Mười Một hơi chau mày lại, nhìn thoáng qua máy chủ đang bật và cổng dữ liệu vẫn đang sáng đèn, lập tức cúi người muốn rút cổng dữ liệu ra, bởi vì cổng dữ liệu một đầu là cắm vào cổng USB của máy, đầu còn lại là nối với cổng của máy chủ. Nhưng ngay khi hắn định rút cổng dữ liệu ra, đèn đỏ trên cổng dữ liệu nháy lên vài cái, sau đó đèn xanh sáng lên.
Cuồng Triều đáng chết, lại ở đúng lúc này nối thông cổng vào.
Mười Một âm thầm lắc lắc đầu, lần này phiền toái lớn rồi, sổ cư tiệt lưu khí khác với dây cáp giữ liệu mạng bình thường, nó một khi được nối với hệ thống mạng liền lập tức tìm ra chỗ hở của mạng máy tính. Mạng máy tính dù sao cũng chỉ là do dữ liệu tạo thành, phòng ngự dù có hoàn mỹ thì dám chắc cũng sẽ tồn tại chỗ sơ hở. Công việc của sổ cư tiệt lưu khí chính là tìm ra chỗ sơ hở che giấu này, sau đó lợi dụng nó mạng mẽ mở ra một lỗ hổng có thể xâm nhập, rồi thông qua lỗ hổng đó mà xâm nhập vào cả hệ thống mạng máy tính, nhưng nếu như trong khi nó đang xâm nhập vào hệ thống mà lại có một bên dụng biện pháp mạnh ngắt đường nối, sẽ tạo thành trạng thái dữ liệu của mạng máy tính truyền đi hỗn loạn, rất dễ bị người ta nhận ra. Nhân viên quản lý hệ thống mạng chỉ cần thông qua máy chủ tiến hành tìm kiếm, cũng sẽ rất dễ dàng phát hiện ra dữ liệu hỗn loạn xuất phát là từ máy của hắn.
Mà lúc này, tiếng bước chân đã tới trước cửa.
“Cục! Cục!” Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, sau đó một thanh âm trầm ổn còn cách một cánh cửa không dày lắm truyền đến: “Sở Nguyên, có thể nói chuyện không?”
Mười Một sửng sốt một chút, không ngờ người này lại là sư phụ của hắn – Long Hồn Thần kiếm Lục Dương. Không đúng, ngoài trừ Lục Dương ra ở ngoài kia còn có một người nữa. Mười Một vừa rồi chỉ nghe thấy tiếng bước chân của một người, nhưng vị trí mà bước chân này dừng lại không phải là vị trí mà Lục Dương nói chuyện. Vì vậy khẳng định là hai người. Nhưng người đi theo Lục Dương tới cũng tuyệt đối không phải là cao thủ của tổ võ học. Tổ Võ Học và tổ Dị Năng khác nhau, tổ dị năng thuộc loại cao thủ trời sinh, sở trường của bọn họ là không chế nguyên tố tự nhiên làm thủ đoạn công kích hoặc phòng thủ, đối với võ học không am hiểu lắm. Mà người của tổ võ học lại là từ nhỏ đã tu luyện cổ võ học của Long quốc, rồi sau đó tiến vào hàng ngũ cao thủ cấp cao nhất. Nếu không có thêm dị năng công kích, chỉ bằng võ kỹ bản thân mà đơn đả độc đấu, người trong tổ dị năng ngoài trừ Liệt Hỏa và Tửu Quỷ ra, những người khác sợ rằng ngay cả Lãnh Dạ cũng không đánh lại, chứ đừng nói là người của tổ võ học. Mà bất kể là Lục Dương, Kim Cương hay là Bàn Phật, thanh âm bọn họ đi đứng hoặc hô hấp phát ra đều nhẹ đến mức không thể nghe được, mà tổ dị năng ngoài hai vị chính phó tổ trưởng ra không ai có thể làm được điều đó. Bởi vậy Mười Một mới dám chắc, người còn lại tuyệt đối không phải là cao thủ của tổ võ học.
Mười Một ngoái lại nhìn thoáng quá máy chủ và cổng dữ liệu đang rất lộ liễu, cũng không đi tới mở cửa, nhàn nhạt nói: “Ai đó?”
Lục Dương ở bên ngoài khẽ cười nói: “Xú tiểu tử, ngươi không phải là ngay cả ta cũng quên mất đấy chứ?”
“Mặc kệ ngươi là ai, đừng làm phiền ta.”
Lục Dương than nhẹ một tiếng nói: “Chúng ta nói chuyện một chút.”
“Không cần thiết.”
Lục Dương đứng ở ngoài cửa nói: “Ngươi thật sự không nhớ ra ta sao? Ta chính là sư phụ của ngươi a.”
Mười Một thầm hít vào một hơi, không đáp lại.
Lục Dương đợi một lát, rồi tiếp tục nói: “Mấy năm trước, ta bị một tên phản đồ trong tông phái ta lừa gạt, bị bí mật bắt ra nước ngoài giam giữ ở một nơi bí mật một mình suốt mấy năm. Cho đến một ngày, có một tên tiểu tử ngốc xông vào, lại càng không ngại nguy hiểm mang ta cứu ra.”
Mười Một vẫn không nói gì, hắn vẫn chăm chú nhìn chằm chằm vào cửa phòng, đề phòng người ở bên ngoài xông vào. Mặc dù Lục Dương là sư phụ của hắn, nhưng việc đang làm hiện giờ cũng tuyệt đối không thể cho Lục Dương biết. Lòng Lục Dương luôn là vì quốc gia mà suy nghĩ, mà việc Mười Một bây giờ đang làm không nghi ngờ gì chính là ăn trộm tư liệu tuyệt mật của quốc gia. Nếu để cho Lục Dương biết, sợ rằng hắn sẽ đại nghĩa diệt thân, hơn nữa người của Long Hồn càng sẽ biết là hắn đã khôi phục lại trí nhớ. Việc của Hầu tử cũng dám chắc là sẽ bại lộ. Bất kể là một điều gì trong đó, cũng là hắn đã phạm vào tử tội.
Lục Dương thở dài một tiếng nói: “Kỳ thật từ trước đến giờ ta chưa từng tin tưởng hắn, thậm chí đến ngay cả võ công dạy cho hắn cũng đều là giả.”
Mười Một run lên một chút, trong mắt lóe lên một tia lãnh mang. Từ trước tới nay hắn vẫn rất tin tưởng Lục Dương. Lão nhân đó là người đầu tiên mang lại cho hắn cảm giác thân thiết. Nhưng chính là bây giờ, người mà hắn tín nhiệm lại chính miệng nói ra rằng tất cả đều là giả, khiến cho Mười Một không khỏi động sát cơ.
Không chỉ có Mười Một, ngay cả người còn lại bên ngoài cũng “A?” lên một tiếng. Người này mở miệng ra thì Mười Một cũng đã nhận ra, người đến cùng với Lục Dương là Lãnh Dạ.
Lục Dương cảm thán: “Cũng không phải là tất cả đều là giả, ít nhất thì nội công tâm pháp của Long gia Thiên Long quyết là thật. Nhưng võ học tâm pháp của kiếm tông mà sau này mới dạy cho hắn đều là giả. Ta vẫn rất hoài nghi tên tiểu tử ngốc kia. Chỗ ta bị giam giữ là một địa phương rất bí ẩn, nhưng hắn lại vẫn có thể tìm đến chỗ đó, cho nên ta mới hoài nghi hắn là do người giam giữ ta cố ý phái đến để dẫn dụ ta nói ra bí mật của võ học kiếm tông chúng ta.”
Nắm tay đang nắm chặt của Mười Một khe khẽ buông lỏng ra. Thật sự cũng không thể trách được Lục Dương, nếu như đổi lại là hắn ở vào vị trí của Lục Dương, sợ rằng cũng sẽ không dễ dàng tin tưởng một người có thể tìm được đến chỗ đó.
“Sau đó ta lại cố ý dạy cho hắn Thiên Long quyết thật và võ học kiếm tông giả, mục đích chính là thử hắn. Bộ Thiên Long quyết không hoàn chỉnh kia bọn chúng có lấy được cũng căn bản là không có tác dụng, cả đời cũng không luyện được tới cảnh giới đại thừa, nhiều nhất cũng chỉ là thân thể tốt hơn so với người bình thường thôi. Nhưng mà võ học của kiếm tông lại là đầy đủ, nếu tên tiểu tử ngốc kia thật sự là do người giam giữ ta phái tới nằm vùng, khẳng định sẽ mang võ học kiếm tông nói lại cho hắn. Nếu hắn là một kẻ lòng tham không đáy, cũng dám chắc sẽ tự mình tu luyện bộ võ công tâm pháp hoàn chỉnh này. Như vậy kết quả cuối cùng dám chắc rằng tu luyện đến cuối sẽ liệt nửa người, chỉ có thể nằm trên giường.”
Mười Một hít sâu một hơi, không ngờ tới Lục Dương tâm tư lại sâu xa như vậy. Theo như lời Lục Dương, nếu như hắn thật sự là một người lòng tham không đáy, sợ rằng sẽ thật sự bỏ đi Thiên Long quyết mà đi tu luyện võ học kiếm tông hoàn chỉnh. Như vậy sợ rằng trên thế giới này đã không còn Mười Một hắn nữa rồi. Khó trách Lục Dương lúc trước nhắc đi nhắc lại với hắn, đường hắn đi là cương lộ, không thích hợp với âm lộ của kiếm tông. Kỳ thật Lục Dương vẫn còn có điểm lương tâm, vẫn ám chỉ hắn không nên luyện bộ võ học kiếm tông này. Cũng may là Mười Một không có lòng tham, Thiên Long quyết không hoàn chỉnh đối với hắn mà nói đã là đủ rồi.