Cũng không phải Sở Tiên lãnh ngạo không có tình người mà bởi vì Sở Tiên thật sự không muốn quen biết với những thương nhân này, cụm từ "bạn bè" này đối với con đường làm ăn của hắn không có bao nhiêu tác dụng.
Cho nên, Sở Tiên dứt khoát mặt lạnh cự tuyệt.
Chỉ là bây giờ xem ra, vị trung niên vừa rồi hẳn là có chút thân phận, nếu không Trương Tĩnh Sơn cũng sẽ không trực tiếp đuổi theo, tối thiểu nhất cũng là Trương Tĩnh Sơn muốn cầu cạnh hắn.
- Được thôi Sở Tiên huynh đệ, tuy nhiên dạng người này nếu cậu đắc thì có chút không ổn, đối phương là giám đốc một công ty điều hành phục vụ lớn, liên quan đến phục vụ xã hội, phục vụ trường học, có được năm sáu nhãn hiệu về thực phẩm và đồ uống, có thể nói là phục vụ toàn bộ nguồn thực phẩm và đồ uống của Trung Quốc, cậu kết giao với hắn sẽ có lợi rất lớn.
Trương Tĩnh Vũ hít sâu một hơi vừa cười vừa nói.
- Cám ơn, thật sự không cần thiết.
Sở Tiên hướng phía hắn cười cười.
- Nếu đã như vậy thì chúng ta ra ngoài chơi đi, lát nữa liên hoan Nạp Lan Thiên Hậu sẽ hát mấy bài.
Trong lòng Trương Tĩnh Vũ bất đắc dĩ, nói với bọn hắn.
- Tốt a chúng ta tới đó đi.
Phỉ Phỉ gật gật đầu, nói với Tiểu Dĩnh.
- Ừm, chúng ta đi qua đó đi
Bốn người ra khỏi phòng, đi tới bãi cỏ bên ngoài, lúc này sắc trời đã tối người chung quanh cũng bắt đầu nhiều hơn, ước chừng có tới hai, ba trăm người.
Người chung quanh ăn mặc vô cùng tùy ý nhưng nếu như tỉ mỉ quan sát sẽ phát hiện quần áo của họ đều là hàng hiệu, túi sách, đồ trang sức, không có cái nào không phải hàng đắt đỏ, xa xỉ.
Bốn người đi đến trước một cái bàn ăn, Sở Tiên bọn hắn ngồi xuống.
- Loại tụ hội này rất được, muốn nói chuyện làm ăn, nói chuyện hợp tác hay có thể kết giao một số người, không muốn nói thì có thể ngồi ở chỗ này uống chút rượu, nhìn ngắm bầu trời đêm.
Trương Tĩnh Vũ ngồi xuống khẽ cười nói.
- Không tệ, vừa ấm cúng, chung quanh lại mỹ lệ.
Phỉ Phỉ nhìn chung quanh một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm mỹ lệ.
Chung quanh vang lên tiếng nhạc du dương thư giãn, ngồi ở chỗ này giống như ở Châu Âu Thành Bảo, tham gia một số buổi tiệc, nhàn nhã mà vừa thích ý.
- Đã rất lâu rồi không được thả lỏng như thế.
Sở Tiên duỗi cái lưng mệt mỏi, cười nói với Tiểu Dĩnh.
- Anh cũng không nhất thiết cần phải bận rộn như vậy.
Tiểu Dĩnh kéo cánh tay hắn.
- Tiểu Dĩnh, nhìn này nhìn này, Nạp Lan Thiên Hậu đã lên đến trung tâm sân khấu.
Lúc này, Phỉ Phỉ vô cùng hưng phấn chỉ cách đó không xa nói với Tiểu Dĩnh.
- Thật a.
Tiểu Dĩnh quay đầu nhìn lại, trên mặt lộ ra thần sắc hưng phấn.
Trên đài là một thiếu phụ vô cùng có khí chất, cô leo lên đài tới gần Microphone, không hề nói một lời nào dư thừa, nhạc vừa lên liền hát một ca khúc trữ tình.
Nơi này dù sao cũng không phải buổi hòa nhạc nên chung quanh có rất ít fan của cô, mà thân phận của những người chung quanh cũng sẽ không hô to tên gọi của minh tinh, thậm chí cô lên đài diễn xướng chỉ có một số người hiếu kỳ quét mắt một vòng rồi chỉ trỏ.
Khả năng chỉ có số ít cô gái có phản ứng kịch liệt như Tiểu Dĩnh và Phỉ Phỉ.
Mấy bài hát về sau không có tiếng vỗ tay cũng không có ai lớn tiếng khen hay, thiếu phụ liền yên lặng rời đi, sau đó rất nhanh lại có một nữ minh tinh lên đài diễn xướng mấy ca khúc.
- Không nghĩ tới có nhiều ngôi sao như vậy, hơn nữa lại đều là ngôi sao lớn.
Tiểu Dĩnh hơi kinh ngạc nhìn ba bốn ngôi sao liên tục lên đài, sợ hãi nói.
- Chỉ là một số minh tinh thôi, ở đây sẽ không có bao nhiêu người quan tâm đến thân phận bọn họ.
Sở Tiên, Tiểu Dĩnh, Phỉ Phỉ cũng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ở phía xa đỗ mấy chiếc xe sang trọng, năm thanh niên bước ra từ bên trong.
Năm thanh niên này có lớn có nhỏ, lớn nhất đoán chừng ba mươi lăm tuổi, trẻ nhất tầm hai tư hai lăm tuổi.
Sở Tiên hơi hơi hí mắt, trên mặt lộ ra vẻ mỉm cười, hắn không nghĩ tới, trong năm người lại có đến ba người hắn quen, thật đúng là xảo nha.
- Vậy mà được gọi là đại thiếu gia.
Sở Tiên ở một bên cười, nhỏ giọng nói.
Trương Tĩnh Vũ nhìn hắn:
- Danh xưng đại thiếu gia là do những người trong vòng chúng ta gọi, có thể được xưng là đại thiếu gia phải là người có bối cảnh vô cùng lớn mạnh, cả kinh thành cũng chỉ có mười mấy người, bởi vì có ưu thế là bối cảnh nên khiến bọn hắn không chú ý tới đồ của mình, tuy nhiên nếu so sánh mấy đại thiếu gia này ở trong vòng thì vô cùng nổi danh, cũng rất có năng lực.
- Người mặc áo trắng là Vạn Giang, họ Vạn, ở Thiên Triều tối cao cấp nên không cần nói, bên trái hắn là Đặng Huy, trang phục áo Cổ Thành, trong miệng ngậm điếu xì gà, người cuối cùng là Giang Lưu Vũ, bọn họ có đặc điểm chung đều là thương nhân, đương nhiên mấy vị đại thiếu gia là người trong quân đội thì sẽ không tham gia dạng tụ hội này.
- Trong tay mỗi một người bọn hắn đều nắm không ít cổ phần công ty, thậm chí còn có được một phần nhỏ cổ phần của công ty top 500 thế giới, thực lực mạnh vô cùng.
Trương Tĩnh Vũ giới thiệu với Phỉ Phỉ, Sở Tiên.
- Thực lực mạnh như vậy sao?
Trên mặt Sở Tiên lộ ra vẻ nghi hoặc hỏi.
- Đương nhiên, xã hội bây giờ mối quan hệ và tin tức đại biểu cho tài phú, có được càng nhiều mối quan hệ, tin tức càng nhiều thì cậu sẽ có càng nhiều tài phú.
Trương Tĩnh Vũ nhìn hắn thật sâu:
- Đây cũng là điểm tốt của Thương Hội, đây là nguyên nhân vì sao có nhiều người có thân phận như vậy tới tham gia lần tụ hội này.
Sở Tiên gật gật đầu, đồng ý với một số quan điểm của Trương Tĩnh Vũ.
Năm đại thiếu gia vừa tới liền kéo theo sự chú ý của rất nhiều người, đại thiếu gia Đặng Huy đi lên trước đài.
Nhìn thấy hắn đi lên đài, chung quanh tất cả mọi người dừng lại, đều nhìn về phía trên đài.
Đây cũng là hiệu quả mà thực lực mang đến.
- Hoan nghênh mọi người tới tham gia buổi giao lưu tụ hội này, buổi tối hôm nay hy vọng tất cả mọi người đều thu hoạch được chút gì đó, tôi lên đài chỉ để ân cần thăm hỏi mọi người hai câu, lát nữa sẽ đi qua chào hỏi từng người, được rồi, tôi không nói nhiều nữa, mọi người tiếp tục trò chuyện đi.
Đặng Huy lên đài không nói thêm gì, phất phất tay với đám người sau liền đi xuống, cả người nhìn qua vô cùng thân thiết.
- Bọn hắn lát nữa sẽ tới chào hỏi từng người sao?
Phỉ Phỉ có chút hiếu kỳ nhìn năm người bọn họ cùng ngồi trên một cái bàn.
- Đúng, đây chính là điểm thành công của bọn họ, mấy người bọn họ tuy có được bối cảnh lớn mạnh nhưng đều là người biết làm người, làm việc, bối cảnh của bọn hắn chỉ phải bỏ ra một chút nỗ lực, khả năng sẽ thu hoạch được hồi báo rất lớn, rất nhiều người đều hi vọng có quan hệ cùng bọn hắn mà quan hệ này phải nhờ vào hợp tác, nói trắng ra một chút cũng chính là đưa tiền.
Trương Tĩnh Vũ đè thấp âm thanh của mình, giải thích rõ với Phỉ Phỉ.
- A.
Phỉ Phỉ gật gật đầu.
- Thực ra cũng không phải đại thiếu gia nào cũng đều như vậy, có điều mấy người đám bọn hắn thành công hơn a.
Trương Tĩnh Vũ nói.
Đến khoảng hơn tám giờ thì những người chung quanh cũng bắt đầu đi kết giao làm quen, rất nhiều người nâng chén rượu tiến về phía hắn.
- Tĩnh Vũ, Phỉ Phỉ, các em đi theo anh, anh đưa các em đi làm quen một số người.
Trương Tĩnh Sơn và Tống Văn đi tới, nói với bọn họ.
- Được, anh.
Trương Tĩnh Vũ gật đầu, dắt tay Phỉ Phỉ.
- Sở tổng, các người trước tiên cứ chơi ở chỗ này, bọn tôi sẽ lập tức quay về.
Trương Tĩnh Sơn nhìn Sở Tiên:
- Sở tổng, tôi vẫn muốn nhắc nhở cậu một câu, không nên đắc tội với một số người, cho dù không thích giao lưu cùng người khác cũng phải uyển chuyển cự tuyệt.
- Được, cám ơn cậu đã nhắc nhở.
Sở Tiên hướng về phía Trương Tĩnh Sơn gật gật đầu.
Xét về tổng thể mà nói, hắn đối với Trương Tĩnh Sơn và Trương Tĩnh Vũ cũng có ấn tượng khá tốt, vô luận là cách đối nhân xử thế hay là phẩm hạnh, đều rất không tệ.
- Phỉ Phỉ, bạn của bạn trai cậu có chút không biết điều nha.
Sau khi mấy người rời đi, có một cô gái uyển uyển đi tới nói với Phỉ Phỉ.
Sắc mặt Phỉ Phỉ có chút xấu hổ cười cười, không nói gì.
- Từ một thành phố nhỏ đến, cho là mình có chút tiền nên không coi ai ra gì, cũng không biết hắn làm sao có thể phát triển được như bây giờ.
Sắc mặt Tống Văn có chút hâm mộ cũng có chút khinh thường:
- Nếu như hắn ta ở kinh thành này thì sớm muộn gì cũng có một ngày gặp nhiều thua thiệt.
- Được rồi được rồi, lần này hội Ngũ Hoa không có nói về thành tựu, dù sao cũng là do chúng ta không được sự đồng ý của hắn đã dẫn người tới.
Trương Tĩnh Sơn ở một bên giảng hòa sau đó đi qua chào hỏi từng người quen một.
- Chờ đến khi về già, chúng ta sẽ lên thảo nguyên thuê một phòng trọ, ăn tối bên đống lửa rồi ngắm mặt trăng trên bầu trời, hạnh phúc dường nào.
Tiểu Dĩnh dựa vào Sở Tiên nhìn lên bầu trời mỉm cười nói.
- Tốt lắm, em muốn tới thảo nguyên, em sẽ đưa em tới thảo nguyên, và sẽ đưa em tới bãi biễn, biển xanh cát trắng.
Trên mặt Sở Tiên mang theo nụ cười.
- Nếu được như thế thì tốt quá, đến lúc đó chúng ta sẽ đưa cả cha mẹ đi cùng còn có con của chúng ta nữa...
Cảnh tượng mỹ lệ ấm áp luôn có thể khiến các thiếu nữ ảo tưởng, Tiểu Dĩnh vui vẻ suy nghĩ về tương lai của hai người.
Sở Tiên ở một bên cười phụ họa.
Tuy nhiên rất nhanh, Sở Tiên nhìn thấy một nhóm người đang đi về phía hắn, sáu, bảy người đi tới trong đó có một vị trung niên là Triệu Tùng đã có cơ duyên gặp một lần.
- Sở tổng.
Một đám người đi tới, vị trung niên Triệu Tùng mỉm cười giơ chén rượu trong tay lên hướng về phía hắn ý chào một cái:
- Không quấy rầy hai người chứ?!
Sở Tiên dò xét mấy người bọn họ, cuối cùng ánh mắt rơi vào người Triệu Tùng:
- Có quấy rầy, nếu như không có việc gì thì xin mời rời đi.
- Khanh khách.
Ở bên cạnh một thiếu phụ xinh đẹp cười rộ lên:
- Vừa rồi nghe Triệu tổng nói tính khí Sở tổng không tốt, nói chuyện rất không nể mặt mũi, xem ra quả thật như thế, Triệu tổng, xem ra Sở tổng có ý kiến với ông nha!
Thiếu phụ cười nói, trực tiếp ngồi xuống bàn bên cạnh bọn họ, một thanh niên cũng ngồi xuống.
Sở Tiên nhìn bọn hắn bất đắc dĩ lắc đầu:
- Mấy vị, có chuyện gì mau nói, nếu như không có chuyện gì thì không nên quấy rầy chúng tôi.
Thiếu phụ kia thu liễm nụ cười lại một chút, ánh mắt đánh giá Sở Tiên một lượt từ trên xuống dưới:
- Không nghĩ tới Sở tổng còn trẻ như vậy mà giá trị con người đã lớn như thế, thật đúng là làm cho người ta hâm mộ nha.
Sở Tiên nhìn bà ta tỏ vẻ vô cùng bất đắc dĩ:
- Có lời gì mời mau nói, không có việc gì mời rời đi.
Thiếu phụ nói:
- Tự giới thiệu một chút, tôi là người sáng lập hội Ngũ Hoa, cậu có thể gọi tôi là Ngũ Hoa, mời Sở tổng tham gia vào hội Ngũ Hoa của chúng tôi.