Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Nhân Gian Băng Khí

Chương 413: Điều Sở Nguyên E Ngại 1 (1)

Chương 413: Điều Sở Nguyên E Ngại 1 (1)


Sắc trời buổi chiều có chút âm trầm, chẳng biết nguyên nhân vì mưa to, hay là vì Thiên Độ Trấn có liên quan đến việc tin đồn ngàn hồn lấy mạng, mọi thứ đều làm cho người ta có cảm giác cả Thiên Độ Trấn tựa hồ đều được bao phủ trong một khoảng không khí màu xám âm trầm.

Trời màu xám, đất màu xám, nhà cửa màu xám, người đi đường màu xám…

Thế giới màu xám …

Hai ngày án mạng liên tục, cả Thiên Độ Trấn trở nên đầy tử khí trầm trầm. Ban ngày cũng không có bao nhiêu người nguyện ý ra khỏi cửa. Cho dù phải ra ngoài làm việc kiếm tiền cũng cúi đầu vội vàng đi, hoặc là thỉnh thoảng liếc nhìn phía sau, đảm bảo không có gì đi theo. Có một vài hộ vào sáng sớm cả nhà kéo nhau về chỗ người thân ở nơi khác trú tạm, lời đồn đại một ngàn lấy mạng, làm lòng người cả trấn tử đều hoàng hoàng lo lắng. Thậm chí vừa đến chập choạng tối, cả tòa trấn tử đã yên tĩnh đến rợn người, làm cho người ta cảm thấy trận trận ớn lạnh từ cốt tủy.

Thiên Độ Trấn, đã yên tĩnh được năm trăm năm, bây giờ cơn ác mộng một lần nữa phủ xuống.

Tại nơi phát hiện án, những sợi dây màu vàng được cảnh sát căng ra làm giới tuyến chia cách bốn phía căn nhà này, bên ngoài có vài cảnh sát mà thôi, tổng cộng cũng không đến mười người. Bên trong căn nhà xảy ra án mạng kia thì không có một bóng người, mấy cổ thi thể đã sớm được pháp y mang đi rồi. Đây là một loại hiện tượng rất hiếm thấy, án mạng không thấy có cảnh sát điều tra, ngược lại những người ra vào đó đều mặc y phục bình thường. Nam nữ già trẻ đủ loại, nhưng nhìn tới nhìn lui đều không giống cảnh sát. Thậm chí còn có người đoán, bọn họ có phải một tiểu đội mới được thành lập, một ngành mới chuyên giúp cảnh sát phá án? Hoặc là cảnh sát địa phương cảm thấy không có năng lực phá án này, nên đặc biệt mời cao thủ tới phá án? Ngẫm lại với việc ngàn hồn lấy mạng này, cảnh sát dù có lợi hại đến đâu đi nữa thì có chắc bọn họ có thể đối phó được với oan quỷ không? Chẳng lẽ những người này là đạo sĩ? Vì vậy trong lúc nhất thời lời đồn nổi lên bốn phía, càng truyền lại càng huyền diệu. Đủ mọi loại giả thuyết khác nhau. Mỗi khi những người này đến là bu lấy.

Giống như lúc này ……

“Đại sư, ngài đến là tốt rồi, xin ngài cấp cho ta mảnh bùa hộ thân……” Lúc này Quỷ Hỏa bị mười mấy người dân ở cách vách bu lấy thoát không ra. Chỉ là họ tin hắn có thể có mấy tấm bùa có thể khu quỷ gì gì đó.

Quỷ Hỏa gấp đến độ tóc dựng đứng lên, vẻ mặt đau khổ nói: “ Đại tỷ. Ta quả thật không phải đạo sĩ đâu.”

Bà già sồn sồn nắm lấy tay áo hắn không buông, nói vẻ khẩn cấp: “Đại sư, ngài đừng gạt ta mà. Không phải đạo sĩ? Không phải đạo sĩ thì làm sao cảnh sát có thể cho ngươi đi vào?”

Quỷ Hỏa dở khóc dở cười nói: “Ta đến tra án mà.”

“Đến cả cảnh sát cũng không vào tra xét, ngươi còn có thể tra ra cái gì? Đây là ngàn quỷ lấy mạng đó, ngoại trừ đạo sĩ pháp lực cao siêu, ai dám tiến vào căn nhà đó?”

Một phụ nữ tuổi trẻ hơn một chút đứng bên cạnh người kia nói theo: “Đúng đó đại sư. Ta biết các ngươi có cố kỵ. Yên tâm đi, chúng ta sẽ giữ mồm giữ miệng, không nói lung tung ra ngoài đâu. Ngươi xem, chuyện này làm cả nhà chúng ta đã sợ lắm rồi, đều không ai dám tiếp tục ở đây nữa. Ngài cũng nên có lòng tốt, cấp cho chúng ta vài mảnh bùa lợi hại một chút được không?”

