- Được rồi, đừng vờ làm người tốt nữa, ai chẳng biết tấu chương của Từ Trắc có kẻ nào đó xúi bẩy đằng sau.
- Không phải.
Thẩm Mặc thản nhiên nói.
- Huynh có thể không thừa nhận, vì không ai nắm được chứng cứ.
Trương Cư Chính chỉ vào đầu mình:
- Nhưng ta chỉ tin cái này, không cần chứng cứ.
- Tùy huynh muốn nghĩ sao thì nghĩ.
Thẩm Mặc thở dài:
- Dù sao cuộc phân tranh này cũng sắp kết thúc rồi.
- Đúng thế, thời gian qua, khoa đạo chửi nhau, làm triều chính đình trệ, lề lối hỏng cả, phải lập tức khôi phục lại bình thường... Cho nên ta mới cho Cao Củng chút lửa... Giờ có phải đang thấy ta cao minh hơn huynh một chút không?
- Chưa chắc.
Khóe miệng Thẩm Mặc cong lên:
- Huynh chỉ đục nước béo cò, còn ta lấy hạt dẻ trong lửa, độ khó khác nhau, huống chi, huynh tưởng mình thắng chắc rồi sao?
- Được, chúng ta cứ chờ xem, ta muốn thấy huynh xuất chiêu thế nào.
Trương Cư Chính rất thích cảm giác cao thủ đấu nhau này.
- Không làm huynh thất vọng đâu.
Thẩm Mặc đưa tay ra nhận lấy dù thị vệ, mau chóng biến mất trong màn mữa.
Trương Cư Chính vốn cho rằng mình thông qua con đường bí mật như vậy để Cao Củng biết quyết tâm và kế hoạch của Từ Giai, vừa làm Cao Củng cảm kích mình, lại vẫn có thể làm học sinh ngoan ở chỗ sư phụ.
Nhưng hiện giờ xem ra mình coi thường người khác rồi, Thẩm Mặc lập tức đoán ra chân tướng, e rằng sư phụ cũng đoán được.
Có lẽ Thẩm Mặc chỉ là suy đoán, trong cuộc tranh đấu hỗn loạn đó, ai chẳng có hiềm nghi.
Nghĩ thế hắn liền yêm tâm, lầm bẩm:
- Chuyện Từ Trắc rốt cuộc có phải y làm không?
Trương Cư Chính càng không có chứng cứ, chẳng qua bị Thẩm Mặc vạch trần, hắn không chịu thua kém mới nói ra, nhưng phản ứng của Thẩm Mặc làm hắn không đoán ra được rốt cuộc là ai làm.
Đem theo đầy đầu nghi vấn, Trương Cư Chính về phòng, chỉ còn lại tiếng mưa rào rào, nhưng mang theo mùi vị âm mưu vô tận.
~~~~~~~~~~~~
Có vĩ nhân nói:" Nếu như xin lỗi có thể giải quyết được vấn đề, thế giới đã sớm thành miền cực lạc rồi."
Sau yến hội, Từ Giai lại xưng bệnh, đồng thời kiên quyết xin hoàng đế cho nghỉ hưu, bất kể Long Khánh giữ thế nào cũng không chịu.
Cao Củng thì muốn quay về nội các làm việc, nhưng hôm đó vừa ra tới cửa, liền bị mười mấy tên ngôn quan vây quanh, chửi mắng té tát.
Tuy cách rèm kiệu, Cao Củng vẫn nghe thấy rõ ràng đám người đó chửi mình "vong ân phụ nghĩa" "dối trá hai mặt" "lương tâm bị chó ăn".. Gần như đem hết lời bẩn thỉu trên đời đổ lên người.
Ông ta không thể cãi nhau với đám chó điên này, ông ta biết nếu mình giải thích, sẽ rơi vào bẫy bọn chúng, thắng hay thua cũng mất mặt.
Nhưng ông ta tuyệt đối không để bọn chúng chửi mà quay về, tuyệt đối không.
Sau khi tỉnh rượu, nhớ lại cảnh mình xin lỗi Từ Giai, liền tát mình mười mấy cái, chửi bản thân bị mê muội, bị ma đưa lối quỷ dẫn đường, đó không phải là ông ta, Cao Túc Khanh chỉ tiến không lui, thà chết chứ không uốn gối, chuyện như thế tuyệt đối không có lần thứ hai nữa.
Vén rèm kiệu lên, thấy đám kiệu phu kinh hoàng, Cao Củng trầm giọng nói:
Ông ta có hổ bài "quan dân tránh đường", một khi dựng lên, ai dám chắn đường, lập tức bắt vào phủ Thuận Thiên, có điều Cao Củng không phô trương chưa bao giờ dùng.
Sai bảo xong, Cao Củng ngồi vào trong kiệu nhắm mắt lại, thầm nghĩ, coi như là ếch kêu đi. Nhưng dù sao đó không phải là ếch kêu, đám ngôn quan thấy ông ta không phản ứng, chửi càng dữ, phun ra toàn lời ô uế, còn bịa đặt đủ điều tởm lợm.
Cao Củng siết chặt nắm đấp, hơi thở nặng nề, sắp bất chấp tất cả xông ra chửi bọn chúng cho thống khoái thì đột nhiên bên ngoài xôn xao, nhưng không phải là chửi mình, mà chửi đám quan viên kia:
- Cao các lão sao chọc vào các ngươi, sáng sớm đã sủa gâu gâu, chẳng bằng bách tính bọn ta, có chuyện gì vào nhà nói, đứng đường chửi là việc của mấy mụ hàng tôm hàng cá.
Tiếng hoặc quen thuộc hoặc xa lạ ngày một nhiều, ngày một vang vọng, mau chóng lấn áp đám đám ngôn quan.
Cao Củng tròn mắt nhìn qua khe rèm, thấy những người hàng xóm hoặc quen biết hoặc không, đứng đầy ngõ, lên tiếng bất bình thay cho ông ta.
Đám ngôn quan nhìn đám "điêu dân", không sao tin nổi, thầm nghĩ:" Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, ngay cả hàng xóm Cao Củng cũng điêu ngoa như vậy."
Nhưng thân là mệnh quan triều đình, mang trên người cảm giác ưu việt, bọn chúng luôn giữ ưu thế tâm lý với tiểu dân, quay sang quát:
- Điêu dân to gan dám quát tháo mệnh quan triều đình giữa đường, mau gọi tuần thành ngự sử bắt lại.
- Các ngươi là thứ quan tí xíu còn dám quát tháo các lão đương triều, phải chăng tuần thành ngự sử cũng nên bắt luôn.
Luận mồm mép, người dân chẳng ngán đám làm quan thông thuộc kinh thư.
Có người vờ vịt nạt:
- Đồ ngốc, bọn họ là quan, phải tống vào chiếu ngục Cẩm Y vệ, chúng ta không có tư cách vào cùng đâu.
- Khốn kiếp, đừng có quấy rối, mau lui ra.
Đám ngôn quan nổi giận.
Người dân hùng hổ quát lại:
- Các ngươi phải lui mới đúng, không cho phép chửi Cao các lão.
- Điêu dân ngu xuẩn.
Một tên quan viên lớn tiếng:
- Cao Củng là tên vô sỉ hèn hạ, là gian tướng giống Thái Kinh, các ngươi không nên bảo vệ.
- Láo toét, Cao các lão là quan tốt.
- Cao các lão không phải người như thế.
- Các ngươi mới là hạng vô sỉ, ngậm máu phun người.
Đám đông phẫn nộ, như muốn xông vào đánh đám khốn kiếp.
Đám ngôn quan sợ hãi, người dân càng lúc càng tới gần.
- Chúng tôi không biết Cao các lão có tội hay vô tội.
Một ông già bảo mọi người yên tĩnh:
- Nhưng chúng tôi biết, Cao các lão có tội thì triều đình và hoàng thượng phán xử, các ngươi chặn đường chửi bới là có ý đồ gì?
Đám ngôn quan cứng họng, bọn chúng đều là nhân vật nhỏ, thấy người ta dâng tấu hết bản này đến bản khác, tiếng tăm nổi như cồn, bản thân vô dụng, dâng bao nhiêu bản tấu đều lãng phí thời gian. Thầm nghĩ:" Không bằng ra đường chửi hiệu quả cao hơn." Liền lấy danh nghĩa báo thù cho Từ các lão, hẹn nhau chặn đường Cao Củng.
Vừa rồi bọn chúng chửi hăng say, nhưng nếu bảo chúng nói ra chỗ gian ác của Cao Củng, bọn chúng tịt ngay, càng không thể trả lời người dân...
Chẳng lẽ nói, bọn ta muốn nổi tiếng tới phát điên rồi. Đánh chết đám ngôn quan tự cho mình là chính nghĩa này không nói ra được..
Thấy bọn chúng khôn nói được, người dân hò lên:
- Không đáp được rồi.
Có tên quan viên không chịu nổi rống lên:
- Hạng cẩu quan như Cao Củng chửi thì sao.
- Mẹ ngươi mới là cẩu.
Người dân chửi lại.
- Hậu sinh, ngươi nói Cao các lão là cẩu quan, vậy ngươi là cái gì?
Lão hán kia phẫn nộ nói:
- Bắc Kinh bao nhiêu quan viên vậy mà đều trơ mắt ra nhìn lưu manh vô lại ngang nhiên bốc lột hà hiếp bách tính, chỉ có Cao các lão xin thiên tử đóng hoàng điếm, dẹp trạm thuế, trừng trị ác ôn. Đại lão gia vì dân làm chủ là cẩu quan, vậy văn võ toàn triều là cái gì?
- Đúng thế, các ngươi là cái thá gì?
Trong tiếng chửi bới của người dân, đám ngôn quan không biết giấu mặt vào đâu, cúi đầu lủi mất.
- Đây rồi, đây rồi, tìm được hổ đầu bài rồi.
Lúc này trong phủ cuối cùng cũng tìm được thứ bảo bối kia.
- Không cần.
Cao Phúc lễ nóng trào ra:
- Tại hạ thay lão gia, đa tạ chư vị láng giềng.
Nhìn cảnh bên ngoài, Cao Củng cũng không kìm được nước mắt, nhưng phẫn nộ uất ức bao ngày qua tựa hồ vơi đi không ít.
Thế nhưng tính thế phát triển, rốt cuộc chẳng phải bách tính có thể tác động được.
Ngôn quan thấy Từ các lão kiên quyết nghỉ hưu, Cao Củng kiên trì về nội các làm việc, đàn hặc càng thêm mãnh liệt.
Chẳng những ngôn quan Bắc Kinh mà cả Nam kinh cũng tham gia, mỗi đợt đàn hặc, Cao Củng dâng tấu muốn nghỉ, nhưng hoàng thượng lập tức hạ chỉ giữ lại, hôm sau vẫn đi làm.
Hai bên giằng co mãi như thế hơn một tháng, đám ngôn quan oán khí ngất trời, trong mắt bọn chúng Long Khánh thiên vị nên làm mình luôn hỏng việc.
Thế là có ngôn quan cực lực chửi bới Cao Củng "coi đàn hặc như trò hề", nói Cao Củng mặt dầy vô sỉ tới đại pháo Phật Lãng Cơ không bắn thủng nữa, trên đời này còn kẻ nào không biết xấu hổ hơn thế không?
Đồng thời nói, có loại người này, triều đình thành trò cười, chính nhân quân tử tránh không kịp, lề thói triều đình càng đi xuống, làm thanh danh hoàng thượng bị liên lụy. Nếu lần sau ông ta xin từ chức, hoàng thượng ngàn vạn lần không thể giữ lại, không để ông ta làm mất mặt triều đình và hoàng thượng nữa.
Cao Củng không thể coi như không có chuyện gì nữa, đành dọn đồ về nhà, kiên quyết xin từ chức.
Long Khánh kiên quyết giữ lại, đồng thời biểu thị tín nhiệm bằng cách phong Cao Củng làm thiếu phó kiêm thái tử thái phó, Hoàng Cực điện đại học sĩ, sánh ngang với Từ Giai.
Hành động không thỏa đáng này của Long Khánh chẳng giúp được Cao Củng, càng dồn ông ta vào tuyệt cảnh.
Đám ngôn quan cho rằng đây là sự coi rẻ ngôn luận một cách trắng trợn, hận Cao Củng thấu xương, thậm chí oán hận luôn cả Long Khánh.
Họ Âu Dương kia lại xuất mã, đàn hặc Cao Củng thao túng ý chí hoàng thượng, hạng quyền gian như thế không lập tức cách chức, sẽ thành đại họa quốc gia.
Trước đó Long Khánh làm người hòa giải còn miễn cưỡng chống đỡ được, giờ thành bị cáo liền cuống lên, yếu ớt phản bác:" Cao khanh một dạ trung thành, các ngươi không được nói thế."
Nhưng hạng hoàng đế suốt ngày mê đắm hậu cung, không màng chính sự căn bản chẳng có quyền uy, quan viên không sợ hắn.
Long Khánh thiên vị càng làm đám đông căm phẫn, không chỉ ngôn quan, các quan viên khác cũng không nhịn được nữa.
Hữu đô ngự sử Vương Đình Tương xưa nay bất hòa với Cao Củng không bỏ qua cơ hội, dâng tấu ngọt nhạt nói:" Con người chú trọng lễ nghĩa liêm sĩ, quan viên triều đình càng phải làm gương, thế nhưng hiện giờ trong triều có kẻ họ Cao, bị đàn hặc còn trơ mặt ở lỳ nội các, dương dương đắc ý. Thủ hạ Tề Khang của của thần lại cùng một bọn với họ Cao, đúng là sỉ nhục của Đô sát viện, nếu không xử phạt nặng, thần không làm hữu đô ngự sử nữa."
Đô ngự sử tỏ thái độ là một loại tán đồng và ủng hộ ngôn quan, với Cao đảng đó là họa vô đơn chí. Tề Khang bị thượng quan công kích như thế, đành dâng sớ từ chức.
Thế nhưng đả kích chí mạng tới từ một người quan chức kém hơn Vương Đình Tương, song sức ảnh hưởng lớn gấp mười, là Đại lý tự thiếu khanh Hải Thụy Hải Cương Phong lừng lẫy.