Chương 984: Gặp Nguy 1 (2) Tuy rằng chuông cửa không bị động tay chân gì, nhưng Mười Một cũng không ngốc đến mức mà tự mình đi làm vật thí nghiệm. Hắn lùi lại lui xuống dưới bậc thềm. Ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ tầng hai đang để mở, bỗng nhiên chạy ra dùng sức mà đạp lên trên tường một cái, cả người giống như đạn pháo bay lên trên, bám vào sườn mái của lầu hai, thân thể cuộn lại thành một khối giữa không trung, dễ dàng nhảy đến. Đẩy đẩy cửa sổ ra, cũng không có khóa, Mười Một nhẹ nhàng mở cửa sổ lắc mình mà nhảy vào.
Ngay khi Mười Một bước một bước ra hành lang của lầu hai, bỗng nhiên từ phòng khách lầu một truyền đến một trận tiếng vỗ tay. Đồng thời có một giọng nam dùng Ưng Ngữ nói: “Không hổ là vương bài của Ám Dạ tổ, nếu như không phải luôn nhìn ngươi đi vào, ta sợ rằng thực sự không thể phát hiện ra ngươi.”
Mười Một nhíu nhíu mày, hắn đã cố gắng cẩn thận hết sức rồi mà vẫn bị người này phát hiện. Nhưng nếu đã bị phát hiện rồi, hắn cũng chẳng cần phải trốn tránh nữa, rất tiêu sái đến chỗ lan can mà nhìn vào phòng khách tầng một.
Trong phòng khách hoặc đứng hoặc ngồi có sáu người năm nam một nữ, điểm giống nhau duy nhất chính là mỗi một người đều là huyết khí ngút trời, có thể nhìn ra được, cả sáu người đều là đi ra từ trong đống người chết, đích thực chính là thiết huyết chiến sĩ. Trong đó năm người phân tán tại vị trí các góc trong phòng khách, trong tay đều giơ một khẩu súng nhắm vào Mười Một. Chỉ có nam nhân vừa nói là vẫn ngồi trên sô pha, trên đùi đặt một chiếc laptop, bên trong màn hình máy tính chính là hình ảnh theo dõi của toàn bộ tiểu khu. Nhìn thấy cái máy tính kia, Mười Một không khỏi ném ra một ánh mắt khinh thường, chẳng trách có thể phát hiện ra hành tung của mình.
Ánh mắt từ trên người sáu người này chuyển qua những người ở chỗ khác. Tay da trắng cùng tay mặt đen đều quỳ rạp trên mặt đất, khuôn mặt hướng xuống dưới. Từ góc độ của Mười Một nhìn không ra bọn họ là sống hay chết. Dương Tử Nghiệp cũng đã vô lực mà ngồi ở trong góc, trợn tròn mắt, trên trán còn có một lỗ máu do súng lục bắn, máu tươi vẫn đang không ngừng mà chảy ra. Trong phòng người duy nhất không nhìn thấy đó là thê tử của Dương Tử Nghiệp, còn cả Dương Tư Vũ nữa.
Ánh mắt Mười Một tại chỗ nhìn quét khắp chung quanh một vòng, lúc này người phương Tây tóc vàng ngồi ở sô pha dường như đã đoán được hắn đang suy nghĩ cái gì, liếm liếm môi cười nói: “Hai nữ nhân kia đều ở trong phòng phía sau ta, con bé Phương Đông thực sự rất không tệ, không nghĩ tới còn là một xử nữ. Ha ha…”
Mười Một con mắt híp lại một chút, mơ hồ lộ ra sát khí dày đặc hơn.
“Tức giận cái gì?” Người đàn ông tóc vàng nhếch miệng nói: “Thật không biết ngươi như thế nào có thể tốt nghiệp được, ngươi được huấn luyện rất không đạt yêu cầu mà. Mười Một! Lẽ nào giáo quan của ngươi không dạy qua ngươi, nữ nhân, chỉ là công cụ tiết dục của chúng ta, ngàn vạn lần không nên cùng bất kì một nữ nhân nào phát sinh cảm tình.”
Nữ nhân duy nhất giữa phòng lạnh lùng liếc mắt nhìn người đàn ông tóc vàng, nhưng không mở miệng phản bác.
Mười Một hé mở miệng ra, một thanh âm băng lãnh không có nửa điểm cảm tình theo từ trong miệng phun ra: “Ngươi là ai?”
“Ta?” Người đàn ông tóc vàng bốn mươi tuổi này cười nói: “Tổ trưởng Ám Thiên cửu tổ Huyết Ưng. Giống ngươi, ta cũng là vương bài của Ám Thiên tổ.”
Mười Một lạnh lùng nói: “Ma Quỷ!”
“Ha ha, nhờ phúc của ngươi, ta mới có thể đến thế giới Phương Đông du lịch, còn có thể được hưởng thụ mùi vị của xử nữ Phương Đông, loại mùi vị này thật đúng là khiến ta phải bồi hồi. Ừm, ta đã quyết định, chờ sau khi giết ngươi, nữ nhân này ta phải mang theo về, mỗi ngày giày vò cô! Ha ha, ha ha ha…”
Mười Một lạnh lùng nhìn Huyết Ưng, sát khí trong mắt càng càng ngày càng đậm. Thậm chí ngay cả tóc cũng đều bị không khí này ảnh hưởng, không gió nhẹ nhàng bay lên.
Cảm nhận được sát khí như thủy triều dâng trào từ Mười Một, Huyết Ưng hơi bị cứng lại, thế nào cũng cười không nổi nữa: “Một nữ nhân mà thôi, đáng giá để ngươi tức giận như vậy sao?”
Mười Một không có trả lời, một khẩu súng lục bỏ túi của Long Hồn đã lặng lẽ rơi vào trong lòng bàn tay.
Huyết Ưng thở dài tiếp tục nói: “Nhưng mà ngươi cũng rất được đấy chứ, ngay cả tam đại chuẩn vương bài của Ám Dạ tổ, còn có một chi Nhật Sơ bộ đội của Tiểu Trùng Quốc đều có thể bị chết trong tay ngươi. Nếu không như vậy, tổ chức cũng sẽ không phái ta ra. Ngươi làm như thế nào vậy?”
Huyết Ưng ngẩng đầu nhìn Mười Một, nhếch miệng cười nói: “Nhưng mà cũng không quan trọng, dù sao ngươi lập tức sẽ chết ở trong tay ta. Yên tâm, ta sẽ rất ôn nhu mà tách hầu của ngươi ra. Ha ha ha ha…”
Đúng lúc này, Mười Một đột nhiên từ sau nhảy đi, vừa nhảy hai tay vừa giơ lên, nòng súng nhắm ngay vào một nam sát thủ ở trong góc bên phải.
Cũng ngay lúc đó, ngoài Huyết Ưng ra thì năm tên sát thủ khác cũng đồng thời hướng Mười Một nổ súng, “Bang bang bang bang” Tiếng súng đó liền không dứt bên tai.
Xen lẫn giữa những tiếng súng vô cùng chói tai có một tiếng “bụp bụp”, đó chính là tiếng súng lục từ trong tay Mười Một. Người đàn ông bị Mười Một nhắm vào cũng không phải tay vừa, tại trong khi Mười Một nhấc tay lên hắn đã biết mục tiêu của Mười Một chính là mình, cũng tại ngay trước khi đối phương nổ súng đã hướng ngay bên cạnh di chuyển một chút. Chính là hắn biết di chuyển thì giống nhau Mười Một cũng biết di chuyển, trong nháy mắt viên đạn bắn ra không trúng, Mười Một đã lần thứ hai điều chỉnh, dường như ngay khi tiếng súng vang lên, chợt “bụp” một cái trên hốc mắt trái của người đàn ông này lập tức xuất hiện một lỗ máu không lớn, đạn xuyên vào trong đầu của hắn, rất nhanh đã đưa hắn rơi vào trong đường chết.
Chính là khẩu súng lục bỏ túi này của Long Hồn có những điểm khác biệt. Súng rất nhỏ vẻn vẹn nằm gọn trong lòng bàn tay vì vậy mà đường kính viên đạn cũng rất bé. Dung lượng băng đạn cũng là khuyết điểm. Nhưng mà ưu điểm của nó cũng rất rõ rệt, đó chính là tốc độ bắn cùng lực xuyên thấu đã được nâng cao đến mức độ cực đại. Nếu như đổi lại là một khẩu súng lục khác, một súng vừa rồi có lẽ tên sát thủ này còn có thể tránh được, đáng tiếc là tốc độ bắn của khẩu súng lục bỏ túi này so với súng lục phổ thông đã được nâng cao, không còn giống nhau nữa, hắn sơ ý một chút thì đã đánh mất đi tính mạng rồi.
Khoát tay cũng đã giải quyết một người. Những người còn lại không khỏi bị đơ ra, có chút giật mình vì đã xem thường bản lĩnh của Mười Một. Huyết Ưng nhanh chóng rút ra một khẩu súng lục, gầm nhẹ nói: “Tập trung hỏa lực!”
Tiếng súng trong phòng càng thêm dày đặc, lúc này Mười Một đã lùi về chỗ mà từ phòng khách lầu một nhìn không thấy được. Cúi đầu nhìn một chút vai trái, một cái lỗ máu lớn đã sinh ra trên chỗ vai đó, quần áo bên cạnh đã bị máu tươi nhuốm đỏ. Mười Một dù sao cũng không phải thần, tốc độ có mau nữa nhưng cũng không thể bằng đạn, tuy rằng vừa ra tay thì đã bắn chết một người, nhưng mà chính hắn cũng phải trả giá cho một súng vừa rồi. Hơi cử động vai trái một chút, mặc dù vết thương có chút đau đớn, nhưng cũng không có ảnh hưởng đến cử động của vai trái. Mười Một yên tâm nhanh chóng chuyển khẩu súng lục bỏ túi trong tay trái sang bên tay phải, Trảm Nguyệt đen thui kỳ dị đã thay cho vị trí của súng lục xuất hiện bên trong lòng bàn tay trái.
Năm người dưới lầu sau khi không nhìn thấy bóng dáng của Mười Một liền ngừng bắn, cho một nam một nữ hai người tiếp tục canh giữ ở đại sảnh, giơ súng quay về phía trên lan can. Mặt khác hai người thì hướng thẳng đến thang lầu, mà Huyết Ưng cũng giẫm lên bàn trà, nhún người nhảy lên, vừa khớp chế trụ phía ven ngoài lan can. Ngay khi Huyết Ưng muốn xoay người đi lên, đột nhiên nhận thấy được nguy cơ to lớn, gần như nghĩ cũng không kịp nghĩ lập tức co tay lại. Cùng lúc đó, trên lầu hai “bụp” một tiếng vang lên, một viên đạn bắn lên tường bê tông sát bên cạnh ngay tại năm ngón tay ban nãy của Huyết Ưng, một chút bê tông vụn bắn ra tung tóe. Huyết Ưng không khỏi lấy làm kinh hãi, tốc độ bắn của khẩu súng này tốt kinh người, nếu như hắn co tay chậm nửa giây, bây giờ một tay cũng đã bị phế đi rồi.
Mười Một sau khi bắn ra một súng liền lao ra từ lầu hai ngôi nhà. Vừa mới chui ra nửa cái đầu, dường như nhận thấy được cái gì, lập tức liền lùi về phía sau quay về trong phòng.
Cùng lúc đó, “chíu chíu” liền hai tiếng đạn bắn vào cửa sổ lầu hai của ngôi nhà.
Bên ngoài còn có hai người! Mười Một lập tức nghĩ tới hai gã bảo an kia, khi đi vào tiểu khu hắn đã đã từng sinh ra hoài nghi đối với hai gã bảo an kia, nhưng mà rõ ràng hai người này đều chỉ là người bình thường, hơn nữa không chịu qua huấn luyện, trên người cũng không có sát khí hay huyết khí, cho nên ngay cả Mười Một cũng nhìn không ra. Không biết Huyết Ưng bọn họ là từ đâu tìm đến được hai tên người thường bằng lòng chịu nguy hiểm này. Rất rõ ràng bọn họ đều không phải người của Ma Quỷ, có lẽ là Huyết Ưng tạm thời thuê đến.
Lúc này, hai gã sát thủ đã xông lên lầu hai. Mười Một để tay sau lưng bắn ra một súng, đạn đập lên trên góc tường tại chỗ bắn ra một chum hoa lửa. Lợi dụng khoảng thời gian ít ỏi này, Mười Một nhanh chóng nhảy vào một căn phòng trống ở bên cạnh, không ngừng lại mà hướng thẳng về phía cửa sổ được khép kín của căn phòng. Khi cách cửa sổ còn có một đoạn khoảng cách, Mười Một tung mình nhảy vút lên, “Rầm” một cái cả người xuyên qua lớp cửa thủy tinh bay ra ngoài.
Ngoài phòng phía dưới lầu, hai gã trong trang phục người bảo an giật mình khi nhìn thấy Mười Một phá cửa sổ mà ra, sau khi nhất thời kinh động lập tức phản ứng lại, vội vàng nhanh chóng giơ súng lên định bắn. Thế nhưng Mười Một so với bọn hắn lại nhanh hơn một bước, cùng lúc phá cửa sổ ra, một đạo tia sáng đen thui từ trong tay trái đã quăng ra bên ngoài, Trảm Nguyệt vẽ ra một cung rộng quỷ dị xoay tròn bay nhanh lướt qua cổ của hai gã bảo an, sau khi bay quanh một vòng, lại lần nữa trở về trong tay của Mười Một.
Chiêu này là sát chiêu lớn nhất của Mười Một, Yến Luân Hồi!