợi quốc gia …… " Lục Dương nở nụ cười khổ, nói: “Thứ ba là hoàn toàn tiêu diệt. Có thể bị bị đưa vào danh sách phải giết, bình thường đều là đã gây nguy hại cho xã hội, hoặc là phản quốc."
Mười Một hỏi lạnh lùng: “Không có lựa chọn khác sao?".
Lục Dương lắc lắc đầu nói: “Trừ phi đừng để cho cấp trên biết, nếu không khẳng định sẽ bị giám sát.. do đó rất nhiều cao thủ đã lựa chọn quy ẩn, không còn hỏi tới chuyện thế sự."
“Chẳng trách võ học Long quốc càng ngày càng tệ."
Lục Dương lắc đầu nói: “Chuyện này không quan hệ, võ học cổ lạc hậu vì binh khí nhiệt thịnh hành và người bây giờ càng ngày càng không chịu khổ được, cấp trên kỳ thật cũng hết sức tán thành việc khôi phục võ học cổ. Cao thủ xuất hiện càng nhiều, lực lượng quốc gia càng lớn, như vậy mới không có người dám khi dễ chúng ta. Kỳ thật người có thể làm cho quốc gia chú ý cũng không nhiều, bởi vì muốn kích phát khu tiềm lực cũng không phải chuyện dễ dàng gì." Dừng một chút, Lục Dương lại hỏi: “Ngươi có biết tu chân không ?"
Mười Một khẽ gật đầu nói: “Nghe qua, là thần tiên."
Lục Dương cười nói: “Trên đời này rốt cuộc có thần tiên không thì ta không biết. Nhưng ta và một vài huynh đệ "Long Hồn" từng thảo luận về phương diện này, chúng ta đã cảm thấy thần tiên kỳ thật cũng là cao thủ đã khai phát ra khu tiềm lực, có năng lực mạnh hơn so với người bình thường rất nhiều mà thôi. Việc tích cốc của giới tu chân, ngươi cũng có nghe qua. Những giai đoạn tu chân, kỳ thật là một giai đoạn chúng ta dùng để khai phát khu tiềm lực. Khai phát được càng nhiều, năng lực càng lớn. Võ thuật rất thịnh hành thời Long quốc cổ đại, do đó các cao thủ xuất hiện bất tận, trong đó xuất hiện rất nhiều người được kích phát khu tiềm lực, những người này xuất hiện một điểm nào đó về năng lực đặc dị công năng, người cổ đại không biết, do đó gọi những người này là thần tiên. Nhưng bây giờ …… ai."
Mười Một biết Lục Dương đang cảm thán võ học Long Quốc cổ bị suy thoái, hắn nói tránh đi: “Vậy thì tứ đại gia tộc thì sao?"
Lục Dương nói: “Tình huống của tứ đại gia tộc hơi đặc thù. Bọn họ vốn là những võ học thế gia, từ khi Long Quốc khai quốc đã có trách nhiệm cha truyền con nối khôi phục gìn giữ võ học. Mặc dù không trực tiếp chịu sự khống chế của quốc gia, nhưng lại có vô số quan hệ mật thiết với quốc gia. Do đó tứ đại gia tộc có vai trò chính trị nhất định ở Long Quốc."
Lục Dương nhắm mắt lại lại thở dài nói: “Nhưng quyền lợi khiến người hủ bại, tứ đại gia tộc hôm nay quyền lợi quá lớn, bọn họ đối với trách nhiệm của mình đã dần dần nhạt nhòa rồi. Chỉ suốt ngày đuổi theo danh lợi. Ai, Long Quốc từng dương danh thế giới về võ học a."
"Lang Quốc không quản họ sao?"
"Quản?" Lục Dương cười khổ nói: “Tứ đại gia tộc hôm nay ngoại trừ Long Gia và Dương Gia còn kha khá một chút, còn lại hai nhà kia căn bản đã vong bổn rồi. Nhất là Trần gia, câu đảng kết phái, đào tạo cao thủ không còn làm cho quốc gia nữa, mà là vì bản thân mình. Trần gia, hừ, đã hoàn toàn biến chất rồi."
“Nói như vậy, nếu Trần gia bị tiêu diệt, cấp trên cũng là rất vui phải không ?"
Lục Dương lắc đầu cười nói: “Không có khả năng, tứ đại gia tộc hôm nay đã thâm căn cố đế, trừ phi chỉ trong một đêm nhổ tận gốc, chứ còn lại là không dễ dàng làm gì được đâu. Hơn nữa, cấp trên cũng sẽ không cho ngươi làm loạn đâu, bởi vì thế lực của tứ đại gia tộc quá lớn, bứt dây động rừng. Việc này sẽ làm rạn vỡ nền tảng quốc gia."
Mười Một nói lạnh lùng: “Chuyện quốc gia không có quan hệ với ta."
Lục Dương liếc mắt nhìn hắn, nói: “Muốn đối phó với Trần gia không phải chuyện dễ dàng đâu, Trần gia cao thủ đếm không hết, trong đó không ít cao thủ đã tiến vào khu tiềm lực, ngươi không thể đối phó với những người này đâu."
Mười Một cười cười lạnh lùng, nói: “Ta là sát thủ."
Đúng, hắn là sát thủ, sát thủ khác với quang minh chánh đại khiêu chiến, chỉ cần có thể giết người, bọn họ có thể dùng thủ đoạn gì, dù là thủ đoạn hèn hạ cũng có thể lấy đầu người khác. Đây là sát thủ, không có quy củ trên thế giới này, chỉ cần kết quả, không thèm quan tâm đến quá trình.
Lục Dương cũng cười cười, nói: “Ngươi tìm đến ta, chính là muốn ta giúp ngươi hả?"
Mười Một không đáp mà hỏi lại: “Nếu Trần gia bị diệt, người vui nhất là ai ?"
Lục Dương lắc đầu nói: “Không ai vui cả, Trần gia xuất sự sẽ dắt theo rất nhiều vấn đề, sẽ có vô số người có liên quan."
Mười Một lạnh lùng nói: “Những người đó không quan hệ với ta, Trần gia muốn giết ta, ta phải phản kích, đơn giản như vậy thôi."
Lục Dương than nói: “Kỳ thật lúc trước ngươi không nên tiêu diệt Đao hội ……"
Mười Một nói: “Chuyện ta đã làm, sẽ không hối hận."
Lục Dương gật đầu nói: “Hôm nay ngươi gây thù chuốc oán với Trần gia rồi, quả thật rất khó giải. Huống hồ việc này còn liên quan đến thế lực "Ma Quỷ" nữa. Ai, Sở Nguyên, ngươi bảo ta làm sao giúp ngươi được. Mặc kệ chuyện của ngươi cùng "Ma Quỷ", cứ là chuyền thù oán giữa ngươi và Trần gia thì cấp trên sẽ không cho phép "Long Hồn" nhúng tay vào đâu."
“Ta không cần "Long Hồn"."
Lục Dương lắc đầu nói: “Không được xem thường Trần gia, trừ phi "Long Hồn" xuất động lực lượng, tất cả toàn lực giúp ngươi, bằng không chỉ bằng ngươi một người thì không thể đối kháng với Trần gia được đâu." Dừng một chút, hắn nói: “Huống chi ngươi lại không muốn phục vụ quốc gia, quốc gia sẽ không cho ngươi làm loạn đâu. Nếu không ra tay giết người của ngươi, tương lai sẽ xuất hiện một "Long Hồn" mới."
Lục Dương cũng không phải uy hiếp, mà là khuyên bảo. Hắn nói chuyện với Mười Một, làm việc phải nhìn vào đại cục. Hôm nay Mười Một đã bị Long Quốc xếp vào loại cao thủ có khu tiềm lực, đối với người như thế, không thể dùng được thì không thể để cho hắn làm loạn, nếu không cũng chỉ có thể bắt hắn vĩnh viễn biến mất. Đây là chính trị, dưới chính trị không có tư tình.
Mười Một lặng lẽ chăm chú nghe Lục Dương, một lúc lâu sau mới nói nói: “Sư phụ, an bài cho ta gặp Long gia."