Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quan Cư Nhất Phẩm

Chương 1340: Trên Đời Này, Ai Sợ Ai (1)

Chương 1340: Trên Đời Này, Ai Sợ Ai (1)




Dịch: lanhdiendiemla.

- Lữ Tống, biết vì sao đám Vương Trực, Từ Hải bỏ tiền ra chi viện Lữ Tống không?

- Chẳng phải vì thủy sư không dung bọn chúng nên tranh thủ đi kiếm cái danh bá tước, sau này có chỗ dựa dẫm sao?

Từ Văn Bích hỏi nhỏ.

- Đều là lời mặt ngoài thôi.

Thẩm Mặc rượu vào lời ra:

- Bọn họ kiếm ăn trên biển, biển mới là chỗ dựa, vả lại bọn họ là hải thương chỉ biết có lợi, sao có thể vì chút khí phách đi đánh nhau với hải quân Tây Ban Nha cường đại.

Bọn họ chẳng biết hải quân Tây Ban Nha mạnh chỗ nào, chỉ biết tơ lụa, trà, đồ gốm và các loại xa xỉ phẩm hàng năm chảy cuồn cuộn về Tây Ban Nha, nghe nói cái thủ đổ gì ấy toàn là vàng, người Tây Ban Nha đúc nó thành Ưng Nguyên, mang tới Đại Minh mua đồ về cho quốc vương và quý tộc hưởng thụ.

*

Ưng Nguyên, bạc TBN đúc.

Tri thức này Từ Văn Bích nghe ngóng được trong chuyến đi Nam Kinh.

Cho nên hai cha con họ Từ tin, đám hải thương mạo hiểm đánh Lữ Tống là vì lợi ích dụ hoắc chẳng phải vì bá tước vớ vẩn gì.

- Kỳ thực bí mật ở vị trí của Lữ Tống.

Thẩm Mặc lè nhè nói:

- Nơi đó là cửa cảng quan trọng nhất từ Đại Minh tới Châu Mỹ, khống chế nó, là khống chế còn đường hoàng kim, ý nghĩa có cần ta nói nữa không? Hơn nữa ở đó sản xuất hương liệu, hoàng kim, cùng các sản vật quý gia, dù không có tuyến đường ấy cũng kiếm lớn.

- Nhưng quốc vương họ chịu nhường ra sao?

Từ Duyên Đức không kìm được hỏi.

- Mùa xuân năm nay, quốc vương Lữ Tống đã tuẫn quốc trong một trận hải chiến rồi.

- Vậy người dân không hoan nghênh thì sao?

- Nơi đó có mấy vạn di dân Đại Minh, đang nghển cổ đợi vương sư, nghe nói bọn họ muốn kiến lập phiên quốc hải ngoại, tin rằng hoàng thượng sẽ rất vui.

Từ Duyên Đức hỏi nhỏ:

- Nhưng liên quan gì tới chúng ta.

- Bọn họ muốn giữ đường biển thông suốt cần được triều đình và Tây Ban Nha thừa nhận, nếu có người giúp được họ, đồng thời làm bảo hộ cho họ, bọn họ vui vẻ đóng tiền bảo hộ hàng năm, hoặc hoan nghênh tới Lữ Tống cùng kinh doanh chia lợi ích.

- Có thể kiếm được bao tiền?

Từ Văn Bích tò mò hỏi:

- Phải xem hợp tác tới mức độ nào, nhưng chắc chắn là phải tính bằng hàng chục vạn, có điều nếu là ta, nhất định không cần tiền, nơi đó đất đai phì nhiêu bao la, hỏi xin bọn họ mấy vạn khoảnh, rồi phái người tới kinh doanh, sản xuất, bản cho Đại Minh bán cho Tây Ban Nha, có sẵn cửa cảng tiện lợi, lại chẳng lo nguồn tiêu thụ, đó là cơ nghiệp ngàn đời.

Hai cha con họ Từ nghe y nói mà tim đập thình thịch, hận không thể vỗ cánh bay tới Lữ Tống xem nên lấy bạc hay lấy đất. Ổn thỏa tất nhiên là lấy bạc, nhưng mấy vạn khoảnh đất, tuyệt đối đáng phải người tới xem... Chẳng may là thật thì sao? Cần gì tranh ăn ở Bắc Kinh nữa...

Muốn hỏi thêm thì Thẩm Mặc đã say không còn nói lên lời nữa rồi, đành thôi, nấu canh tỉnh rượu cho hắn sau đó gọi thị vệ Thẩm phủ đưa về.

~~~~~~~~~~~~~~~~~

Trời tối mù, biển đen ngòm, sóng ngợp trời, trên mặt biển mênh mông, ông trời dùng tiếng động kinh hãi tuyên bố quyền uy vô thượng của mình.

Giữa biển khơi như nồi nước đang sôi đó, có một đội thuyền đang cố gắng vẫy vùng, thứ đồ vật khổng lồ thường ngày diễu võ giương oai đó, thời khắc này sao mà mong manh, nhỏ yếu...

Gió bão ngày một lớn, những cơn sóng ngập trời đánh vào mạn thuyền, làm con thuyền lớn run rẩy, phát ra tiếng răng rắc làm răng người ta va vào nhau cồm cộp, dù là thủy thủ có kinh nghiệm nhất cũng lộ vẻ khiếp sợ.

Lái chính và thủy thủ trưởng tới phòng thuyền trưởng, thỉnh cầu thuyền trưởng trẻ tuổi chặt cột buồm, nếu không thuyền lật mất.

Thuyền trưởng đó cự tuyệt, còn yêu cầu bọn họ hướng về phía tây, đi theo chiều gió...

Đây là việc mạo hiểm cực lớn, vì như thế tức là đem quyền khống chế con thuyền cho cuồng phong quyết định...

Hai người khuyên nhủ hắn, chặt đứt cột buồm, sau đó buộc đá ngàn cân ném vào trong biển, ít nhất có thể khiến thuyền ổn định một chút.

- Ngu xuẩn, thuyền chúng ta tuy kiên cố, nhưng tải trọng quá lớn, ăn nước quá sâu, nếu đi chậm lại kháng cự sóng gió, chắc chắn thân thuyền không chịu nổi bao lâu.

Thuyền trưởng rút kiếm ra, chém đinh chặt sắt nói:

- Đừng nói nhiều, đi truyền lệnh của ta, kẻ nào kháng lệnh chém lập tức.

Lúc này một vị tướng quân mặc Sơn Văn giáp xuất hiện nói:

- Phục tùng thuyền trưởng đi.

Hai người địa vị cao nhất đã nhất trí, mọi người biết không thể thay đổi được nữa, đành xoay người, lảo đảo rời khỏi khoang mặt vàng như nghệ.

Nhìn tín hiệu kỳ hạm phát ra, những thuyền khác không sao tin được, cho rằng người kia điên rồi. Nhưng kỳ hạm chuyển hướng tăng tốc đi về phía tây nam, bọn họ căn bản không có thời gian suy nghĩ, tránh khỏi rớt đội, đành vừa chửi bới vừa đi theo.

Xoẹt, một tia chớp xẹt qua bầu trời, chiếu sáng không gian đen ngòm, đội thuyền nối tiếp nhau nương theo cơn bão, phá sóng chém gió, lao vùn vụt về phía nam...

Các thủy thủ thắt chặt dây thừng, lái thuyền nỗ lực hết mình, nhưng dưới sức mạnh đại tự nhiên, tất cả như muổi bỏ biển... Phải xem bão tố cuối cùng sẽ đưa bọn họ tới đâu.

Tất cả đều thành khẩn cầu khấn, xin Vương Mẫu nương nương, Quan Âm bồ tát, đức mẹ Maria phù hộ, cầu ông trời tha thứ...