Quỷ Hỏa thở dài bất lực, lúc này hắn thật sự bội phục ý kiến sáng suốt của Kim Cương. Xe hơi vừa dừng lại là lập tức đi thẳng vào căn nhà kia. Đợi cho Quỷ Hỏa khóa cửa xe xong thì đã bị mấy người dân ở cách vách căn nhà xảy ra án mạng bu lại. Những người này nhận định hắn nhất định là một đạo sĩ pháp lực rất cao. Giải thích kiểu gì cũng không nghe. Việc này thật làm cho hắn rất tức giận.

Khi Quỷ Hỏa buồn rầu vạn phần thì bỗng dưng có một chiếc xem màu đen chạy nhanh tới bên này. Con ngươi của hắn xoay vòng vòng, nhất thời vui mừng chỉ vào chiếc xe đó nói: “ Các ngươi mau nhìn, chính là chiếc xe đó. Trong xe có một nam một nữ, đều là thiên sư rất lợi hại. Ta chỉ có thể giới thiệt bọn họ thôi, muốn có được bùa phải trực tiếp xin họ thôi.”

Vài cư dân này nguyên vốn không tin Quỷ Hỏa nói, nhưng khi chiếc hắc sắc màu đen rất nhanh đã dừng lại bên cạnh nhà, xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh, có thể rõ ràng nhìn thấy ghế trước quả thật có một nam một nữ. Cũng không biết là ai chạy đến trước, sau đó vài cư dân còn không đợi cửa xe mở ra đã hô một tiếng ùa tới bên xe, còn Quỷ Hỏa âm thầm gạt mồ hôi, sau đó nhanh chóng rón rén biến mất khỏi cửa.

Ngồi trên xe là Bách Biến và Thủy Nhu, hai mặt nhìn nhau. Bọn họ khi còn cách rất xa đã thấy mười mấy người này bu lấy Quỷ Hỏa không biết vi lý do gì. Sau lại Quỷ Hỏa dường như thật cao hứng chỉ vào chiếc xe của bọn họ, nói mấy lời gì đó. Sau những người này không đợi xe hơi dừng hẳn đã ùa tới vây chặt.

Thủy Nhu vừa mở xe ra lập tức bị vài người đoàn đoàn vây quanh, mồm năm miệng mười nói đủ chuyện linh tinh. Thủy Nhu cũng sửng sốt khi nghe, nghe xong một hồi lâu xong cũng không nghe rõ bọn họ đang nói cái gì, chỉ biết là dường như muốn cái bùa gì đó.

Bách Biến bên cạnh còn thảm hơn một chút, trực tiếp bị đám người này không cho hắn mở cửa xe, may mà những người này đang cầu hắn. Nên không dùng bạo lực bắt hắn lôi xuống xe, chỉ là giữ chặt cửa không cho hắn xuống xe, hỗn loạn la hét không rõ: “ Thiên sư ơi, xin cho mấy lá bùa……”

“Thiên sư ơi, tiểu quỉ nhà ta …… A Phi. Đại cát đại lợi. Đứa nhỏ nhà chúng ta buổi tối không dám ngủ. Van cầu ngươi giúp cho một bận đi……”

“Thiên sư ……”

Bách Biến và Thủy Nhu cũng không biết xảy ra chuyện gì, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn những người này một cách khó hiểu, đợi khi nghe hiểu được hóa ra những người này cho họ là thiên sư đến đây để khu quỷ, nên cầu cho bằng được lá bùa bình an thì cũng dở khóc dở cười.

Bách Biến kêu lớn: “ Ta không phải thiên sư, chúng ta là cảnh sát ……”

Nhưng thanh âm của Bách Biến lập tức bị đám đông át đi: “ Ai nha thiên sư, ngươi không được gạt chúng ta. Vị thiên sư trước đã nói cho chúng ta biết rồi, các ngươi đúng là thiên sư rất lợi hại ……”

“Thiên sư ……”

“Thiên sư ……”

Bách Biến đau đầu, hỏi ra mới hay hóa ra là do Quỷ Hỏa giở trò quỷ, khó trách hắn vừa rồi vào nhà trước rồi còn quay lại nhìn bọn họ “Hồi mục tiếu “ (tác giả chơi chữ, giống như một cú “Hồi mã thương”). Nhưng nụ cười quả là quỷ dị.

Khi Bách Biến và Thủy Nhu đang bị đám người dây dưa thì Sở Nguyên không nói một lời mở cửa xe bước xuống, đi thẳng đến căn nhà bên kia. Bên ngoài có một mụ già rất nhanh mắt thấy được, vừa nhìn thấy Sở Nguyên bước ra, lập tức quát to một tiếng: “Nơi này còn có một thiên sư nữa nè!” Nói rồi rất nhanh chụp lấy tay áo của Sở Nguyên, phòng ngừa hắn chạy trốn.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch