- Số dư tài khoản hai mươi tỷ không trăm linh năm triệu, ha ha, thử hỏi ai có thể lấy ra được số tài sản kếch xù này chứ? Đến cả tỷ phú giàu nhất thế giới cũng không có nhiều tiền mặt như thế này được!
Sở Tiên phá lên cười rồi tặng cho đám người Vạn Giang mỗi người một viên dạ minh châu.
Hiện giờ món đồ mà hắn đang có nhiều nhất chính là dạ minh châu, lần trước kiếm được mấy tấn dạ minh châu ở dưới đáy biển bây giờ vẫn đang ở trong tay của hắn.
- Sở Tiên, lần sau đưa bọn tôi đi cùng với nhé.
Trong sân bay, đám người Vạn Giang đang vẫy vẫy tay chào tạm biệt Sở Tiên.
- Được, đợi tôi kiến thiết xong quần đảo này của mình, tôi nhất định sẽ mời các cậu đến thăm.
Sở Tiên mỉm cười rồi gật gật đầu.
- Nói lời phải giữ lời nhé.
Nhìn cỗ máy bay trực thăng lao đi với tốc độ nhanh, đám người Vạn Giang hơi có chút ngưỡng mộ:
- Đây mới là trâu bò thực sự, cầm hơn hai mươi tỷ để đi xây dựng một quần đảo cho riêng mình lại còn có cả đội quân võ lực riêng, đây có khác gì so với quốc vương đâu.
Như bọn mình chỉ trâu bò trong nước thôi, ra nước ngoài chả là cái thá gì.
- Sự khác biệt giữa chúng ta và hắn thực sự quá lớn, chả trách mà các đại lão đều muốn kết giao với hắn.
- Phong độ quá.
David ngồi bên trên nhìn máy bay phóng vù lên từ mặt đất với tốc độ chóng mặt thần sắc vô cùng phấn khích:
- Tốc độ này thực sự là quá nhanh.
- Tốc độ kiểu này thì chỉ có máy bay chiến đấu mới có thể đuổi kịp được thôi.
Grace ngồi bên cạnh vừa mỉm cười vừa nói.
Sở Tiên bật cười:
- Tốc độ thì nhanh thật đấy nhưng không gian hơi hẹp. David, máy bay mà tôi nhờ cậu đặt làm đã chế tạo xong chưa?
- Chưa đâu, phải mất thêm một thời gian nữa. Cỗ máy bay này của cậu tốc độ tuy nhanh nhưng độ dễ chịu thì chưa đủ, cỗ máy bay mà tôi đang đặt làm cho cậu sẽ vô cùng thoải mái đấy.
David ngả người vào ghế rồi nói.
- Ừ.
Sở Tiên vui vẻ gật đầu nói thêm:
- Khoảng cách từ Mỹ đến Trung Quốc xa quá, mà tới vịnh Bengal xuống máy bay xong vẫn phải đi tàu, may mà có cỗ trực thăng này nên thấy thuận tiện hơn rất nhiều.
- Sở Tiên, cậu thực sự có ý định bỏ ra hơn hai mươi tỷ để xây dựng một quần đảo cho riêng mình ư?
Grace nhìn Sở Tiên rồi hỏi.
- Đúng vậy, dù sao nhiều tiền cũng không biết tiêu vào đâu, thà rằng xây dựng cho mình một căn cứ địa riêng.
Sở Tiên mỉm cười:
- Mà hơn nữa xây dựng được căn cứ địa riêng rồi sau này sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.
- Việc này sẽ không mang đến phiền phức gì chứ?
Grace hơi nhíu mày hỏi thêm.
- Yên tâm đi, tôi đã có suy nghĩ dự định riêng cho mình rồi.
Sở Tiên vẻ mặt tươi cười. Hơn một tháng rồi cá lam từ chắc đều đã trưởng thành hết rồi, các bầy cá lam từ hiện giờ chắc cũng đã có thể kiểm soát được hết rồi, có gần hai vạn con cá lam từ nên sẽ có tác dụng rất lớn.
Năm tiếng sau, máy bay đến đảo người cá rồi từ từ hạ cánh.
- Đây là đảo người cá của cậu sao Sở Tiên? Diện tích rộng lớn quá mà ở giữa lại còn có một cái khe nước, địa hình và phong cảnh quả không tồi.
Từ trên cao nhìn xuống, cả quần đảo trông như bị cắt chia thành hai đoạn, diện tích khoảng 50 km2 cũng được coi là khá rộng lớn, một bên của quần đảo tương đối bằng phẳng còn một bên còn lại có một đỉnh núi nhỏ, có nước có non trông rất nên thơ hữu tình.
- Đúng thế, nếu cải tạo chỗ này thành quần đảo của riêng mình chắc chắn sẽ rất đẹp.
Sở Tiên mỉm cười nói:
- Đến khi ấy, tôi sẽ kiến tạo một tiểu quần thể các kiến trúc xây dựng ở đây, sau này các cậu có thể lựa chọn cho mình một căn nhà để ngụ cư.
Diện tích 50 km2 tương ứng với một thành phố lớn của Trung Quốc rồi, số diện tích này đủ để xây dựng các kiểu quần thể kiến trúc.
- Được đấy, tôi sẽ đợi, hơn hai mươi tỷ hoàn toàn có thể cải tạo nơi đây thành một địa điểm xinh đẹp.
Grace gật đầu tán thành.
Máy bay từ từ hạ cánh xuống đất, Sở Tiên cùng David và Grace xuống máy bay.
- Chít chít.
Một hình bóng nhanh chóng lao vút về phía Sở Tiên rồi nhảy thẳng lên vai của hắn.
- “Đuôi nhỏ” đến đây nào.
Sở Tiên mỉm cười rồi vuốt ve đầu nó.
- Ông chủ.
Alvin và Lão Tầm tiến tới rồi cung kính chào hỏi.
- Mọi chuyện sao rồi?
Sở Tiên hỏi Lão Tầm.
Lão Tầm đã tới đây từ nửa tháng trước tìm một số các nhà thiết kế để thiết kế quy hoạch quần đảo, ngoài ra còn chuyên chở thêm một số các loại máy xúc máy đào tới đây.
- Ông chủ, trong lúc chúng tôi đang chuyên chở máy móc thì bị hải quân của Ấn Độ phát hiện, quần đảo của chúng ta nằm trong phạm vi của Ấn Độ nên về lãnh địa thì đảo người cá vẫn là thuộc Ấn Độ nên hiện giờ chúng ta đang gặp phải một số vấn đề về lãnh địa.
Lão Tầm nói với Sở Tiên.
Sở Tiên hơi nhíu mày:
- Vậy tình hình bây giờ là như thế nào?
- Thưa ông chủ, mấy ngày nay tôi cùng với tộc trưởng người cá học cách giao tiếp với nhau, bọn họ là người đứng ra để đàm phán với chính phủ Ấn Độ và tôi trợ giúp phiên dịch, trong quá trình đàm phán với lãnh đạo cấp cao Ấn Độ họ tỏ ý chỉ cần chúng ta giao nộp một khoản tiền nhất định thì họ sẽ đồng ý giao quần đảo này cho chúng ta tự do phát triển.
Lão Tầm báo cáo.
- Ừ, Sở Tiên gật đầu:
- Vậy thì quần đảo này sẽ thuộc quyền sở hữu của chúng ta đúng không?
- Quyền sở hữu quần đảo thuộc về chúng ta nhưng vẫn thuộc trong lãnh thổ của họ, đồng thời họ yêu cầu chúng ta phải nộp một trăm vạn tiền phí một năm.
Lão Tầm nói thêm.
- Một trăm vạn một năm.
Sở Tiên suy nghĩ chốc lát rồi nói:
- Được, trả trước cho họ tiền phí của 10 năm.
Đảo người cá nằm ở hải vực của vịnh Bengal nhưng hòn đảo này lại vô cùng hoang vu, trên đảo cũng không có bất cứ nguồn tài nguyên quan trọng nào, do nơi đây có người cá sinh sống mà trước đó ngay cả là chính phủ Ấn Độ cũng không đặt chân đến, nên cho dù có người thỏa thuận với những tộc người dã man kia thì họ cũng không để tâm tới lắm.
Mà giờ tự nhiên họ lại thu được thêm được một khoản tiền nữa thì hỏi tại sao lại không làm chứ.
- Vâng thưa ông chủ.
Lão Tầm gật đầu:
- Nhưng ông chủ họ yêu cầu sau này sẽ điều tra quần đảo của chúng ta để tránh xuất hiện một lượng lớn các loại vũ khí hạng nặng nữa ạ.
- Ok, không vấn đề gì.
Sở Tiên gật đầu đồng ý.
- Tình hình xây dựng đến đâu rồi?
Sở Tiên vừa nói vừa tiến vào bên trong.
- Tất cả các loại máy móc thiết bị đều đã được vận chuyển tới đây, ngoài ra chúng tôi cũng đã tuyển được một lượng lớn công nhân người Ấn Độ để chuẩn bị kiến thiết rồi ạ. Ở đây có mấy bản mẫu thiết kế, ông chủ có thể xem qua một chút rồi chọn lấy một mẫu ạ.
Lão Tầm cũng đi theo cùng vào bên trong.
- Chà chà, mạnh tay đấy.
David và Grace xem xét xung quanh.
Lúc này xung quanh đã dựng tạm mấy căn nhà nhỏ, bên trong có rất nhiều công nhân người Ấn Độ, máy móc được đặt ở một bãi đất trống, tổng cộng có tất cả hơn hai mươi chiếc máy móc các loại.
- Ông chủ, phía trước này về sau chúng ta sẽ xây một phòng họp và một phòng tiếp khách.
Lão Tầm chỉ về phía trước kia họ làm việc rồi nói.
- Được.
Sở Tiên gật đầu.
Đám người họ đi đến trước một căn nhà, căn nhà này không hề hào nhoáng sang trọng mà lại còn có chút đơn sơ.
Đám người họ đi vào bên trong, trong căn nhà có bảy tám người cả thanh niên và trung niên đang ngồi đó, có cả người Trung Quốc và người nước ngoài.
- Các cậu, đây là ông chủ của chúng ta.
Lão Tầm nói với đám người trong phòng.
- Xin chào mọi người, tôi tên là Sở Tiên.
Sở Tiên mỉm cười nhìn bọn họ rồi giới thiệu.
- Xin chào ông chủ.
- Xin chào Sở Tổng.
Đám người trong phòng nhìn Sở Tiên bằng ánh mắt hiếu kỳ rồi vội vàng chào hỏi.
Gã thanh niên trước mắt đây chính là người muốn xây dựng một quần đảo trị giá mấy chục tỷ cho riêng mình, đây là điều mà không phải người bình thường nào cũng có thể làm được, nhất là trên quần đảo này còn có vô số thanh niên vạm vỡ trong tay cầm súng máy nên khiến họ phải cư xử một cách cẩn trọng.
- Các vị, mọi người ngồi đây chắc chắn đều là các nhà thiết kế đẳng cấp quốc tế, xin hãy đưa ra phương án thiết kế của các vị cho tôi xem xét.
Sở Tiên vừa cười vừa nói với bọn họ.
- Vâng thưa ông chủ.
Một người trung niên da trắng lên tiếng gật đầu đầu tiên:
- Tám người chúng tôi sau một tuần hợp tác thảo luận và làm việc đã đưa ra tất cả 4 phương án thiết kế, xin mời ông chủ xem qua.
Người trung niên da trắng đó vừa nói vừa chỉ tay vào những mô hình thiết kế phía sau lưng mình.
Ông chủ, xin mời xem ở đây có bốn loại phong cách thiết kế. Mô hình đầu tiên thiết kế theo phong cách Âu Mỹ, mô hình thứ hai là thiết kế mang phong cách Trung Quốc, mô hình thứ ba mang phong cách Đông Tây kết hợp chứa đựng những tinh túy mang đậm phong cách Đông Tây, mô hình thứ tư mang phong cách hỗn tạp trong đó có phong cảnh điền viên của Trung Quốc, phong cách Âu Mỹ cách điệu và còn có một số những phong cách độc đáo của các khu thắng cảnh nổi tiếng trên thế giới. Tất cả đều thiết kế theo yêu cầu của ông chủ.
Người trung niên da trắng lần lượt giới thiệu qua từng mô hình thiết kế.
Sở Tiên gật đầu rồi tiến lại xem.
Toàn bộ mô hình là bản thu nhỏ tỷ lệ theo đúng địa hình của quần đảo, bên trên còn có những mô hình mô phỏng như đồng cỏ thảo nguyên, cây cỏ, non bộ….
Mô hình thiết kế quần đảo đầu tiên vô cùng gần gũi với phong cách cổ điển Trung Quốc, trông rất đẹp mắt.
Có sân đua ngựa, sân golf, còn có cả sân chơi cho chó và cả khu sinh tồn dành riêng cho khỉ đuôi dài. Ngoài ra còn mang phong cách kiến trúc Giang Nam vô cùng uyển chuyển và tỉ mỉ.