Trong bão bùng dày vò đó, thuyển trưởng thanh niên thuy chung đứng thẳng, mặt không có chút hoảng loạn nào, thủy thủ ngẩng đầu lên, thấy khuôn mặt trấn tĩnh, thân hình vững như Thái Sơn đó, lòng không hoàng loạn nữa...

Không biết qua bao lâu, sóng cuộn trào, mây vẫn vần vũ, nhưng mọi người cảm thấy rõ ràng, mình cách nguy hiểm ngày càng xa rồi...

- Đức mẹ phù hộ.

- A di đà phật.

- Thánh allah linh thiêng...

Đám thủy thù quỳ xuống, khấu đầu với thần thánh của mình.

- Kỳ thực bọn họ nên cám ơn ngươi mới đúng.

Vị tướng quân kia nói.

- Cởi ra cho ta đã.

Thuyển trưởng nghiến răng nói, thì ra hắn trói mình vào cái cột bên cạnh, chẳng trách đứng vững như thế.

- Có điều ta rất tò mò.

Vị tướng quân cởi giây thừng, đỡ hắn ngồi xuống ghế:

- Quyết định của ngươi là do lòng tin hay thử vận khí?

- Ta không lấy tính mạng hơn ngàn người ra đùa.

Thuyền trưởng xoa lưng, nói khô khốc:

- Gặp phải bão tổ không tránh được thì ngàn vạn lần không thể dừng lại, chỉ có cách thuận theo rìa bão thoát ra.

- Chẳng may bị cuốn vào thì sao?

- Gặp nhiều sóng gió rồi là biết tính khí của nó, ta quan sát nó di chuyển theo hướng chính bắc, tất nhiên phải di chuyển theo, tránh đi mắt gió...

Thuyền trường đưa tay xoay theo vòng tròn:

- Loại gió này có mắt, xoáy từ nam sang bắc, mắt gió ở hướng bắc, hút gió tây...

- Thôi thôi.

Vị tướng quân nghe chóng cả mặt:

- Thoát khỏi nguy hiểm là được.

- Không dám nói sớm, mắt gió nếu thay đổi hướng thì chứng ta chết chắc.

-.....

Tướng quân một lúc mới bực tức nói:

- Ngươi không thể thiếu trách nhiệm như thế.

- Ngươi tiếp tục cầu khấn đi.

Thuyền trưởng nhắm mắt lại, không ngờ lúc sau có tiếng ngáy phát ra.

Khi viên thuyền trưởng tỉnh lại, phương đông tỏa nắng, gió đã dừng, bầu trời xanh ngắt.

Vặn lưng đứng dậy, thuyền trưởng tới đài quan sát, nhìn thấy một, hai, ba, bốn, năm chiếc thuyền vẫn còn, hắn liền yên tâm.

Đón nhận thủy thủ reo hò xong, hắn bảo mọi người dọn dẹp sàn thuyền, sửa chưa hư hại, bản thân nhìn ra mặt biển bao la, hít đầy gió biển vào lòng ngực:

- Còn sống thật là tốt.

Lúc này hắn nhớ lại mười năm trước lần đầu rời quê, tới Áo Môn kiếm sống, khi đó hắn chưa có tên tuổi, chỉ có nhũ danh là A Phượng.

Áo Môn vốn là thôn cá nhỏ tên Hào Kính Úc, nghe nói vì người Tây Ban Nha thuê nó của quan phủ, nên mới có cái tên dễ nghe là Áo Môn.

Đâu chỉ cái tên thay đổi, thôn cá nhỏ không còn nữa, thay vào đó là phòng ốc cao cao, đường đi to lớn tấp nập, thương nhân qua lại huyên náo, đủ mọi dân tộc dung mạo kỳ quái, trang phục là thường...

Hôm đó ánh mắt trời cũng như hôm nay, chiếu lên khuôn mặt non nớt của hắn, mắt hắn nhìn không chớp, chỉ sợ nhìn sót cái thế giới lạ lùng này.

Nhưng khi hắn tới bến tàu, đứng dưới bóng râm chiếc thuyền biển khổng lồ, trong mắt hắn không còn thứ gì khác nữa...

-o0o-


















trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch