Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 436: Mọi Người Đừng Sợ

Chương 436: Mọi Người Đừng Sợ




Dịch: TiểuNgư.

Biên: Cẩu ca.

Nhóm: Cá.

Nguồn: Truyenyy.com

Rùa biển thường ăn những loại sinh vật nhỏ hoặc rong biển, tính cách cũng không hung bạo, tương đối ôn hòa, lực tấn công không mạnh nhưng sức phòng ngự lại mạnh mẽ vô cùng.

Kẻ địch của rùa biển có rất nhiều, đối với một số loài rùa biển nhỏ thì thiên địch của chúng chính là cá mập hung ác.

Rùa biển thường sống ở thảm thực vật bên trong đại dương, ở vị trí trung tầng dưới đáy biển.

Cho nên khi bọn rùa biển này tới đây xâm chiếm Sở Tiên cũng không quá coi trọng, dù cho hình thể của chúng đạt tới độ dài năm, sáu mét lại còn có hai cái đầu.

- Rùa biển vương sao? Một con rùa sống vạn năm?

Mười bốn con rùa biển xuất hiện trong tầm mắt bọn họ, ánh mắt của Sở Tiên rơi vào lớp mai rùa cứng rắn bên trên người chúng. Ở giữa là một con rùa đen nhỏ nhất, hoa văn trên mai rùa xuất hiện từng lớp dày đặc, từng vòng từng vòng đều tản ra khí tức cổ xưa.

- Không biết những con rùa biển này đã sống bao nhiêu năm?

Sở Tiên suy nghĩ trong lòng.

Rùa biển nhanh chóng bơi về phía bọn họ, ánh mắt bọn chúng đều tập trung về vị trí của cây ác ma.

Hai ngàn mét.

Một ngàn mét…

Rùa biển càng ngày càng tới gần, khi đến khoảng cách một ngàn mét. Sở Tiên vừa động một cái, trên thân hắn có một bộ phận biến thành một cái đao lớn, chín con Dunkleosteus lúc lắc cái đuôi, chuẩn bị tư thế sẵn sàng tấn công, khắp nơi đều dày đặc sát khí.

- Rùa biển đen lớn như vậy nếu như đem nấu canh nhất định là sẽ bổ dưỡng vô cùng! Sở Tiên cười cười, theo bản năng dùng năng lượng điều tra hướng về phía chúng.

Huyền giác quy:

+Năng lượng: 38.005

+Thiên phú: Huyền giáp phòng ngự, sừng tấn công, huyền thủy khống chế, điện áp, vòng xoáy, độc tố.

+Lực công kích: 41.235

Rùa hai đầu:

+Năng lượng: 29.120

+Thiên phú: Khống thủy, huyền giáp phòng ngự, toàn kích, vòng xoáy, phun nước

+Lực công kích: 31.200

Khi Sở Tiên đang chuẩn bị tấn công lại nhìn thấy tin tức hiện ra trong đầu, thân thể cả người trong nháy mắt cứng đờ, trên mặt cũng lộ ra thần sắc kinh hãi.

- Một con rùa có hơn bốn vạn lực công kích, lại còn hơn mười ba con rùa hai đầu có lực công kích hơn ba vạn nữa. Mẹ nó. đây là rùa kim quy trong truyền thuyết đó hả?

Sở Tiên có chút kinh hãi, vội vàng ra tín hiệu ngăn cản mấy con Dunkleosteus đang chuẩn bị lao ra.

- Trốn!

Sở Tiên hạ mệnh lệnh, không có chút nào do dự liền bơi đi. Không nói đến con rùa kia có lực công kích hơn bốn vạn, mà chỉ cần những con rùa hai đầu có lực công kích hơn ba vạn kia thôi cũng không phải là thứ mà bọn họ có thể chống lại được.

Chỉ riêng thiên phú của chúng nó: Khống thủy, huyền giáp phòng ngự, toàn kích. Còn có cái gì mà huyền thủy khống chế, huyền bí như vậy đến hắn cũng không biết là gì, chưa kể những thiên phú khác, nhiều thiên phú như vậy tuyệt đối không thể chọc vào.

- Đi hái trái cây đi!

Sở Tiên vội vàng ra lệnh cho cá lam từ.

Cá lam từ trên thân phát ra ánh sáng màu lam nhàn nhạt, trực tiếp đem trái cây hái xuống, bỏ chạy về phương hướng ngược lại.

Sở tiên bên này cũng vội vã chạy trốn, một lúc sau quay đầu nhìn lại thấy những con rùa biển này không đuổi theo mới chậm rãi buông lỏng một hơi.

- Mẹ nó, thật đúng là rùa biển không thể nhìn tướng mạo, dưới đáy biển sâu cái gì cũng có thể xảy ra! Sắc mặt Sở Tiên thay đổi, có chút khó xử.

Mười bốn con rùa biển bơi tới chỗ cây ác ma, trực tiếp nằm xuống trên cây.

Bên này bọn Sở Tiên vội vã chạy trốn xa mười mấy kilomet sau đó mới dừng lại.

- Thật may là tính tình của bọn chúng cũng tương đối ôn hòa!

Sở Tiên buông lỏng một hơi, đi vào chỗ của cá lam từ, lấy trái cây năng lượng ra.

- Mười bốn trái cây có thiên phú săn giết, đưa cho Dunkleosteus và Megalodon đi. Mười quả thiên phú ám sát chỉ có thể cho Megalodon, hai quả điện áp kia đưa cho Dunkleosteus, một quả phun lửa cũng đưa luôn cho Dunkleosteus.

Sở Tiên nhìn chỗ trái cây chậm rãi phân chia.

Một con Dunkleosteus đã từng ăn một quả sức hút, Sở Tiên cho nó thêm hai ba, quả nữa, một quả bản năng săn mồi, một quả điện áp, một quả phun lửa làm nó gia tăng thêm ba thiên phú, đồng thời ba trái cây chung một chỗ tăng lên khoảng 21.000 năng lượng, sau khi hấp thu vào trực tiếp tăng thêm 2.000 năng lượng.

Con Dunkleosteus này năng lượng đã đạt tới hơn một vạn tám ngàn, lực công kích đạt tới hai vạn.

Hơn tám con Dunkleosteus cỡ lớn mỗi con đều được ăn một quả bản năng thiên phú săn mồi, đồng thời còn có một con Dunkleosteus được ăn một quả thiên phú điện áp.

Ăn xong trái cây thiên phú, mỗi con Dunkleosteus đều tăng lực công kích lên hơn một vạn bảy.

- Nếu con người hoặc sinh vật khác ăn trái cây thiên phú thì sẽ ra sao? Có thể tăng lên năng lượng như vậy không?

Trái cây thiên phú hắn cũng chỉ để lại hai trái, toàn bộ đều đưa cho Dunkleosteus và Megalodon. Nhìn trái cây màu đỏ trong tay, Sở tiên thầm hỏi trong lòng.

- Khi về sẽ thử một lần xem sao, nếu như loài người ăn vào cũng có thể tăng thêm năng lượng thì có thể cho cha mẹ và người thân ăn một chút.

- Vốn dĩ định ở lại mấy ngày, xem ra hiện tại cũng chỉ còn cách trở về.

Sở Tiên hơi có chút tiếc nuối, tuy nhiên cũng cảm thấy may mắn, ở trên cây ác ma hơn mười ngày, thực lực của hắn, cá lam từ và Dunkleosteus cũng tăng lên không ít.

Chỉ riêng cá lam từ hơn hai mươi ngày đã sinh ra được hơn sáu ngàn con cá lam từ nhỏ, đây là một tin tức tốt vô cùng.

- Hiện giờ Dunkleosteus đã nhớ rõ mùi vị cây ác ma, nếu như sau này ở Thái Bình Dương tìm kiếm quả ác ma sẽ thuận tiện hơn nhiều. Tuy nhiên đi ra ngoài cũng hơn một tháng rồi, đã đến lúc nên trở về, đảo Nhân Ngư cũng cần phải giải quyết một chút.

Sở tiên thầm nghĩ trong lòng, ngồi lên trên thân cá cờ biến dị, đi về phía đảo Nhân Ngư.

Lần này trở về Sở Tiên đã tăng cường thực lực bọn họ lên gấp hai ba lần.

Khi Sở Tiên trở về đảo thì một chiếc thuyền đang lái đến đây.

Bên trên thuyền, có Hổ Nhất và Hổ Nhị cầm ống nhòm nhìn về phía khu vực đó.

- Chiếc thuyền đi biển kia chính là chiếc thuyền Lý Vạn Long nói tới. Hiện tại bọn hắn đều ở bên trong thuyền.

Hổ Nhất nói với Hổ Nhị.

- Ừ, ở vùng biển này thường có tàu tuần tra của nước khác, chúng ta nhất định phải tốc chiến tốc thắng!

- Lão Tầm để cho chúng ta ra đây chấn nhiếp bọn họ một chút, nhưng lại không được ảnh hưởng đến sự an bình của vùng biển này.

- Cái này đơn giản thôi, nói cho bọn hắn biết một tiếng là được.

- Cái này có phải quá phách lối rồi không?

- Phách lối mới tốt! Về sau đoàn hải tặc Nhân Ngư của chúng ta đi qua nơi nào thì các thuyền khác phải biết điều mà né tránh, ở trong đại dương này chỉ có thể có một mình tiếng nói của đoàn hải tặc nhân ngư chúng ta. Ông chủ nói để cho bọn hắn biết hậu quả của việc đắc tội chúng ta đi, tổ chức thì đã là cái gì?

- Được!

Hổ nhất cùng Hổ Nhị cười cười, nhìn về phía du thuyền đánh bạc cách đó không xa.

Ô ô ô…

Trong khu vực du thuyền đang an bình bỗng truyền đến một tiếng gấp rút vang dội, âm thanh trực tiếp truyền khắp mấy chục kilomet.

Âm thanh vang dội như thế khiến người ta đau nhức cả đầu.

Một vài vị khách du thuyền không đủ kiên nhẫn liền đi ra nhìn thử.

Cả ngày hôm nay Lý Vạn Long đều đứng trên boong tàu, mấy hôm nay trên gương mặt mệt mỏi của hắn lộ ra thêm một tia u sầu, hôm nay sau khi lấy được một chút tin tức cả ngày hắn liền tâm thần bất an đứng trên boong tày, chờ đợi xem cách giải quyết của ông chủ.

Bất ngờ nghe thấy âm thanh làm hắn hơi kinh ngạc, hắn nhìn lại thấy một chiếc thuyền đang đi về phía du thuyền.

- Chiếc thuyền kia là của tên ngốc nào vậy?

- Làm cá của ông đây đều hoảng sợ chạy hết, đáng chết!

Mấy du khách đang câu cá bên cạnh Lý Vạn Long bắt đầu lớn tiếng mắng, hắn hơi cau mày nghi hoặc nhìn sang.

Ô ô ô…

Âm thanh phát ra liên tục, dù cho phòng cách âm tốt đến mấy cũng đều có thể nghe được loại âm thanh này.

Càng ngày càng có nhiều người đi tới, một vài nhân viên đi ra tò mò nhìn.

- Có chuyện gì vậy?

- Tiếng còi này có lẽ cũng không phải tiếng cầu cứu, thế thì là tiếng gì đây?

Thuyền có thể thổi còi có rất nhiều loại, cũng đại biểu cho nhiều loại tín hiệu khác nhau.

- Có chuyện gì xảy ra?

Càng ngày càng nhiều du khách tò mò đi đến bên boong tàu, nhìn về phía thuyền của bọn Hổ Nhất, sắc mặt phẫn nộ.

- Được rồi, nói cho bọn họ một tiếng, đừng để bọn họ hoảng sợ quá.

Hổ Nhất nói với Hổ Nhị.

- Ừ, truyền âm thông báo một chút đi.

Hổ Nhị cươi cười, sau đó bắt đầu ho khan một tiếng, chuẩn bị truyền âm,

- Mẹ nó, tình huống này là như thế nào? Một tiếng ho khan cũng vang dội như vậy?

Hổ Nhị ho khan một tiếng làm cho toàn bộ khu vực này đều nghe thấy, giống như loa phường ở nông thông, một tiếng phát ra đều có thể truyền đi khắp các thôn làng.

- Đây là cái thuyền quái quỷ gì? Bọn họ muốn chết sao?

Một số người nóng nảy chửi mắng.

- Khụ khụ, xin lỗi đã quấy rầy các bạn!

Hổ Nhị mở miệng bắt đầu nói tiếng anh:

- Chúng tôi mời mọi người đi ra là có chút chuyện muốn nói, ở đây có thể sẽ phát sinh một số chuyện nhưng mọi ngươi không cần kinh sợ, chúng tôi cũng không phải nhằm vào mọi người, cũng không muốn phá hoại sự bình an của khu vực.

- Nhưng là có một vài người là kẻ địch của chúng tôi nên chúng tôi muốn đi qua xử lý một chút, mọi người yên tâm chúng tôi chỉ nhằm vào cá nhân, nhất định không ngộ thương người khác.

Âm thanh của Hổ Nhị chậm rãi truyền khắp toàn bộ khu vực du thuyền.

Dù hắn nói tiếng anh nhưng ở khu vực này, tám mươi phân trăm đều có thể nghe hiểu, nhưng nghe hiểu là một chuyện, hiểu rõ lại là chuyện khác.

Bọn họ vô cùng kinh ngạc.

- Bọn hắn là ai vậy? Bọn hắn muốn làm gì?

Một số người nghi hoặc hỏi.

- Không đúng!

Đúng lúc này một tiếng hô truyền đến, một thanh niên mặt mũi tràn đầy kinh ngạc chỉ lên chiếc thuyền kia:

- Các người xem trên thuyền kia không có quốc kì của bất cứ quốc gia nào?

- Không có quốc kì sao?

Mọi người sững sờ nhìn sang, trên mặt lộ ra vẻ kinh hoảng.

- Chẳng lẽ bọn họ là hải tặc?

- Không có khả năng… làm gì có hải tặc nào dám phách lối như vậy?

- Bọn họ nói là chỉ nhằm vào cá nhân, sẽ không ngộ thương người khác là sao? Bọn họ muốn tấn công ai vậy?

Bên trên thuyền cả đám người đều kinh hãi suy đoán.

Người trên mười mấy chiếc du thuyền bắt đầu nghị luận, chỉ có Lý Vạn Long trừng to mắt.

- Đây là ông chủ của mình muốn trắng trợn công kích bọn họ sao? Chuyện này sao có thể…?

Hắn bắt đầu nói năng lộn xộn, dù đây là khu vực biển quốc tế cũng không có ai dám phách lối như vậy?! Cái này so với hải tặc thì khác gì nhau?




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch