Chương 839: Nguy Cơ Trong Rừng Rậm Ác Ma 2 (2) Dù là ai thì cũng đều không phải kẻ mà những người ở đây có thể dễ dàng đắc tội được.
Huống chi dù không nói đến bối cảnh, cá nhân bọn họ trong quân đội cũng có địa vị chẳng thấp. Hai người tuổi còn trẻ mà đã mang quân hàm sĩ quan cấp tá, cố gắng thêm vài năm nữa thì leo lên vị trí cấp tướng cũng không phải là chuyện không thể. Loại người như vậy thì làm bằng hữu tốt hơn là làm địch nhân.
Trong lúc chúng nhân đang xì xào to nhỏ, cuối cùng lại có ba người nữa bước vào đại sảnh. Mười Một đã gặp qua hai trong ba người này tối hôm qua, một người là Khang Hữu Nghiệp, một người là Bạch Quản, người còn lại thì hắn không biết, chắc có lẽ là Trương Hoàng mà hôm qua Khang Hữu Nghiệp nhắc đến.
Quả nhiên, Thuỷ Nhu lập tức đến gần nói: "Người đó tên là Trương Hoàng, mấy người Lâm đại ca đều hay gọi hắn là Trương Hoàng, hoặc là tiểu Hoàng. Hắn cũng là người của Thiếu Hoàng Phái, cha hắn chính là chủ tịch của tập đoàn Hoàng Thất, Trương Anh. Câu lạc bộ thể hình Hoàng Thất này chính là một trong những sản nghiệp của tập đoàn Hoàng Thất.”
Khi Khang Hữu Nghiệp bước tới, tiểu Bảo lập tức đanh mặt lại, nhìn về phía bọn họ mà hừ lớn một tiếng. Không chỉ có hắn, ngay cả Phan Hải và Mạc Tử Dương cũng quay đầu đi, vờ như không thấy bọn người Khang Hữu Nghiệp đang bước tới.
Mười Một thu bọn họ vào trong tầm mắt, rồi xoay sang nhỏ giọng hỏi Thuỷ Nhu: "Giữa bọn họ có chuyện ư?"
"Không có gì to tát, chỉ là mâu thuẫn bình thường thôi. Ở trong Thiếu Hoàng Phái này chẳng ai phục ai, ngày thường có thể chỉ vì lời của một ai đó mà sẽ phát sinh xung đột."
Mười Một "ồ" lên một tiếng rồi không nói nữa.
Khang Hữu Nghiệp cũng vờ như không thấy bọn người Tiểu Bảo, hắn bước đến lớn tiếng nói: "Được rồi, thời gian xuất phát đã đến, mọi người đều đi thay quần áo đi. Bây giờ đi đến bến thuyền tập hợp, dựa theo đội ngũ của mình mà lên thuyền. Quy tắc như cũ, ở bến mỗi chiếc du thuyền đều sẽ được sơn một màu, từng người phải dựa vào màu của biển số trong tay mà lên đúng thuyền của đội mình, đừng có lên nhầm thuyền mà chạy vô đội người khác, để rồi chưa bắt đầu mà đã bị bắt làm tù binh."
Trong sảnh đường cười rộ lên một trận, rồi có người nói lớn: "Nếu ta được Âu Dương Nguyệt Nhi bắt làm tù binh, cho dù chết dưới làn tên mũi đạn cũng cam lòng."
Âu Dương Nguyệt Nhi thì nở nụ cười mỉm, còn Khang Hữu Nghiệp sắc mặt có chút trầm xuống, nhưng lại lập tức chuyển sang tươi cười nói: "Bây giờ không lãng phí thời gian của mọi người nữa, chúng ta lập tức xuất phát! Sau khi lên thuyền thì trò chơi sinh tồn dã ngoại sẽ chính thức bắt đầu!"
"Yeah!" Đám đông rú lên inh ỏi rồi tranh nhau lao về phía trước. Bến tàu cách câu lạc bộ này không xa, chỉ ba con đường là tới, đi bộ tối đa sẽ chỉ mất khoảng năm, sáu phút.
Khang Hữu Nghiệp đi đến trước mặt ba huynh muội Dương gia nói: "A Lâm, Nguyệt Nhi, Tiểu Ninh, cả Hiểu Kiều nữa, chúng ta cũng nên xuất phát thôi."
Mặt Tiểu Bảo trở nên hết sức khó coi, quay lưng lại phía Khang Hữu Nghiệp rồi lại hừ một lần nữa.
Âu Dương Lâm vỗ vai Tiểu Bảo nói: "Đi thôi, gặp lại ở trên đảo, đến lúc đó ngươi nhớ nhẹ tay đấy."
Tiểo Bảo miễn cưỡng nặn ra một nụ cười và nói: "Yên tâm đi, ta sẽ không bắt ngươi đâu."
"Ha ha, tốt, ta chờ ngươi." Âu Dương Lâm đấm nhẹ lên cánh tay hắn.
"Giúp bọn ta chiếu cố tốt Nguyệt Nhi, cô ấy mà bị thương là ta sẽ đi hỏi tội ngươi đó."
"Lượn, nó là em gái của ta, chừng nào mới tới lượt ngươi hỏi tội chứ?" Âu Dương Lâm cười cười, sau khi vẫy tay cáo từ Phan Hải và Mạc Tử Dương, cả nhóm cùng nhau ra khỏi sảnh.
Sau khi bọn họ xuất phát, Phan Hải tức tối nói: "Con mẹ thằng Khang Hữu Nghiệp, cậy mình là cổ đông lớn của cái câu lạc bộ này mà chẳng thèm để chúng ta vào mắt."
Mạc Tử Dương cũng lên tiếng bất bình: "Tiểu Bảo, ngươi thật có thể nhịn được cái giọng điệu đó sao?"
Tiểu Bảo cười rồi nói: "Không nhịn thì làm thế nào? Đánh nó một trận ư? Bỏ đi, đánh nó chỉ làm dơ tay ta thôi."
Phan Hải lên tiếng oán thán: "Bây giờ phải làm sao đây? Nguyệt Nhi và Tiểu Ninh đều bị ép sắp đặt vào cùng đội với bọn nó rồi."
Tiểu Bảo xoa cổ tay, cười lạnh rồi nói: "Nó an bài như thế nào là chuyện của nó, đừng quên, trong trò chơi này có thể bắt người của đội khác làm tù binh."
"Phải à!" Phan Hải vỗ mạnh trán, sực tỉnh nói: "Tiểu tử nhà ngươi, thảo nào chẳng có một chút gấp gáp. Mẹ nó, thì ra đã sớm có hậu chiêu rồi."
Mạc Tử Dương cũng phấn khởi lên tiếng: "Vậy còn chờ gì nữa? Chúng ta lên đảo sớm một chút, trước tiên sẽ đi tìm đội ngũ của Nguyệt Nhi rồi sau đó tìm cơ hội tập kích bắt Nguyệt Nhi và tiểu Ninh làm tù binh."
Tiểu Bảo lắc đầu nói: "Người của đội bọn nó chẳng đáng để lo lắng, mấy đứa Khang Hữu Nghiệp đó ta chẳng để vào mắt. Người duy nhất mà ta lưu tâm đến là a Lâm. Tên đó luận chiến thuật hoặc kinh nghiệm đều không kém hơn ta. Tiếc là hắn lại ở cùng một tổ với Khang Hữu Nghiệp. Có tên Khang Hữu Nghiệp tự cao tự đại đấy a Lâm sẽ không có cơ hội làm đội trưởng để lãnh đạo tiểu đội, như vậy bọn họ sẽ không có được ưu thế lớn nhất. Hơn nữa tên Khang Hữu Nghiệp này quá tự đại, cả đội đều là đồ bỏ đi mà vẫn còn ở trước mặt Nguyệt Nhi và tiểu Ninh mà khoác lác, lại còn ngông cuồng đến độ không thèm sắp đặt cố vấn an toàn, đến chữ chết cũng chả biết viết như thế nào, thật quá sức ngu si. Với một đội tập hợp rác rưởi như vậy, chỉ cần sức chiến đấu của đội chúng ta không quá kém thì sẽ rất dễ có thể đập tan bọn chúng. Đi thôi, đi xem đội của chúng mình như thế nào. Nếu như sức chiến đấu quả thật quá kém thì cứ đưa toàn bộ đi làm "tốt thí" hết. Chỉ cần có những người có thể cầm chân được Âu Dương Lâm thì chúng ta sẽ có thể thừa lúc hỗn loạn mà bắt lấy Nguyệt Nhi và Tiểu Ninh về. Chỉ dựa vào cái loại phế vật như Khang Hữu Nghiệp đó tuyệt sẽ không thể ngăn trở được ta."
Thương lượng "đại kế bắt tù binh" xong xuôi, ba người bạn thân bọn họ vui vẻ rồi cũng gia nhập vào "đội quân lên thuyền".
Đội quân gần một trăm người cả nam lẫn nữ vận các loại quần áo dã chiến, rằn ri, và y phục chiến đấu khác nhau ồ ạt kéo về hướng bến thuyền. Người đi đường chung quanh cũng không lấy làm quá ngạc nhiên, thậm chí còn có không ít người đang tập thể dục buổi sáng hoàn toàn không để ý đến sự có mặt của bọn họ mà vẫn tiếp tục công việc của mình, có thể là những người sống ở quanh đấy đã quen với việc vài năm gần đây mỗi tháng đều sẽ có mấy ngày như vậy.
Đến bến tàu, Mười Một phát hiện ra nơi này đã có đến mười chiếc du thuyền đã đậu chỉnh tề một dãy ở bên bến. Trên mỗi chiếc du thuyền đều dán một loại giấy phích màu, mà chỉ người nhận được tấm thẻ cùng màu tương ứng mới có thể leo lên.
Nhóm người của Mười Một leo lên chiếc du thuyền dán giấy màu trắng. Diện tích bên trong khoang của loại du thuyền này rất nhỏ, miễn cưỡng lắm mới có thể dồn được mười người.
Trong khoang thuyền còn có một chiếc bàn gấp có thể giấu ở trong tường đã được kéo ra mà ở trên đó là hàng chồng các loại súng dao các cỡ. Mười Một chỉ liếc qua là đã biết toàn bộ số súng ống ở trên bàn đều là đồ giả, mặc dù làm rất giống thật, nhưng đối với kẻ thường xuyên tiếp xúc với súng ống như hắn mà nói, thông qua các nhân tố như độ bóng, thiết kế thân súng, trọng lượng súng sẽ dễ dàng đoán định ra được những cây súng này là thật hay giả.
Dao ở trên bàn thì đều là dao thật, có dao phay để mở đường và dao dã chiến, và còn có một ít mã tấu cùng dao găm. Những loại dao này đều được làm hết sức tinh tế, hơn nữa mỗi cây đều được chế tạo từ thép đúc, cầm lên tay có chút nằng nặng. Xem ra để làm mấy cái trò chơi này, Thiếu Hoàng Phái cũng đã bỏ ra một số tiền kha khá.