Toàn bộ phạm vi 50 km đều được tận dụng triệt để, chỗ khe nước trên đảo người cá còn thiết kế thêm mấy chiếc cầu được làm bằng kính.
Ở một vị trí khác trên đảo người cá còn thiết kế thêm một sân tập bắn tên và một vườn hoa trên không vô cùng tươi đẹp, những hòn non bộ trùng trùng điệp điệp bao vây xung quanh, bên trên trồng rất nhiều hoa anh đào, nhìn tổng thể vô cùng mỹ lệ.
- Oh my good, đẹp quá đi thôi.
David đứng xem bên cạnh không thể cưỡng lại liền thốt lên:
- Kiến thiết xong nơi đây chắc chắn sẽ rất đẹp, sân đua ngựa, sân golf, sân bắn tên, suối nước nóng, vườn hoa trên không, nhà hàng trên không, điền viên xinh đẹp, những con sông nhỏ, dòng suối….thực sự quá tuyệt vời, Sở Tiên cậu nhất định phải tặng cho tôi một căn nhà ở đây đấy.
- Đúng thế, tôi cũng đặt một căn, nơi đây kỳ thực là quá đẹp.
Grace cũng vô cùng phấn khích gật đầu lia lịa.
Xây dựng một quần đảo rộng 50 km thành một khu thắng cảnh sang chảnh hào hoa, cả thế giới có lẽ chỉ có một người mới có được khí phách và thực lực này.
- Ông chủ, dự trù chi phí xây dựng vào khoảng 5 tỷ đến 10 tỷ ạ.
- Sao rẻ thế?
Sở Tiên hơi kinh ngạc.
- Ồ….
Đám người xung quanh chợt thấy đắng lòng, 5 tỷ đến 10 tỷ đã là một con số vô cùng khủng khiếp rồi, trên thế giới này ngoài một số nước ra thì làm gì có ai có thể một lần bỏ ra ngần ấy tiền để xây dựng cả một quần đảo cho riêng mình chứ.
- Năm tỷ đến mười tỷ không hề ít đâu ạ, chủ yếu vườn hoa trên không hơi tốn tiền một chút, còn những địa điểm khác như sân bắn tên, sân đua ngựa thì tất cả chi phí thiết bị cũng chỉ hết hai trăm triệu thôi ạ, bởi vì người làm đều là do chúng ta tự thuê đến.
Người trung niên da trắng giải thích.
Sở Tiên khẽ gật đầu:
- Xem tiếp mấy mô hình khác xem sao.
- Vâng thưa ông.
Người trung niên tiến sang bên cạnh:
- Mô hình đầu tiên thiên về phong cách Trung Hoa còn mô hình thứ hai mang đậm phong cách Âu Mỹ.
Phong cách Âu Mỹ nhìn qua trông rất vui tai vui mắt nhưng Sở Tiên lại không thích những kiến trúc và phong cách xây dựng này lắm, bởi vì nó không đủ đẹp không đủ diễm lệ.
- Mặc dù chúng tôi là người Âu Mỹ nhưng vẫn thích mô hình theo phong cách Trung Quốc hơn, phong cách điền viên của Trung Quốc thực sự khiến người ta cảm thấy dễ chịu vô cùng.
David và Grace đứng bên cạnh bình luận.
- Vậy chúng ta đến xem mô hình thứ ba xem sao.
Người trung niên nghe thấy Sở Tiên nói vậy liền gật đầu rồi tiến về phía trước.
- Đây là mô hình kết hợp giữa phong cách kiến trúc của Âu Mỹ và Trung Quốc, vừa mang phong cách cổ điện nhã nhặn của Trung Quốc vừa mang phong cách hiện đại mà giản lược của Âu Mỹ, sự kết hợp giữa hai phong cách này khá phù hợp với thẩm mỹ của đại chúng.
- Mô hình thiết kế này cũng không tồi, đẹp, rất đẹp.
David đứng bên cạnh gật đầu tán thưởng.
- Xem nốt cái cuối cùng đi.
Sở Tiên nói.
- Vâng, thưa ông chủ, mô hình cuối cùng này chúng tôi kết hợp các phong cách kiến trúc xây dựng của nhiều thắng cảnh nổi tiếng trên thế giới để áp dụng vào quần đảo này. Nếu xây dựng theo phong cách thiết kế này chi phí sẽ cao nhất, vì chúng tôi áp dụng theo những phong cách thiết kế xa xỉ nhất nên nếu như không có ba bốn chục tỷ thì không thể xây dựng được.
Người trung niên giải thích thêm.
- Để tôi xem qua đã.
Sở Tiên không để tâm tới lắm, nhìn luôn vào mô hình thiết kế cuối cùng này.
- Ông chủ nhìn ở đây ạ, đây mô hình vườn hoa Keukenhof của Hà Lan và hoa viên Marqueyssac ở Dordogne Pháp, chúng tôi kết hợp hai phong cách thiết kế nổi tiếng và đẳng cấp của hai hoa viên này để thiết kế hoa viên trên đảo. Trong hoa viên chúng tôi thiết kế thêm một dòng suối rồi thả một ít cả cảnh trong đó theo như ý của ông chủ.
- Ngoài ra bãi biển được thiết kế dựa theo bãi biển Soneva Fushi ở đảo Maldives đồng thời chúng tôi cũng thiết kế thêm một quán bar bốn mùa trên Bora Bora theo như ý của ông chủ, dĩ nhiên chúng tôi cũng có chỉnh sửa một chút ít sao cho phù hợp ạ.
- Còn nữa, ở chỗ khe nước, chúng tôi xây dựng thêm hơn chục chiếc cầu treo dựa theo thiết kế cầu treo Capilano ở Vancouver thuộc tỉnh bang Columbia của Canada.
- Ở phía mặt biển không xa kia chúng tôi thiết kế một thế giới biển ngầm diện tích khoảng 5 km2, chi phí xây dựng thế giới biển ngầm này cần hơn một tỷ, nếu đưa vào vận hành thì sẽ không tốn kém lắm bởi chúng ta có thể xây dựng thêm một trạm thủy điện ở bên cạnh, sau này mọi hoạt động dùng điện trên quần đảo này đều sẽ sử dụng sức nước để phát điện nhưng chi phí ban đầu không sẽ không hề thấp đâu ạ.
- Nếu như ông chủ muốn theo đuổi đẳng cấp cao xa hơn thì chúng tôi muốn làm một cuộc đại cải tạo hai bên cửa vào của khe nước, đó là sẽ trạm khắc các hình thù hoặc tạc các bức tượng hùng vĩ nguy nga.
- Còn về phần thiết kế của những nơi khác ông chủ có thể tự mình lựa chọn, tự do xây dựng theo phong cách Trung Quốc hoặc phong cách Âu Mỹ đều được, đương nhiên chúng tôi sẽ đưa ra những ý tưởng sáng tạo chuyên nghiệp nhất cho ông chủ tham khảo ạ.
Người trung niên ra trắng giải thích thêm, David và Grace đứng bên cạnh nghẹn lời và trố mắt đứng nhìn, ngay cả Sở Tiên cũng có chút ngỡ ngàng khi nhìn thấy mô hình thiết kế này.
- Đẹp, thực sự rất đẹp.
Sở Tiên không kiềm nổi lòng mình thốt lên.
- Không chỉ là đẹp mà còn vô cùng điêu luyện sắc sảo. Sở Tiên, quần đảo này của cậu nếu như xây dựng xong mà cải tạo thành một thắng cảnh du lịch thì chắc chắn sẽ thu hút được vô số khách du lịch, đến khi ấy chỉ nguyên thu vé vào cửa mỗi năm cũng sẽ phải thu được mấy trăm triệu thậm chí là mấy tỷ.
- Đúng thế, quần đảo này sau khi xây dựng xong chắc chắn sẽ là nơi đẹp nhất trên thế giới này, hoàn toàn có thể cải tạo thành một thắng cảnh du lịch.
David và Grace đề xuất.
- Tôi không hề có dự định sẽ cải tạo nó thành thắng cảnh du lịch, sau này tôi chỉ cho phép bạn bè của mình tới đây chơi thôi, các cậu hoàn toàn có thể đưa người nhà và bạn bè của mình đến, đây sẽ là quần đảo riêng chỉ thuộc về chúng ta mà thôi.
Sở Tiên vừa cười vừa nói.
- Ha ha, cậu đúng là người trọng tình cảm, tuy giờ cậu đã là tỷ phú nhưng nếu như cậu chọn phương án thiết kế này thì hơn hai mươi tỷ kia của cậu sẽ không đủ được đâu.
- Hi hi, tôi vẫn còn hơn mười tỷ đá quý vẫn chưa rao bán mà.