Không chút do dự, song chưởng Mười Một vừa chạm mặt đất lập tức ấn mạnh lấy thế lướt sang một bên. Đèn pin mini từ trong tay hắn rơi xuống đất không ngừng xoay tròn, cột sáng liên tục quay ba trăm sáu mươi độ chiếu sáng bốn phía không gian xung quanh lúc sáng lúc tối.
Một tiếng "cạch!” lảnh lót vang lên, một lần nữa cả không gian rơi vào bóng tối.
Phi đao? Một thanh phi đao ngắn chỉ bằng ngón tay lóe lên trong đầu Mười Một, vừa rồi khi trượt sang một bên thì tai hắn nghe được tiếng rít của một vật thể sắc bén xé rách không gian, chỉ dựa vào thanh âm này trong đầu hắn đã khắc họa rõ ràng một thanh phi đao.
Đồng tử Mười Một đột nhiên co rút lại. Từ thủ pháp của đối phương trong khi chiến đấu mà có thể ném ra phi đao một cách chuẩn xác phá vỡ chiếc đèn pin mini, hắn biết mình hôm nay đã gặp phải đối thủ rồi, phải nói là một đối thủ vô cùng kinh khủng.
Mặc kệ cận chiến hay thương chiến, song phương đều sẽ tận lực lựa chọn hoàn cảnh để có thể dễ dàng phát huy hết sở trường của mình, đối phương không hề cố kỵ ném vỡ đèn pin, nguồn ánh sáng duy nhất ở đây, hiển nhiên hắn cho rằng hoàn cảnh tối tăm mới dễ dàng phát huy hết sở trường, đồng thời cũng có thể ức chế khả năng chiến đấu của Mười Một. Nếu đổi lại là người khác, phương thức tác chiến này khẳng định là chính xác, vì trong hoàn cảnh song phương không nhìn thấy nhau, không chỉ có so về chiêu thức, mà phải xem xem ai có phản ứng và tốc độ cao hơn. Đáng tiếc đối thủ của hắn hôm nay là Mười Một, vì Mười Một trước nay giết người không cần dùng mắt để "nhìn".
Tiếng gió từ sau lưng rít tới, Mười Một lập tức nghiêng người, dùng toàn lực một cước đạp vào khủy chân của đối phương, mượn cước lực đẩy thân thể mình thoát khỏi phạm vi công kích của đối phương. Nhưng suy đoán này lại làm cho hắn vô cùng kinh ngạc. Mười Một có thể tính toán lực độ cho một cước vừa rồi, nhất là dưới tình huống hắn đem hết toàn lực sử dụng, cho dù là một ống sắt cũng có thể bị đá gãy. Nhưng hắn lại cảm giác đối phương chỉ thoáng lảo đảo, xương ống của hắn không hề gãy đoạn như suy đoán của hắn, thậm chí không tạo thành một chấn thương nào cho xương cốt của đối phương. Chủy thủ trong tay vẫn tiếp tục đâm vào hắn. Đối diện với việc này làm sao hắn không hoảng sợ cho được? Không có thân thể của bất kỳ ai có thể chính diện chống lại được một cước của hắn, đến cả những cao thủ Long Hồn cũng phải tránh tiếp xúc. Trừ phi đối phương không phải là người.
Chiến sĩ được cải tạo? Trong đầu Mười Một đột nhiên hiện lên đám chiến sĩ có gen đặc thù này, chỉ sợ trên đời cũng chỉ có thân thể của chiến sĩ được cải tạo mới có thể thừa nhận công kích cuồng bạo của hắn.
Ý niệm trong đầu vừa lóe lên, Mười Một còn chưa kịp suy nghĩ gì, chủy thủ của đối phương đã đâm thẳng vào hắn, một đao chém về phía hạ thể của hắn. Nếu để cho một đao này chém trúng, sau này hắn có thể không cần làm chuyện của nam nhân nữa.
Mười Một hừ lạnh một tiếng, nhấc chân đá thẳng vào cổ tay đối phương. Nhưng đối phương hiển nhiên đã tiên liệu tới biến chiêu này của Mười Một, đột nhiên vung chủy thủ trên tay quay ngược lại, mũi đao đâm vào cẳng chân Mười Một. Trong hoàn cảnh không nhìn thấy gì, lại có thể biến chiêu cực nhanh như thế, thật sự ai cũng phải than dài.
"Phụp !” Mũi đao đâm xuyên qua quần, da, rồi cắm thẳng vào bắp chân bên trong. Từ chuôi đao, một vòi máu nóng từ bắp chuối của Mười Một phun ra, nếu không phải hắn phản ứng nhanh, một đao này đã đâm xuyên qua xương chân của hắn rồi. Cho dù là như thế, đao này vẫn đâm xuyên qua bắp chuối của hắn. Mười Một không rên đến nửa tiếng, giống như chân này căn bản không phải là của hắn, nhanh chóng rút lại, một tay làm trụ, cả thân thể xoay tròn một vòng, đồng thời tay kia vung Thiên Trảm chém xoẹt vào hạ thân đối phương.
"Đinh!” Hai thanh chủy thủ chạm nhau tóe lửa. Mười Một một tay lại chống xuống đất, cả người đè lên cánh tay. Rồi đột ngột dùng sức cổ tay đẩy thân thể mình bắn lên cao, hai chân rốt cục cũng chạm đất. Cùng lúc đó, Thiên Trảm trong tay hắn lại tiếp tục chém mạnh vào đối thủ, bên tai chỉ có tiếng kình phong vù vù, nhưng cho dù bây giờ ở đây được chiếu sáng rõ ràng, chỉ sợ cũng chẳng có bao nhiêu người có thể thấy Mười Một ra tay như thế nào, vì tốc độ của hắn nhanh tới mức chỉ để lại tàn ảnh trong hư không.
Nhanh… cũng không thể hình dung tốc độ của Mười Một. Trải qua bao nhiêu lần cải tạo thân thể và đột phá, lực tấn công của hắn đã sớm đạt tới cực hạn của loài người rồi. Lúc này tên đối thủ giấu mặt đã hơi khựng lại. Mười Một hoàn toàn phát huy hết tất cả tiêu chuẩn tốt nhất của cận chiến. Ngoan, khoái, lạt, hoàn toàn bỏ qua phòng ngự cho bản thân mình. Mọi chiêu thức đều là liều mạng, mọi chiêu thức đều là công kích vào những điểm trí mạng của đối thủ buộc hắn không thể không tự cứu bản thân mình trước.
Mười Một rất nhanh, nhưng đối thủ của hắn hiển nhiên cũng không chậm, mỗi lần đem hết toàn lực công kích đều vừa vặn bị hắn kịp thời ngăn trở. Tiếng đinh đinh không ngừng vang lên, hai thanh chủy thủ va chạm thỉnh thoảng lại phát ra những tia lửa. Trong bóng đêm, hai người vẫn chưa nhìn thấy đối phương, nhưng chủy thủ song phương lại giao nhau không biết bao nhiêu lần rồi. Mười Một đại khái phán đoán độ cao và hình thể của đối thủ. Người đó ước một thước tám, khá gầy, chỉ là không biết bao nhiêu tuổi rồi.
Đột nhiên, Mười Một đánh hụt một đao, người kia tựa như đột nhiên vô thanh vô tức biến mất ngay trước mặt hắn, không hề để lại dấu vết di động của hắn. Trong mắt Mười Một hiện lên thần sắc hoảng sợ, hắn đã từng có kinh nghiệm cận chiến trong bóng đêm, có kinh nghiệm chiến đấu mà không thấy đối phương, nhưng trong quá trình chiến đấu mà đối phương đột nhiên biến mất trước mặt hắn thì chưa bao giờ xảy ra cả. Sau một khắc, một tiếng rít mãnh liệt từ sau lưng tấn công hắn. Mười Một đến cả một ý niệm tự hỏi trong đầu cũng không kịp phát ra, bản năng thân thể đã vượt qua truyền đạt của suy nghĩ rồi, lắc người nghiêng sang một bên cố tránh đòn tấn công, đồng thời cũng tránh được nhát đâm trí mạng vào trái tim mình.
"Phốc!” Máu bắn tung tóe, một đao này từ phía sau lưng xoẹt qua trái tim của Mười Một, dư kình công kích thậm chí còn đẩy hắn ngã về phía trước một chút.
Không hề kinh hoảng, Mười Một lúc này thậm chí còn cực kỳ tỉnh táo, đổi lại bất luận kẻ nào khác một khi bị người dùng đao đâm vào thân thể mình thì sẽ không có khả năng tỉnh táo như vậy. Nhưng Mười Một làm được, dựa vào kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú cùng với tự tin đối với sự khôi phục tuyệt đối của thân thể mình.
“Võ Long quốc!” Mười Một có thể khẳng định một chiêu của người kia vừa mới dùng tuyệt đối là võ học Long quốc, thân pháp của hắn như u linh làm cho người khác không thấy được quỹ tích, tin rằng cho dù Lục Dương ở đây cũng tuyệt đối không đỡ được chiêu này.
Người này đến từ Long quốc?
Mặc dù ý niệm trong đầu xuất hiện rất nhanh, thân thể Mười Một cũng không vì vậy mà dừng lại. Hắn vừa bị xô nghiêng về phía trước đã đã móc chân phải bị thương về phía sau, nhưng một cước này là hụt vào hư không. Đối thủ của hắn tựa như quỷ mị. Xuất đao, thu đao, biến mất, tất cả những động tác này làm một chuỗi liên hoàn, Mười Một thậm chí không biết hắn sẽ gặp phải cái gì, ở vị trí nào sau đó một khắc.