Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Nhân Gian Băng Khí

Chương 534: Vĩnh Biệt Liễu, Bất Bị Tán Tụng Đích Anh Hùng Khúc 2 (2)

Chương 534: Vĩnh Biệt Liễu, Bất Bị Tán Tụng Đích Anh Hùng Khúc 2 (2)


Mười Một nhẹ giọng nói :

- Ngươi biết rõ nhỉ.

- Đương nhiên, ta là thâm giao của 13 mà. Mặc dù chúng ta luôn luôn đứng trên trận doanh đối lập, nhưng tình cảm lại khá tốt.

Dừng một chút, Bố Lộ nói:

- 13 năm đó sở dĩ muốn gia nhập Vận Mệnh, rồi sau lại phản bội Vận Mệnh, dường như đều xuất phát từ một nguyên nhân.

Mười Một cảm thấy hứng thú hỏi :

- Là cái gì?

- Ta cũng không rõ lắm, dường như hắn muốn tìm một người.

- Tìm người?

- Ừm.

Khẽ gật đầu, Bố Lộ nói :

- Cụ thể thì ta cũng không rõ ràng lắm, ta chỉ biết là năm đó hắn gia nhập Vận Mệnh, tung hoành trên chiến trường, một mình tiến vào căn cứ Lưỡi Hái Tử Thần của chúng ta, sau lại phản bội Vận Mệnh đều là muốn tìm ra nơi hạ lạc của người kia.

- À.

Mười Một ừ à một chút rồi không còn hỏi nữa, dù sao hắn cũng không có hứng thú gì với câu chuyện của Vận Mệnh 13.

Bố Lộ vừa định nói chuyện thì Mười Một đột nhiên xoay người vọt tới cái bao ở bên cạnh, rút ra khẩu M4 hãm thanh, chỉa thẳng vào thông đạo phía sau, đó là cánh cửa duy nhất thông với ngoại giới.

Thấy bộ dáng cẩn thận của Mười Một, Bố Lộ khẳng định sắp xảy ra chuyện gì, hắn ôm lấy Vigia vào ngực như muốn bảo vệ nó.

Quả nhiên. Không quá nửa phút sau, Bố Lộ cũng nghe ra những tiếng bước chân vọng ra từ trong thông đạo. Nghe thanh âm phỏng chừng chí ít phải có hơn mười người trở lên, hơn nữa đang chạy rất gấp, tiếng chân không chỉnh tề nhất trí chút nào.

Sau góc khuất thông đạo vừa lộ ra một mảnh y phục, Mười Một đã nổ súng, hỏa tinh từ nòng súng không ngừng lóe ra, nương theo những thanh âm.

- Chíu chíu…

Cùng với âm thanh lanh canh do những viên đạn bắn trúng vào vách tường. Khi thi thể thứ nhất ngã sấp xuống về phía sau thông đạo, Bố Lộ đã thấy rõ những người vừa tới đây là bảo vệ bên ngoài của căn cứ. Ở bên ngoài căn cứ này chính là gian nhà xưởng số một, công nhân của nhà máy này tất cả đều là những quân nhân được biệt phái tới bí mật bảo vệ. Để đảm bảo không có ai nghi ngờ, những người này đều dựa theo thời gian làm việc bình thường, do đó buổi tối bọn họ phải “về nhà” nghỉ ngơi. Bởi vậy mới có thể để cho Mười Một dễ dàng tiềm nhập vào, bất quá nếu không có Cuồng Triều với cái “thiên lí nhãn” cộng thêm những hạnh vận ngoài ý muốn, chỉ sợ cả đời cũng đừng nghĩ tới việc phát hiện ra xưởng gia công này có chuyện.

Những quân nhân đang xông tới quả thật là những người đã được huấn luyện, hai đội phía trước ngã xuống, những người phía sau không hề kinh hoảng thất thố, ngược lại rất lặng lẽ ẩn phía sau góc khuất không còn hiện thân nữa.

Bây giờ giữa song phương cách nhau một bức tường đá, không ai công kích được ai.

Không gian. Thoáng cái im lặng hẳn lại.

Đột nhiên, trong tai Mười Một nghe một tiếng vang nhỏ, hắn hơi biến sắc nói :

- Đáng chết.

Lúc này, một cánh tay cầm một trái lựu đạn lục sắc từ phía sau góc tường lộ ra, chuẩn bị ném quả lựu đạn sang bên này.

Cơ hồ gần như khi cánh tay này vừa vung lên, Mười Một không có lấy một giây do dự lập tức bắn ra một viên đạn không cao không thấp, bắn trúng ngay vào quả lựu đạn đang còn trong tay đối phương.

- Oành!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa, tiếng nổ kinh khủng trong thông đạo kín mít xem ra còn kinh khủng hơn bình thường rất nhiều. Những âm thanh ong ong dội vào tai mọi người. Đồng thời, tiếng nổ này cũng cho Mười Một một lời cảnh cáo, hắn sắp phải hai đầu thụ địch rồi.

- Mười Một!

Bố Lộ quát lớn.

Mười Một lôi hộp đạn rỗng ra, quay đầu lại nhìn lão liếc mắt. Bố Lộ dùng sức đẩy Vigia trong lòng về phía trước, đem hết toàn lực kêu lên:

- Đưa nó đi đi!

Mười Một nhảy hai ba bước trở về, một tay ôm lấy Vigia vẫn còn chìm trong hôn mê, tay kia vẫn còn cầm khẩu M4.

Lúc này ngón tay Bố Lộ đặt hờ vào chốt điều khiển ngòi nổ, quay đầu lại lớn tiếng kêu lên:

- Đi!

- Bố Lộ ……

Mười Một kêu khẽ một tiếng, nhìn Bố Lộ lần cuối cùng, sau đó ôm lấy Vigia đi thẳng vào trong thông đạo. Hắn cũng biết, lần này sẽ là lần cuối cùng hắn nhìn thấy Bố Lộ. Lão nhân đáng thương này đã chuẩn bị hy sinh thân mình để cho nổ thông đạo nhằm ngăn cản truy binh từ bên trong căn cứ ùa ra, thành toàn cơ hội cho Mười Một và Vigia chạy trốn.

Khi thân ảnh Mười Một và Vigia biến mất hút trong thông đạo, Bố Lộ cũng không hề vội vã: hắn dùng ánh mắt phức tạp nhìn vào động quật này, lợi dụng những thời gian còn lại để nhớ lại những hồi ức sau cùng.

Qua nửa phút sau, Bố Lộ đột nhiên ngẩng đầu nhìn thẳng về phía trước, đem hết toàn lực gào lớn :

- Mã Cách Nhã! Khả Thiến Lạc! Ta xin lỗi các ngươi a ……!

- Ầm!!!

Một hỏa cầu thật lớn nương theo luồng khí nóng cuồng bạo từ giữa căn cứ cuộn ra, dòng khí nóng tàn bạo cuốn trôi đốt cháy mọi sinh mạng mà nó quét qua.

Phòng thí nghiệm chính, sức ép từ vụ nổ đánh nát tất cả những bình thủy tinh, những chất lỏng màu xanh lam từ những chiếc hộp bồi dưỡng chảy tràn ra, trộn vào ngọn lửa huyền ảo tạo thành những ánh sáng chói mắt màu lam quyện với màu đỏ rực.

Khu nghỉ ngơi, mọi người bừng tỉnh khi nghe tiếng chuông báo động, ai nấy liều mạng bỏ chạy, không ai nhường ai ùa vào lối thoát hiểm. Chỉ có những quân nhân vẫn xem như còn trấn định, cầm vũ khí chạy tới khu vực phát sinh cảnh báo. Tới lúc này thì ba mặt bao quanh khu nghỉ ngơi đột nhiên nổ mạnh, vô số đá vụn dày đặc chung quanh bắn thẳng vào đám người này. Sau đó từ kho vũ khí quân nhu lại phát sinh những tiếng nổ dữ dội. Hỏa dược dày đặc từ đó trong nháy mắt tràn ra cả căn cứ. Tất cả những vách đá nham thạch xem ra rất yếu ớt trước sự công kích này, bắt đầu bị xé toang rồi sụp đổ.

Nham thạch, ngọn lửa, khí nóng chà qua xát lại, nuốt hết nhóm người này tới nhóm khác. Tất cả những người không kịp triệt tẩu, xem ra đều bị chôn sống trong cái căn cứ ngầm khổng lồ này.

Bạo tạc, giống như tiếng tử thần gầm thét kinh thiên động địa, cả thiên địa gần như bị nghiêng ngả.

Ngọn lửa giống như cái lưỡi hái của tử thần, nó liếm tới đâu thì cuốn theo những sinh mạng ở đó, chỉ còn lưu lại những xác chết cháy đen.

Nham thạch, giống như những cái răng độc của tử thần, cắm thẳng vào thân thể, cho đến khi da thịt nát tan ra…

Thiên băng (trời long)!

Địa liệt (đất lở)!

Căn cứ “Tử Vong chi môn” từng một thời oanh liệt giờ đây sau một loạt những tiếng nổ mạnh liền chìm vào yên lặng, từ từ… biến mất ……

Cùng lúc đó, Mười Một mang theo Vigia vượt hết nhóm binh lính này đến nhóm khác, cứ nhắm thẳng vào đường ra mà chạy tới.

Có thể là tiếng nổ kinh khủng đã đánh thức Vigia bừng tỉnh, cũng có thể là cảm ứng được tiếng kêu bi thương cuối cùng của Bố Lộ, mà Vigia đang một mạch ngủ mê man trên vai Mười Một bỗng từ từ ngước lên, cố gắng nhìn về phía sau bả vai Mười Một. Nó thấy một cái hỏa cầu xinh đẹp lọt vào mắt giống như một bông hoa vừa lóe lên rồi biến mất, chỉ còn lưu lại những tinh hỏa vỡ ra cộng với tiếng nổ điếc tai nhức óc cứ quanh quẩn còn lại mà thôi.

Lúc này sóng nhiệt cuồn cuộn bắt đầu tấn công.

- Hỏa cầu ……

Khi Vigia thấy hỏa cầu thì vốn hai mắt đang thất thần đột nhiên sáng ngời, trên gương mặt non nớt lộ ra sắc thái mừng rỡ. Nó nhẹ giọng lẩm bẩm nói :

- Hỏa cầu ma pháp của ông nội phải không? Ông nội nói sẽ làm ra một hỏa cầu cho ta làm lễ vật …… đây là lễ vật của ông nội ……? Ông nội…… hỏa cầu đẹp quá……

- Ông nội, Giáng Đầu là cái gì?

- Giáng Đầu…… ách, Giáng Đầu …… Giáng Đầu là ma pháp của ông nội.

- Ông nội biết ma pháp?

- Đương nhiên.

- Vậy ông nội mau biến ma pháp cho Vigia xem đi, biến mội cái đại hỏa cầu nhé. Đại hỏa cầu cực to được không?

- Được. Nhưng bây giờ không được, bây giờ phải đưa Vigia ra ngoài cái đã, sau này có cơ hội ông nội nhất định làm một cái đại hỏa cầu cho Vigia xem.

- Ông nội nói phải làm đó, không được gạt người ta, gạt người ta là con chó nhỏ.

- Ha ha. Được, gạt người là con chó nhỏ.

Trên mặt Vigia còn lộ vẻ tươi cười, khóe mắt lại hơi ươn ướt, nhưng vẫn nhìn chằm chằm về phía sau không hề chớp mắt.

Lúc này, Mười Một đột nhiên đưa cả thân mình Vigia vào trong lòng mình, dùng cả thân mình để bảo vệ cho nó, đồng thời dùng một tốc độ nhanh nhất đem tất cả tất cả đạn dược cùng với những vật phẩm trên người ném thật xa.

Sóng nhiệt nóng bỏng trong nháy mắt từ phía sau trùm lấy thân hình hai người. Mười Một bị sóng nhiệt công kích bắn về phía trước vài bước, rồi sau đó hắn cố đứng vững dùng lưng mình và năng lực của bản thân cố chống chọi với cơn sóng nhiệt kinh khủng đó.

Vigia núp trong lòng Mười Một, rất an tĩnh. Nước mắt nó vừa chảy ra lập tức bị nhiệt độ của không khí làm bốc hơi ngay lập tức, mắt nó từ từ khép lại, chỉ có khóe miệng còn lộ vẻ tươi cười thỏa mãn.

Không biết kiên trì bao lâu, sóng nhiệt rốt cục dần dần dịu xuống, Mười Một hít thở rất khó khăn, cả tấm lưng của hắn đã bị đốt đến cháy xém cả da thịt, không còn rõ đâu là quần áo bị cháy, đâu là da thịt bị đốt. Không chỉ có lưng, từ chân đến ót hắn toàn bộ đều bị đốt trụi, từ phía sau nhìn tới giống như người bị nướng chín vậy. Cũng may mà năng lực hồi phục của cơ thể Mười Một nhanh gấp mấy chục lần thường nhân, nếu không nhờ có tốc độ khôi phục của hắn theo kịp tốc độ bị thương, chỉ sợ lúc này hắn đã ngã xuống từ lâu rồi. Tuy là như thế, loại cảm giác đau nhức khi bị ngọn lửa đốt cháy và cơ bắp không ngừng phát triển rồi lại bị thiêu hủy cũng làm cho Mười Một suýt nữa không chịu nổi. Cũng nhờ hắn quật cường cố nén nên không phát ra tiếng rên.

Mười Một từ từ đứng thẳng người lên, sau lưng truyền ra những tiếng sột soạt, từng khối từng khối da thịt không ngừng rơi xuống, bên trong phiến da thịt cháy đen một lần nữa hiện ra lớp da thịt khỏe mạnh.

- Vigia

Mười Một khẽ lay gọi Vigia.

Vigia nằm trên cánh tay hắn đang ngủ rất an tĩnh, khóe miệng nó còn lộ ra nụ cười, nó ngủ rất an tĩnh. Nhưng cho dù Mười Một lay như thế nào nó cũng không tỉnh lại, nó không tỉnh được nữa rồi…cũng không thể hít thở nữa.

Mười Một nhắm mắt, hít sâu một hơi, thở mạnh hết tất cả những gì có trong lồng ngực ra, tay lấy ra vũ khí duy nhất còn lại, chủy thủ Thiên Trảm, rồi tiếp tục chạy về phía trước.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch