Cổ Thành cũng hết sức ngạc nhiên nhìn ba tên kia rồi sau đó cau mày lại.
- Ba cậu làm cái trò gì thế?
- Đang giúp cậu đấy.
Giang Lưu Vũ vội vàng bước tới bên cạnh Cổ Thành:
- Mau lại xin lỗi Sở Tiên đi thì chuyện này coi như xong.
Giang Lưu Vũ bước tới trước mặt Cổ Thành rồi đặt tay lên vai hắn dõng dạc nói hết câu vừa rồi, sau đó lại thì thầm với hắn:
- Mau xin lỗi đi, hắn không phải là người mà cậu có thể gây sự được đâu.
Mặc dù hắn nói rất nhỏ nhưng đám người Trương Tĩnh Vũ và Tống Văn đứng bên cạnh vẫn nghe rõ từng lời mà Giang Lưu Vũ nói, vẻ mặt hơi bất ngờ.
Cổ Thành nghe thấy những lời đó liền đứng im như tượng rồi trầm lắng nói:
- Hắn là ai mà Cổ Thành tôi không thể gây gổ chứ?
Giang Lưu Vũ nhìn Cổ Thành đứng im bất động liền hơi tức giận nói:
- Vậy thì cậu chuẩn bị tinh thần giống Hoa Long đi.
Cổ Thành nghe thấy những lời này đột nhiên chững lại, chớp chớp mắt khẽ nhích miệng rồi nghẹn lòng cất lên hai chữ từ trong cổ họng:
- Là hắn.
- Mau đi xin lỗi đi!
Giang Lưu Vũ thúc giục Cổ Thành thêm một lần nữa rồi nhỏ tiếng nhắc nhở:
- Cậu đừng quên kết cục của Chu Hà và Hoa Long hiện tại và còn một người nữa cậu có thể chưa biết đó là Vạn Giang mấy hôm trước.
Cổ Thành vô cùng kinh ngạc.
Là một trong những đại thiếu gia trong Thượng Kinh này nên bọn chúng khá hiểu về nhau.
Vụ việc của Chu Hà hắn biết, nghe nói là gây sự với một tên nào đó nên bố đánh cho một trận vô cùng thể thảm rồi phải chạy ra nước ngoài chắc không thể về nước được nữa.
Còn vụ việc của Hoa Long hắn cũng biết, mà chuyện này là chuyện khiến mọi người kinh sợ nhất.
Bởi vì Hoa Long bị súng bắn, lúc đó hắn cũng đến bệnh viện để thăm dò tình hình.
Nhưng Hoa Long lại miệng kín như bưng không nói nửa lời về việc mình bị bắn mà người nhà của Hoa Long hình như cũng không có bất cứ phản ứng nào trước vụ việc này, điều này khiến Cổ Thành hoài nghi rất lâu.
Còn về tình hình của Vạn Giang thì hắn nghe nói là đã phải nằm trong bệnh viện một thời gian.
Vừa rồi hắn còn vừa cười vừa nói bọn hắn năm nay gặp hạn không nên lộ diện mà phải cố sống tạm cho qua này.
Nhưng hắn không thể ngờ rằng tác giả của ba vụ việc trên lại chính là kẻ đang đứng trước mặt mình mà mình lại còn đắc tội với hắn rồi.
Chả trách mà đám Vạn Giang lại ngoan ngoãn như cún, lịch sự chào hỏi rồi bảo mình chủ động xin lỗi.
Nghĩ đến cảnh ngộ của ba tên kia rồi nhìn đám phục vụ lôi hai tên đồng bọn của mình đi ra bên ngoài Cổ Thành chợt rùng mình ớn lạnh nhìn vẻ mặt tươi cười của Sở Tiên mà trán hắn lại toát đầy mồ hôi lạnh.
Cổ Thành cố gượng cường rồi từ từ đi tới chỗ của Sở Tiên.
Đám người xung quanh ánh mắt vô cùng kinh ngạc nhìn đám đại thiếu gia và gã thanh niên lạ trong hội trường.
- Người anh em Sở Tiên à, tôi có mắt mà như mù, vô cùng xin lỗi cậu, chuyện này là do tôi đã sai.
Cổ Thành tiến tới chỗ Sở Tiên rồi cất lời.
Những lời nói của Cổ Thành giống như những cơn gió lạnh thổi xuyên thấu lòng người, họ nhìn Cổ Thành nhận sai rồi xin lỗi Sở Tiên bằng một ánh mắt không thể ngờ tới.
- He he, người anh em Sở Tiên, người không biết là người vô tội, chuyện này coi như thôi nhé.
Vạn Giang đứng bên cạnh vừa cười vừa nói.
- Đúng thế, để ngày mai Cổ Thành sẽ mời rượu chuộc lỗi với mọi người.
Sở Tiên nhìn Cổ Thành khẽ cười rồi đẩy chai rượu vang trên bàn đến trước mặt hắn.
Sắc mặt Cổ Thành hơi thay đổi rồi thấy Lưu Giang Vũ huých huých cánh tay của mình, hắn liền nắm chặt tay rồi cầm chai rượu lên và tu ừng ực.
Lúc này, đám người xung quanh đang há hốc mồm, mẹ kiếp chuyện này ảo quá.
- Khụ khụ.
Cổ Thành tu một hơi hết sạch chai rượu vang, mặt hắn đỏ ửng rồi ho lên mấy tiếng.
- Thế mới đúng chứ, mời tôi uống rượu thì phải có thành ý chứ đừng ra vẻ ta đây.
Sở Tiên vừa cười vừa nói rồi nhìn thấy trên bàn dính đầy máu liền nói:
- Đi thôi, chúng ta sang chỗ khác ngồi.
- Vâng.
Tiểu Dĩnh mỉm cười gật đầu rồi khoác tay Sở Tiên.
Phỉ Phỉ ngồi bên cạnh vẫn đang trợn tròn mắt nhìn Sở Tiên, mãi đến lúc Tiểu Dĩnh kéo kéo tay cô nàng mới phản ứng lại rồi vội vàng đi theo.
Trương Tĩnh Vũ do dự một lúc rồi cũng đi theo sau.
- Cút.
Mọi người tụ tập đông đúc xung quanh, đám người Ngũ Hoa đứng sát chỗ lối đi nhất, khi Sở Tiên đi qua bọn họ vẫn đang chưa hết bàng hoàng, Sở Tiên ánh mắt sắc lạnh nhìn đám người bọn họ rồi quát lên.
Ngũ Hoa hoảng loạn rồi lùi sang một bên, vẻ mặt vô cùng hoảng hốt.
Đám người phía sau cũng lập tức tản ra xung quanh.
- Ngồi đây đi, đợi thêm chút nữa rồi về.
Sở Tiên đến trước một cái bàn rồi nói với Tiểu Dĩnh và Phỉ Phỉ.
- Vâng ạ.
Tiểu Dĩnh gật gật đầu.
Lúc này, Cổ Thành vẫn đang ngồi ở vị trí chính giữa rồi uống liền mấy cốc nước. Đám người Vạn Giang hất hất tay ra hiệu với mọi người xung quanh:
- Thôi giải tán đi.
Mọi người đứng xem cũng không nói thêm gì nữa vội vàng trở về vị trí ngồi của mình nhưng nhìn thần sắc vẫn có thể thấy rõ sự kinh hãi trong lòng họ.
- Khụ khụ.
Cổ Thành ho lên hai tiếng liếc nhìn Sở Tiên đang ngồi ở phía xa, sắc mặt hơi khó coi rồi quay sang hỏi Vạn Giang:
- Hắn rốt cuộc là ai mà tại sao chúng ta lại phải sợ hắn như vậy?
Vạn Giang nhìn Cổ Thành bằng ánh mắt không cam lòng rồi cười đắng:
- Xuất thân của hắn cũng rất bình thường, gần đây mới được Thạch lão nhận làm cháu nuôi.
- Đương nhiên thì chuyện này cũng chẳng có gì, chủ yếu là quan hệ giữa hắn và một số đại lão tương đối tốt, mà tôi còn nghe mẹ tôi nói bệnh của cô Chu là do hắn chữa khỏi đấy, giờ cả nhà họ Chu coi hắn như ân nhân cứu mạng. Lần trước lúc mẹ tôi đi điều tra hắn còn bị mấy đại lão dằn mặt cảnh cáo trong đó có cả bà của tôi nữa.
- Còn Hoa Long chắc ông chưa biết, vì Hoa Long muốn cướp kho báu của hắn nên bị hắn bắn suýt chết. Ngay cả việc giết chết Hoa Long mà hắn cũng dám làm.
- Cũng có rất nhiều đại lão đến cậy nhờ hắn hoặc cũng có được nhiều lợi ích từ hắn nên chúng ta thực sự không thể gây sự với hắn được. Hơn nữa hắn còn nuôi một đám đàn em ở nước ngoài mà toàn là bọn cầm súng giết người thôi. Nên tốt nhất chúng ta không nên gây sự với hắn, cho dù có phải tránh thì cũng không nên đắc tội.
Vạn Giang thì thầm nói thêm:
- Các cậu có biết hội bán đấu giá lần này ở Kinh Hải không? Kho báu trị giá mấy chục tỷ đều là do hắn giết chết một tên sĩ quan ở nước ngoài rồi chiếm đoạt được đấy.
- Tôi cũng có biết một chút về con người của hắn, chỉ cần một câu bất hòa thôi là đánh nhau liền, may mà lần này chưa động đến súng, hai lần trước hắn đều cầm súng bắn thẳng luôn đấy.
- Ực ực.
Cổ Thành nuốt nước bọt:
- May mà các cậu đến nhanh.
- Chả thế, tôi dám đảm bảo nếu như vừa rồi cậu tiếp tục cứng như thế thì tối nay cậu chắc chắn đang nằm trong bệnh viện rồi.
Giang Lưu Vũ đứng bên cạnh phụ họa thêm.
- Thực ra nghe ông nội của tôi nói, con người của hắn cũng không tồi đâu, còn bảo tôi tốt nhất là nên kết giao với hắn.
Vạn Giang nói thêm.
- Đấy là ông của cậu nói thế thôi.
Trịnh Huy lắc lắc đầu.
- Đi thôi, chúng ta qua làm quen với hắn chút, không thể kết giao thì sau này cũng quen mặt, hắn được nhiều đại lão coi trọng như vậy xem ra hắn cũng không đơn giản đâu.
Vạn Giang do dự một lúc rồi lên tiếng.
Mấy người bọn họ nhìn nhau, gật đầu đồng ý rồi cùng nhau tiến đến chỗ Sở Tiên đang ngồi.
- Tiểu Tiên, bọn họ đến rồi kìa.
Tiểu Dĩnh nhìn thấy đám người của Vạn Giang đang tiến tới gần liền nói với Sở Tiên.
- Đến thì đến thôi.
Sở Tiên không thèm để tâm.
- Tiểu Dĩnh, bạn trai của cậu rốt cuộc là ai vậy? Không phải là xuất thân trong gia đình bình thường sao? Tại sao lại lợi hại như vậy? Đám người vừa rồi đều là đại thiếu gia của Thượng Kinh đấy, mà vừa rồi bạn trai của cậu phong độ và đẹp trai thật.
Phỉ Phỉ ngồi bên cạnh xúc động nói.
- Thì đúng là xuất thân từ gia đình bình thường mà.
Tiểu Dĩnh vừa cười vừa gật đầu:
- Do sau này có quen biết một số người bạn nên không sợ bọn chúng nữa.
- Thật là lợi hại, Tiểu Dĩnh bắp đùi của cậu to quá, sau này tớ sẽ ôm bắp đùi của cậu.
Trương Tĩnh Vũ ngồi bên cạnh vẻ mặt cũng vô cùng phấn khích, đây đúng là thần phật.
- Người anh em Sở Tiên, làm phiền một chút nhé, chúng tôi có thể ngồi đây chứ.
Vạn Giang tiến đến vẻ mặt hớn hở hỏi Sở Tiên.
- Được, mời ngồi.
Sở Tiên gật gật đầu.
Sở Tiên là loại người mà ai đối tốt với hắn thì hắn cũng sẽ đối tốt lại, hắn không bao giờ từ chối thiện ý của người khác. Có thù ắt báo, có ơn ắt trả.
- He he, người anh em Sở Tiên đây là lần thứ ba chúng ta gặp mặt nhau rồi nhưng lần nào gặp nhau cũng đều rất kỳ lạ.
Vạn Giang giới thiệu:
- Tôi tên là Vạn Giang, còn mấy người này là Trịnh Huy, Cổ Thành, Giang Lưu Vũ, Chu Trí. Như chúng ta đây thì được gọi là đánh nhau xong mới trở thành bằng hữu nhỉ.
Sở Tiên nhìn đám người bọn họ rồi cười cười, quả đúng là không đánh thì không quen nhau.
- Anh bạn Sở Tiên định ở Thượng Kinh mấy ngày thế? Chúng tôi có biết một số nơi rất thú vị nếu các cậu có thời gian chúng tôi có thể đưa các cậu đi thăm quan vài vòng. Mà đây là bạn gái của cậu đúng không Sở Tiên? Xinh gái quá, xin chào, xin chào.
Vạn Giang nói một cách rất thân thuộc.
- Chúng tôi ở đây thêm hai ngày nữa, mấy ngày sau sẽ rời đi.
Sở Tiên vừa cười vừa nói chuyện với bọn họ.
- Mấy ngày nữa sẽ đi Kinh Hải à?
Vạn Giang hỏi.
- Đúng, phiên đấu giá còn mấy ngày nữa là chính thức bắt đầu đấu giá rồi nên đi xem xét một chút.
Sở Tiên gật đầu.
- Sở Tiên cậu có thể kiếm được đống báu vật hơn mấy chục tỷ để đấu giá quả thực rất kinh khủng, chúng tôi sớm đã quyết định sẽ tham gia phiên đấu giá đó rồi, xem có kiếm được món đồ gì quý giá không.
Giang Lưu Vũ ngồi bên cạnh nói chen vào.
- Ha ha, cảm ơn đã ủng hộ, khi ấy các cậu thích gì thì cứ nói với tôi một tiếng, chút đồ cỏn con tặng các cậu cũng chẳng có gì.
Sở Tiên hào phóng đáp lời.
Sở Tiên không để ý tới việc tặng một chút quà nhỏ cho bọn họ bởi dù sao họ cũng là con cháu của các vị bô lão, sau này chắc cũng sẽ phải va chạm nên Sở Tiên cũng không muốn quá căng thẳng với bọn họ, toàn người trẻ với nhau cả có lúc cũng sẽ ngồi chơi với nhau.
Tuy có được sức mạnh to lớn nhưng về bản chất Sở Tiên vẫn mang tâm trí của một người thanh niên bình thường chứ chưa tu luyện thành tiên.
- Ha ha, được được nhưng không cần tặng cho chúng tôi đâu, chúng tôi sẽ đến tham dự nâng giá lên cho cậu, ha ha.
Đám người nghe thấy những lời nói đó của Sở Tiên liền tươi cười, bọn họ cũng không phải là loại nhìn thấy là phải gây gổ đánh nhau, vẫn có thể giao lưu với nhau một cách thân thiện.
- Không sao, đến lúc đó các cậu cứ trực tiếp đến chỗ kho báu mà lấy, dù sao những thứ đồ này cũng là tôi miễn phí có được.