Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Nhân Gian Băng Khí

Chương 847: Nguy Cơ Đầu Tiên 3 (2)

Chương 847: Nguy Cơ Đầu Tiên 3 (2)
Tôi cũng thế, chị tôi cũng thế, nhất định phải tìm được một nam nhân tốt nhất trên đời.”

Thủy Nhu lại tiếp tục dò hỏi: “Nếu thật sự có một nam nhân như thế, bạn sẽ để người đó làm anh rể mình, hay là làm chồng mình?”

“Ặc!” Âu Dương Ninh day day mũi, suy nghĩ một chút rồi đáp: “Chắc để cho chị tôi trước, chị ấy lớn hơn tôi, cũng nên kết hôn sớm hơn tôi.”

Thủy Nhu không nén nổi, nói: “Tình cảm sao có thể nhường đi nhường lại như thế được.”

“Không thì phải làm thế nào đây? Nếu tôi kết hôn sớm hơn chị ấy, cha mẹ tôi chắc chắn sẽ không đồng ý, hơn nữa bản thân tôi cũng không đồng ý. Đương nhiên phải để chị Nguyệt Nhi trước rồi.”

“Vậy bạn phải làm thế nào?”

“Tôi ư? Tôi tiếp tục tìm chứ sao.”

Thủy Nhu không khỏi lắc lắc đầu bảo: “Điều kiện bạn đặt ra cao như thế, nếu thật sự có người đàn ông như vậy, trong thiên hạ có thể có được một đã là may mắn rồi, huống chi còn là đồng thời có hai.”

Âu Dương Ninh nhún nhún vai, chẳng hề để ý nói: “Trong thiên hạ có nhiều gã đàn ông thối như thế, tôi không tin lại không tìm được.”

Thủy Nhu lại hỏi: “Nếu thật sự có một người đàn ông như thế, hơn nữa lúc đó bạn lại rất thích rất thích người ta, bạn liệu có nhường cho chị gái mình không?”

Âu Dương Ninh nháy nháy mắt, nghi hoặc hỏi: “Vấn đề cô hỏi kỳ quặc quá à nha.”

Thủy Nhu nhấn mạnh: “Chỉ là nếu thôi.”

“Thế thì phải xem chị tôi có thích hay không đã, nếu chị tôi không thích thì tất nhiên là để tôi rồi. Nhưng nếu chị tôi mà thích, tôi… tôi sẽ nhường cho chị ấy. Ai bảo chúng tôi là hai chị em chứ.”

Thủy Nhu đưa tay ra, khẽ giúp Âu Dương Ninh chỉnh lại mái tóc bị gió thổi cho rối loạn, đáy lòng không khỏi thở dài một hơi.

Nha đầu ngốc, nếu thật sự có một ngày như thế, sợ rằng không giống như em ước nguyện nữa rồi. Chỉ mong ngày đó sẽ vĩnh viễn không bao giờ đến.

Lúc này Âu Dương Ninh đột nhiên nhớ đến chuyện gì đó, đôi mắt sáng bừng lên, đột ngột nói: “Tiểu Nhu, thời cổ đại đàn ông đều có tam thế tứ thiếp, có phải là thật không?”

“Thật.” Thủy Nhu giật nảy mình, trong lòng thoáng cảm thấy có chút bất an, bèn hỏi: “Bạn đang nghĩ gì thế?”

Âu Dương Ninh trề môi nói: “Thật không công bằng mà, tại sao đàn ông có thể tam thê tứ thiếp, còn phụ nữ lại không thể tam phu tứ sủng nhỉ?”

Lúc này Thủy Nhu mới thở phào một hơi, không khỏi cảm thấy vừa tức giận vừa tức cười, khẽ gõ lên trán Âu Dương Ninh một cái rồi nói: “Trong cái đầu ngốc này của bạn có chứa thứ gì thế.”

“Ôi đau!” Âu Dương Ninh xoa xoa trán cười hì hì nói: “Chỉ là đột nhiên nghĩ đến thì hỏi thôi mà. Này tiểu Nhu, tại sao đàn ông có thể cười nhiều phụ nữ làm vợ thế, còn phụ nữ thì không thể lấy vài gã đàn ông làm chồng nhỉ?”

Thủy Nhu gượng cười đáp: “Mình cũng không rõ ràng lắm, chỉ biết từ xưa đến nay xã hội Long Quốc đều là phụ hệ. Hoàng đế đều là đàn ông làm, hiếm hoi lắm mới có được một nữ hoàng đế thì cũng bị người ta coi là ngược với lẽ trời. Hơn nữa trong những gia đình bình thường cũng đều là đàn ông làm chủ nhà. Thời cổ đại tư tưởng trọng nam khinh nữ rất nghiêm trọng, tất cả đàn ông đều chỉ coi phụ nữ như một thứ vật phẩm mà thôi. Đàn ông tái hôn thì là tục huyền, còn phụ nữ mà tái hôn thì bị gọi là hoại tiết. Thời cổ đại, phụ nữ hoại tiết còn bị người ta dùng đá ném chết đấy.”

“A.” Âu Dương Ninh che miện nói: “Phụ nữ thời cổ đại thật đáng thương mà. Đám đàn ông cũng thật đáng ghét.”

Thủy Nhu gật gật đầu rồi tiếp tục nói: “Tam thê tứ thiếp bắt đầu từ lúc nào thì mình không biết, dường như từ thời cổ đại khi Long Quốc bắt đầu có chiến tranh, thế là liền có quy củ tam thê tứ thiếp thì phải. Lúc ấy đánh trận toàn là chuyện của đàn ông, mỗi một trận chiến là không khỏi chết cả ngàn vạn người. Số lượng đàn ông giảm mạnh, thế tất nhiên sẽ phải thừa ra rất nhiều phụ nữ. Đại khái là từ lúc đó thì bắt đầu cho phép đàn ông được lấy nhiều vợ để sinh thêm nhiều con, sau này còn có người ra đánh trận chứ. Về sau chuyện tam thê tứ thiếp này đã lan ra thành quy củ, chính là thứ được gọi là nhất thê nhị bình thiếp tứ thiên thiếp, đây là nguyên nhân tạo nên tam thê tứ thiếp trên sử sách đó.”

Nói đến đây, Thủy Nhu bèn cười bảo: “Đây chỉ là suy đoán của cá nhân mình thôi, không thể coi là thật đâu đấy.”

“Nhưng cô nói rất hợp lý mà.” Âu Dương Ninh vung tay lên nói: “Dù sao đàn ông cũng đều chẳng phải là thứ tốt đẹp gì. Một người vợ còn không đủ, cứ phải muốn có ba bốn rồi bảy tám người mới cam tâm cơ. Mà dù thật sự cho hắn lấy từng ấy vợ, có khi vẫn không cam tâm, muốn lấy thêm càng nhiều vợ nữa. Hừ, lũ đàn ông thối tha, tất cả đều chẳng phải là thứ tốt đẹp gì.”

Thủy Nhu mỉm cười nói: “Dường như bạn có thành kiến rất sâu với đàn ông rồi đó.”

“Gì mà thành kiến chứ, thực tế chính là như vậy mà. Trên đời này chẳng có một gã đàn ông nào tốt cả, toàn là lũ quạ đen mà thôi. Tôi ghét nhất là quạ đen, còn cả tên đầu gỗ kia nữa.”

Thủy Nhu khuyên bảo: “Dù sao cũng không thể vơ đũa cả nắm được, đàn ông tốt thì vẫn còn đó, chẳng hạn như cha bạn, anh trai bạn thì sao?”

“Ừ, ừ.” Âu Dương Ninh gật đầu nói: “Tôi thừa nhận cha tôi là một người đàn ông tốt, nhưng không thừa nhận ông ấy là một người cha tốt. Anh trai tôi cũng là một người đàn ông tốt, còn là một người anh tốt.”

“Cho nên ấy à, đàn ông tốt dù sao cũng vẫn còn, đúng không?”

Âu Dương Ninh suy nghĩ một chút rồi gật đầu bảo: “Cô nói cũng đúng. À, cô cũng cảm thấy anh trai tôi là một người đàn ông tốt sao? Vậy có phải cô cũng muốn làm chị dâu thứ ba mươi chín của tôi rồi không? Để tôi giúp cô làm mối nhé, hoặc đơn giản là tiết lộ những tin tức mật như thường ngày anh trai tôi có hứng thú với cái gì chẳng hạn.”

Thủy Nhu lập tức dở khóc dở cười, nói chuyện với nha đầu này nếu không suy nghĩ nhanh một chút thật khó mà thích ứng nổi.

Lúc này, Âu Dương Ninh chợt thu lại nụ cười, vung chân đá xuống làn nước, nói: “Gã đàn ông đáng ghét đến rồi.”

Thủy Nhu quay đầu nhìn lại, thấy Khang Hữu Nghiệp đang bê chiếc mũ sắt mặt mũi vui vẻ đi nhanh đến. Hắn đặt chiếc mũ xuống trước mặt Âu Dương Ninh, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Ninh, canh hải sản chính tay anh nấu này. Ăn chút đi, nào, tiểu Nhu, em cũng nếm thứ xem.”

“Ồ…” Âu Dương Ninh đẩy chiếc mũ sắt đi, dùng tay phẩy phẩy trước mũi, sau đó quay đầu đi hướng khác hít sâu hai hơi rồi bịt mũi nói: “Thứ gì thế? Tanh và hôi quá đi.”

“Chuyện này…” Khang Hữu Nghiệp hơi có chút ngượng ngập nói: “Giờ chúng ta đang ở trên hoang đảo, không có mang theo thức ăn, cũng chỉ có thể có thế này thôi. Em hãy thử nếm xem, thực ra ăn vào cũng không tanh đâu, mùi vị rất được đó. Hơn nữa cái cảm giác chính tay làm này thường ngày chúng ta ở khách sạn không được trải nghiệm đâu.”

“Cám ơn.” Âu Dương Ninh lùi nhanh ra xa, đưa tay quạt quạt trước mũi, nói: “Thứ đồ này anh hãy từ từ hưởng thụ một mình đi, tôi không có phúc đâu.” Nói xong liền chạy nhanh đi.

Khang Hữu Nghiệp nhìn Thủy Nhu với ánh mắt khẩn cầu, Thủy Nhu lịch sự cười bảo: “Xin lỗi, tôi không quen ăn thứ được nấu bằng mũ của người khác. Lần sau nếu muốn ăn, tôi sẽ tự nấu. Cảm ơn!” Nói xong cũng chạy mất hút luôn.

Khang Hữu Nghiệp thở dài một hơi, lại bưng chiếc mũ sắt chạy đến chỗ Phan Hiểu Kiều. Kết quả là không biết vì nguyên nhân gì, Phan Hiểu Kiều không ngờ lại nhảy lên, một tay chống nạnh một tay chỉ vào mặt Khang Hữu Nghiệp chửi mắng.

Phía xa, Âu Dương Lâm đang ngồi hút thuốc và tán phét vẩn vơ với Bạch Quản cùng Trương Hoàng, thở dài một hơi nói: “Con mẹ điên kia lại bắt đầu nổi cơn rồi.”

. ....







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch