Thần bí nhân đột nhiên hừ một tiếng, tay trái không một tiếng động đánh thẳng vào ngực Mười Một. Mười Một phun ra một vòi máu, thân thể không tự chủ được bị đánh bay ra ngoài.
Thần bí nhân không thừa dịp thế truy kích, mà đứng tại chỗ từ từ rút thanh băng đao ra khỏi thân thể mình. Hắn làm việc này thậm chí cũng chẳng thèm rên lấy một tiếng, giống như thân thể này không thuộc về hắn, còn hắn cũng không đau chút nào cả.
"Băng?”Thần bí nhân đột nhiên dùng một thanh âm trầm ấm nói bằng tiếng Long quốc rất chuẩn: “Ngươi là Băng Sát Thủ?"
Mười Một cắn chặt răng, dựa vào nghị lực kinh người một lần nữa đứng lên, trong đêm tối xòe tay không thấy ngón, vết thương trên thân thể hắn đang khôi phục rất nhanh với tốc độ kinh người, nhạt giọng hỏi: “Ngươi là ai?"
“Ồ? Không ngờ ngươi vẫn còn sống?” Người kia hỏi rất nhẹ nhàng, giống như một đao vừa rồi của Mười Một căn bản không đâm trúng hắn, dường như hắn căn bản không coi Mười Một vào mắt.
Trên người Mười Một tản ra sát khí mãnh liệt, gằn từng chữ một nói: “Ngươi … là … ai?"
Người kia trầm mặc một lát, đột nhiên nói: "Đao, ta sẽ lấy đi. Ta sẽ chờ ngươi đến thu hồi.” Dừng một chút, hắn còn nói thêm: “Chúng ta sẽ tái kiến … nếu ngươi còn sống."
Nói xong hắn thò chân, móc ba lô đá lên trời, cánh tay trái vung lên chụp trúng vào ba lô. Đồng thời móc ra trên người một thứ, ấn ấn vài cái nút trên đó rồi vứt trên mặt đất.
"Tinh…” Cái thứ hắn vừa vứt ra đột nhiên lóe ra một ánh sáng đỏ. Đồng tử Mười Một một lần nữa co rút lại, xem ra đó nhất định là cái điều khiển từ xa điều khiển bom mìn. Hơn nữa từ những nhịp ánh sáng đỏ lóe lên gấp gáp thì có thể phán đoán, khối thuốc nổ đại khái sẽ nổ trong vòng nửa phút.
Thần bí nhân trong lúc khởi động thuốc nổ cũng đi tới bên cạnh cái túi lớn dùng chân hất lên. Trong chớp mắt hắn đã lắc mình đi tới cửa kho bảo hiểm. Mười Một hừ một tiếng, cơ hồ người nọ vừa nhấc chân thì hắn cũng xoay người chạy tới cửa kho bảo hiểm. Hai người một trước một sau chạy ra khỏi đại môn, hướng về cánh cửa sổ gần nhất chạy tới.
"Choang!” Tấm thủy tinh chịu lực không chịu được cú va chạm của thân thể hai người, lập tức vỡ ra thành vô số mảnh vụn theo hai đạo thân ảnh đang từ lầu sáu lao xuống.
Giữa không trung, Mười Một đột nhiên vung một cước đá về phía người nọ, còn thần bí nhân cũng xoay người, một tay còn lại vung lên đỡ đòn tấn công của Mười Một. Lúc này hai người đang úp mặt xuống đất rơi xuống rất nhanh. Vì đèn đường bên ngoài rất sáng, Mười Một rốt cục thấy rõ ràng dung mạo người này.
Nhìn bề ngoài thì đây là một trung niên hơn ba mươi tuổi, nhưng Mười Một biết một người luyện võ thì không thể nhìn vào bề ngoài mà phán đoán tuổi thực tế được. Hắn cao khoảng một thước tám, hình thể gầy gò. Da rám nắng, bắt ánh sáng từ những ngọn đèn đường lóe sáng như đồng hun, nhìn ngũ quan thì trung niên này coi như khá anh tuấn, nhưng khuôn mặt băng giá lại mang theo vẻ tang thương khó tả. Điểm khó quên nhất là ánh mắt hắn, đôi mắt tối và rất lạnh. Thứ lạnh không mang theo một chút cảm tình nào. Không giống như ánh mắt băng giá của Mười Một. Mười Một lạnh mang theo vẻ lạnh lùng, lạnh theo kiểu thờ ơ không quan tâm tới bất luận kẻ nào. Còn người này lạnh theo kiểu căm ghét, dường như mọi người đều là cừu nhân của hắn, mọi người trên thế giới này đều đáng chết như nhau, vẻ băng giá yếm thế.
Trung niên gạt được cú đá của Mười Một ra xong, ánh mắt nhìn Mười Một vẻ diễu cợt. Hắn đột nhiên nhận ra cái gì đó, lập tức trầm xuống làm tốc độ rơi tăng lên. Nhưng đã muộn ….
Mười Một đá ra một cước đồng thời tay phải cũng vươn ra chụp rất nhanh vào cái túi của hắn. Bàn tay xòe ra, băng dị năng trong cơ thể xuyên qua bàn tay đánh vào cổ tay của đối phương.
“Hừ!” Gã trung niên hừ mạnh một tiếng, Mười Một đột nhiên cảm giác thấy từ trong cơ thể của gã trung niên bay ra một luồng năng lượng cường đại đánh tan hoàn toàn băng dị năng của mình.
Mười Một biến sắc, thất thanh nói: "Long gia công?"
Đúng vậy, là nội công Long gia, nhưng lại là đầy đủ nhất, chính tông nhất. Mười Một mặc dù không tiếp xúc với Long gia công pháp chính tông, nhưng dù sao hắn cũng đã tu luyện Long gia ngoại tầng tâm pháp, đối với long gia công phu không thể nhận lầm được.
Khi Mười Một thốt ra ba chữ Long gia công này, làm cho gã trung niên đó sửng sốt một chút. Nhưng sau đó một khắc hắn cảm giác thấy túi bên tay trái cũng bị tên thanh niên này đoạt đi rồi. Đều không phải là gã trung niên đó cầm không chắc, với năng lực của hắn thì bất luận kẻ nào cũng đừng mơ tưởng cướp đi vật trong tay hắn. Nhưng vừa rồi bị thanh niên này dùng năng lượng quái dị xâm nhập vào cơ thể. Mặc dù bị hắn dùng nội công hùng hậu kịp thời đánh tan hóa giải, nhưng tay trái của mình cũng đã bị một chút thương tổn, ít nhất trong một thời gian rất ngắn bỗng tê dại không thể nhúc nhích, do đó mới bị Mười Một dễ dàng đoạt lấy cái túi.
Lúc này hai người rốt cục rơi xuống đất, mũi chân Mười Một vừa chạm đất thì đột nhiên ôm lấy túi, thân thể lăn tròn về phía trước, nhất thời hóa giải lực rơi của thân thể từ trên cao xuống. Nhưng gã trung niên kia thì hai chân cứ thẳng tắp nện bừa xuống đất một cú rất mạnh, hai chân dậm xuống phát sinh một tiếng "Oanh” rất lớn, hai mắt băng giá nhìn chằm chằm vào Mười Một cách đó không xa, lưng gã vẫn còn đeo ba lô chứa mấy món đồ ngọc khí, mũi chân dùng sức nhún người lao vào một con đường rất thưa thớt nhanh chóng triệt li, chỉ để lại thân ảnh biến mất khỏi tầm mắt Mười Một.
Tới đây thì đột nhiên phía trên đỉnh đầu bỗng vang lên một tiếng nổ rất mạnh, toàn bộ những vách và cửa sổ thủy tinh trên đại lâu bị vụ nổ chấn vỡ, hóa thành vô số mảnh nhỏ trong suốt bay tung tóe đầy trời. Còn lầu năm và lầu sáu, cũng đồng thời phụt ra một ngọn lửa rất lớn xuyên qua cửa sổ đã bị chấn vỡ, thè những lưỡi lửa liếm vào không trung nhưng muốn biểu diễn sự huyền diệu của mình một phen rồi mới dần dần rút trở vào. Tất cả mọi người trên đường đều dừng lại ngẩng đầu nhìn nhìn ngọn lửa bao trùm căn builidng với vẻ khó có thể tin, từ lầu một cũng túa ra vô số người không hẹn mà cùng ngẩn người nhìn cảnh này.
Tổng bộ Hoa Nhài Đen bị người ta phá tung? Trên đời này vẫn còn có người dám đến Hoa Nhài Đen đảo loạn? Tất cả mọi người miệng há hốc ra, nhìn căn lầu bốc cháy ngùn ngụt.
Mười Một nhanh chóng biến mất trong biển người đang vây xem náo nhiệt, tìm được địa điểm ước định với Vịt Bầu, tức khắc chui vào xe, lạnh nhạt nói: “Lãnh Dạ, rút."
Đợi một lúc lâu vẫn không thấy Lãnh Dạ đáp lại, trong lòng Mười Một bỗng sinh ra lo lắng, một lần nữa gọi: “Lãnh Dạ?"
"Ực ực…” Trong tai nghe rốt cục truyền ra thanh âm nuốt khan của Lãnh Dạ, sau đó nghe thở mạnh một tiếng nói: “Rốt cục đi rồi."
Mười Một nhíu mày hỏi: “Cái gì?"
Lãnh Dạ nói: "Lấy lại được cái mạng. Thôi, chờ ta trở lại nói sau."
Sau vài phút, Lãnh Dạ xách theo túi đựng súng bắn tỉa chạy rất nhanh tới, vừa chui vào bên trong xe vẫn còn không ngừng thở hổn hển.
Mười Một khẽ cau mày, hắn phát hiện trên đầu và trên người Lãnh Dạ đều phủ đầy mồ hôi. Với năng lực của Lãnh Dạ thì không thể có chuyện bị người khác dọa đến đổ mồ hôi, chỉ có thể nói vừa rồi hắn hoàn toàn bị rơi vào trạng thái khẩn trương cực độ mới có biểu hiện này.
Thở mạnh một tiếng, Lãnh Dạ cười khổ nói: “Ta gặp phải đối thủ rồi, hơn nữa rất lợi hại."
Mười Một không xen vào, chỉ lẳng lặng nhìn hắn.
Lắc lắc đầu, Lãnh Dạ tiếp tục nói: “Ta vừa leo lên nóc nhà thì đột nhiên cảm giác thấy có sát khí tập trung vào ta. Còn ta cũng đồng thời tập trung vào hắn. Hắn núp ở trên một building khác cách sáu trăm thước, ta có thể khẳng định hắn là dân bắn tỉa, hơn nữa không thua gì ta cả. Lúc đó ta không dám nổ súng, bởi vì ta biết một khi ta nổ súng, mặc dù có thể giết được hắn, nhưng hắn cũng đồng thời có thể giết ta. Hắn đại khái cũng có cố kỵ này, do đó chúng ta cứ giằng co mãi. Ta cũng thấy ngươi và và một người khác từ cửa sổ nhảy ra. Nhưng lúc đó tên bắn tỉa kia tập trung vào ta, do đó ta không dám động. Mãi đến khi sát khí của hắn đột nhiên biến mất, ta đoán đại khái hắn biến rồi."
Bề ngoài Mười Một không biểu lộ gì, nhưng trong lòng lại chứa đầy nghi vấn. Hắn có thể khẳng định tên bắn tỉa mà Lãnh Dạ nói vừa rồi là cùng nhóm với tên niên nhân mà hắn giao thủ lúc nãy. Một tên có năng lực cận chiến siêu cấp còn trên cả hắn, một tên bắn tỉa có năng lực không dưới Lãnh Dạ, đối phương đến tột cùng là ai nhỉ?
Tới đây thì Cuồng Triều đột nhiên tham gia thảo luận: “Ta bị người ta lừa rồi."
"Hả?” Đã khôi phục được trạng thái bình thường, Lãnh Dạ không khỏi buông lời châm chọc Cuồng Triều: “Cuối cùng một ngày ngươi cũng bị người ta lừa?"
Cuồng Triều lúc này đặc biệt không đấu khẩu với Lãnh Dạ nữa, trầm giọng nói: “Tầng thứ sáu cũng có mạng, hơn nữa là trung tâm khống chế mạng. Cả hệ thống chiếu sáng của building, hệ thống điện lực và hệ thống kiểm soát đều được tập trung khống chế ở đó."
Lãnh Dạ giật mình nói: “Chẳng phải lúc trước ngươi nói là chỉ có lầu bốn và các tầng dưới, hai tầng trên không tìm thấy địa chỉ hay sao?"
“Không phải không tìm thấy, mà là bị người ta dùng thủ pháp cực cao minh che dấu địa chỉ đi mất, không ngờ cả ta cũng không thể phát hiện. Mãi đến lúc vừa rồi khi bọn họ triệt ly thì ta mới biết địa chỉ bí mật của mạng. Lúc đó ta mới biết được ta bị người ta lừa một cú."
Lãnh Dạ há hốc mồm nhìn Mười Một, nói: “Ngươi nói, có người có kỹ thuật mạng còn cao minh hơn cả ngươi nữa hả?"
“Ừm, hơn nữa ta biết người này là ai."
Mười Một và Lãnh Dạ cơ hồ hai miệng đồng thời hỏi: “Ai?"
Cuồng Triều nghiến răng nói: “Ta biết tất cả hacker, có kỹ thuật che dấu địa chỉ, hơn nữa còn không bị cao thủ như ta phát hiện chỉ có một. Đó là tên xếp thứ hai trên danh sách đen của mạng. Long Uy."
Lãnh Dạ nhìn sững vào Mười Một, còn Mười Một thì cúi đầu trầm tư. Ba người, ba người hoàn toàn áp chế mình. Điều không ngờ nhất là đối phương lại có một tên cao thủ mạng có kỹ thuật lợi hại hơn cả Cuồng Triều, nếu bọn họ có một ngày chống lại Thập Tự Hắc Ám, chỉ sợ sẽ là một trận chiến gian khổ nhất mà Thập Tự Hắc Ám gặp phải từ lúc xuất đạo tới nay.
Ba người không nói chuyện nữa, đến cả Vịt Bầu cũng bị không khí trầm trọng này gây áp lực không dám mở miệng.
Thật lâu sau, ánh mắt Mười Một mới bình tĩnh lại, quay đầu nhìn building cách đó không xa vẫn còn đang cháy bùng bùng, trong ánh mắt lộ ra chút tiếc rẻ, nhẹ giọng nói: “Vịt Bầu, đi thôi.