Về đến nhà Sở Tiên bị Tiểu Dĩnh oán trách một trận, Sở Tiên cười ha ha liên tục bồi tội, mỗi ngày đều đi chơi cùng với Tiểu Dĩnh.
Thực lực được tăng cường khiến cho hiệu quả từ trường trị liệu của hắn đạt đến một cấp độ khủng bố vô cùng.
Nếu như một thời gian ngắn trước đây, hắn cũng có loại năng lực này thì đã có thể trị hết bệnh cho con gái của Chu lão.
Sở Tiên mỗi ngày đều dùng từ trường trị liệu để cải thiện thân thể của Tiểu Dĩnh, Tiểu Dĩnh hơn hai mươi tuổi nhưng nhìn qua giống như một thiếu nữ mới lớn mười mấy tuổi, xinh đẹp ngọt ngào, da thịt trắng nõn như trẻ em.
Bây giờ Sở Tiên đang lái một cỗ xe Rolls - Royce sang trọng về phía trường học của Tiểu Dĩnh, nhìn thời gian tính toán một chút liền đứng đợi ở cổng trường.
Tiếng chuông tan học vang lên, Tiểu Dĩnh cùng một đám học sinh đi tới.
Tiểu Dĩnh vẫy tay với mấy học sinh bên cạnh, sau đó đi về phía Sở Tiên.
Học sinh của trường sư phạm Hải Thanh đều biết Sở Tiên là bạn trai của cô giáo Tiểu Dĩnh, trên mạng trước đây đã từng có lời đồn, cho nên bọn họ biết vị học trưởng bình thường hồi xưa bây giờ đã trở thành một ông chủ lớn sở hữu mươi mấy tỷ.
Học sinh đều hâm mộ nhìn về phía chiếc xe sang trọng kia.
- Đi thôi, hôm nay em đã xin phép chủ nhiệm cho nghỉ mấy ngày rồi!
Tiểu Dĩnh ngồi lên xe, cười nói với Sở Tiên.
- Xin nghỉ? Sao em lại muốn xin phép nghỉ?
Sở Tiên nghi hoặc nhìn cô, hai ngày trước bảo cô xin phép nghỉ để cùng nhau đi chơi nhưng cô còn không đồng ý.
- Hi hi, tình huống đặc biệt.
Tiểu Dĩnh cười.
- Hôm nay cha mẹ em gọi điện thoại đến, chị họ em mấy hôm nữa kết hôn rồi, cho nên hỏi em có về không. Em nghĩ lại thì thấy cũng nên đi về đó một chuyến, chị họ em lúc trước cũng ở cung với bà nội, coi như là lớn lên từ nhỏ với nhau.
- Ở đâu vậy? Ở nhà sao?
Sở Tiên hỏi.
- Không phải, chị họ em cưới ở thành phố Hoàng Giang, hơi xa chỗ này một chút, có lẽ phải đi máy bay qua.
Tiểu Dĩnh cười nói.
- Ồ, chị họ em tổ chức hôn lễ ở đó sao? Vì sao không tổ chức ở nhà?
Sở Tiên nghi hoặc.
- Hừm, nhà người chồng sắp cưới kia cũng tương đối khá giả, cho nên đã đặt vé máy bay cho họ hàng thân thích, chúng ta chỉ cần qua đó thôi.
Tiểu Dĩnh gật đầu.
- Vậy bao giờ chúng ta đi?
Sở Tiên hỏi.
- Ngày kia đi!
Tiểu Dĩnh nói ra.
- Ngày kia sao? Được!
Sở Tiên gật đầu:
- Máy bay riêng anh đặt bên Mỹ hai ngày trước đã được chuyển tới, chúng ta đi máy bay riêng thôi.
- Có thể sao?
Tiểu Dĩnh cười hỏi.
- Có cần đi qua nhà em đón cha mẹ không?
- Không cần, vé máy bay của cha mẹ em đã được đặt rồi.
Sở Tiên gật đầu.
Hai ngày sau, Sở Tiên đi vào phi trường, nhân viên chỉ huy đang hạ chiếc máy bay tư nhân xuống.
- Vào xem một chút đi, anh dặn David làm theo yêu cầu, bên trong rất là đẹp.
Sở Tiên cười nói với Tiểu Dĩnh.
- Vâng!
Tiểu Dĩnh ngẩng đầu nhìn chiếc máy bay dài khoảng mười ba mười bốn mét, trên mặt hiện lên vẻ mừng rỡ, leo vào bên trong máy bay.
- Bên trong thật là đẹp quá!
Tiểu Dĩnh đi vào nhìn thấy bên trong có gian phòng vô cùng sang trọng, ghế salon mềm mại bằng da thật, tủ rượu, phòng ngủ cùng những đồ dùng xa hoa.
Máy bay tư nhân cũng không phải loại mà các máy bay sang trọng bình thường có thể so sánh.
- Đẹp đúng không, về sau anh sẽ xây một sân bay ở Phong Đài hồ, say này mỗi lần muốn bay sẽ không cần đi vào trong phi trường nữa, thuận tiện hơn rất nhiều.
Sở Tiên cười nói.
- Được, thế hòn đảo của anh bao giờ xây xong, em cũng muốn đi xem qua một chút.
- Khoảng một năm sau mới xây xong, hiện giờ còn đang thi công, chờ nửa năm sau anh dẫn em đến nhìn xem!
Sở Tiên cười trả lời.
- Vâng ạ! Tiểu Dĩnh cao hứng ôm một con gấu bông trên ghế salon.
Máy bay chậm rãi cất cánh, bay về phía thành phố Hoàng Giang.
Tốc độ của máy bay tư nhân còn vượt xa so với máy bay hành khách tốc độ nhanh, nếu như bình thường máy bay hành khách bay mất ba giờ thì máy bay tư nhân hơn hai giờ đã tới nơi.
Máy bay hạ cánh ở phi trường thành phố Hoàng Giang, bố mẹ Tiểu Dĩnh, chị họ, anh rể đều ra đón. Tiểu Dĩnh nói với Sở Tiên.
- Không nghĩ tới một chỗ nhỏ như này cũng có sân bay.
Sở Tiên hơi kinh ngạc.
- Hoàng Giang tuy nhỏ nhưng vô cùng phát triển, cách đây năm kilomet có Cao Nguyên Đạm Thủy Hồ Tiên Phủ, khu du lịch cấp bốn nha, chồng của chị họ em làm ngành du lịch, có vẻ rất giàu có.
Tiểu Dĩnh giới thiệu.
- Ồ, hồ Tiên Phủ sao?
Sở Tiên cảm giác cái tên này hết sức quen thuộc, trong lòng có chút hiếu kỳ.
Máy bay rất nhanh đã hạ cánh, nhân viên ở phi trường vội vàng tới chỉ đạo.
Chiếc máy bay này là do Sở Tiên nhờ mấy người Vạn Giang làm hộ giấy phép.
Những chuyện này đối với hắn mà nói cũng chỉ là chuyện nhỏ, hơn nữa còn là giúp Sở Tiên làm việc nên hắn chuẩn bị luôn một chiếc giấy phép quân đội thông hành, có thể tùy thời gian địa điểm hạ cánh ở bất kì phi trường nào.
Nhân viên phi trường khi nhận được tin tức này vội vàng tới dẫn đường.
Sở Tiên và Tiểu Dĩnh vừa xuống máy bay liền nhìn thấy cha mẹ Tiểu Dĩnh và mấy người đã đợi sẵn ở đó.
- Cha! Mẹ!
Tiểu Dĩnh hô to một tiếng với cha mẹ, sau đó nhanh chóng đi qua.
Cha mẹ Tiểu Dĩnh cùng một đoàn người nghênh đón họ.
Bên trong có một thanh niên cùng một tên mặc đồ tây có chút kinh ngạc nhìn về phía trước máy bay tư nhân dài khoảng mười lăm mét kia.
- Cha mẹ, con đã bảo mọi người đừng tới đón rồi, sao lại vẫn tới?
Tiểu Dĩnh đi tới trước mặt cha mẹ oán trách một câu, sau đó chào hỏi đôi vợ chồng trung niên bên cạnh một tiếng, rồi ôm ấp người phụ nữ trẻ bên cạnh, gọi một tiếng Vân tỷ.
- Haha, đây là bạn trai Tiểu Dĩnh sao? Thật sự là quá xuất sắc!
Cô chú Tiểu Dĩnh nhìn Sở Tiên vừa cười vừa nói.
Sở Tiên cười cười, cũng đi theo chào cô chú một tiếng.
- Đây là máy bay Tiểu Tiên đặt mua bên Mỹ sao? To thật nha!
Cha Tiểu Dĩnh cười tủm tỉm hỏi.
- Vâng, mấy ngày trước vừa chuyển về nước!
Sở Tiên gật đầu.
- Được rồi, đi thôi!
Mẹ Tiểu Dĩnh nhếch môi cười cười.
- Vâng ạ, chúng ta đi thôi!
Cha của Tiểu Dĩnh cao hứng gật đầu, cô chú nàng cũng cười cười.
Con gái của mình và của người thân đều tìm được một nhà chồng triệu phú nha.
Sở Tiên, cha mẹ Tiểu Dĩnh và cô chú ngồi cùng một xe. Chị họ và anh rể Tiểu Dĩnh lái một chiếc Mercedes SUV khác, xem ra gia cảnh bọn họ cũng không tệ.
- Tiểu Vân cũng tìm được một nhà chồng tốt, sau này có thể hưởng phúc rồi!
Mẹ Tiểu Dĩnh vừa cười vừa nói.
- Không sai, không sai! Chỉ có điều cách nhà quá xa!
Cô Tiểu Dĩnh oán trách nói, nhưng trên mặt lại lộ ra nụ cười.
- Tiểu Vân, kia là bạn trai của em họ em à?
Trên một chiếc xe khác, bạn trai Tiểu Vân hiếu kỳ hỏi, hai người trung niên bên cạnh cũng tò mò nhìn Tiểu Vân.
Lần nay bọn họ tự mình đến đón, chủ yếu vì nghe Tiểu Vân nói bạn trai của em họ cô là một kẻ có tiền, tự lái máy bay riêng tới.
Có năng lực mua được và sử dụng máy bay tư nhân đều không phải là người bình thường nên một nhà bọn hắn đều tới nghênh đón, cũng là muốn lưu lại ấn tượng ngoại giao tốt một chút.
Nhưng khi bọn họ đi đến phi trường, nhìn thấy chiếc máy bay kia mới nhận ra bọn họ còn đánh giá quá thấp người này.
Bọn họ đi ra cũng không phải là máy bay tư nhân trực thăng mà chính là máy bay tư nhân hạng cao cấp.
Chỉ cần nhìn bề ngoài cũng có thể xác định được chiếc máy bay này phải có giá hơn trăm triệu.
Đây cũng không phải điều quan trọng nhất, quan trọng nhất là giấy phép sử dụng.
Mỗi cái máy bay tư nhân đều có một loại giấy phép riêng giống như xe hơi, nhưng mà chiếc máy bay này cũng không đơn giản, bọn họ sử dụng giấy phép quân đội.
Có thể lấy được dạng giấy phép này, tuyệt đối có năng lực không đơn giản.
- Em cũng không biết rõ lắm, từ khi xa nhau cũng ít liên lạc, nhưng em nghe cha mẹ em nói bạn trai của em họ em có rất nhiều tiền, mua du thuyền cho em họ em cũng đều có giá trị hơn trăm triệu. Bối cảnh rất lớn, những ông chủ lớn ở quê của em đều rất tôn kính đối với người này.
Tiểu Vân nói.
- Ừ, bạn trai của em họ em đúng là không đơn giản, thế lực liên quan đến quân đội thì hẳn bối cảnh phải rất mạnh.
Bạn trai Tiểu Vân gật đầu.
Tiểu Vân cười không nói gì.
Xe rất nhanh chạy đến một tiểu khu sang trọng phía trước. Đây là một tiểu khu xây toàn biệt thự, vô cùng sang trọng.
Mấy người Sở Tiên vừa xuống xe có thể nhìn thấy hồ nước rộng mênh mông ở phía xa.
- Đó chính là hồ Tiên Phủ, phong cảnh vô cùng đẹp.
Mẹ Tiểu Dĩnh nói.
- Thật đẹp, không nghĩ tới chồng của Tiểu Vân lại có nha bên cạnh hồ Tiên Phủ.
Tiểu Dĩnh gật đầu.
Sở Tiên nhìn qua phát hiện nước ở hồ Tiên Phủ trong vô cùng, thậm chí có thể nhìn thấy cá bơi bên trong.
Đây là một hồ nước vô cùng lớn, diện tích khoảng hai trăm mười sáu kilomet vuông. Vị trí sâu nhất khoảng hơn một trăm sáu mươi mét, ở xa có các loại chim biển, đẹp vô cùng.
- Hồ Tiên Phủ, đúng là một hồ nước an bình xinh đẹp.
Sở Tiên cảm thán trong lòng, làm hắn nghĩ đến tư liệu đã điều tra về hồ Tiên Phủ trên máy bay.
Tư liệu có thật có giả, mang theo một chút săc thái huyền bí.
Nhất là sự kiện cổ thành ở dưới hồ Tiên Phủ.
Ngày xưa đã từng có một thợ lặn phát hiện được di tích Cổ thành ở hồ Tiên phủ.
Sau khi điều tra, phát hiện ở đó có tám tòa kiến trúc tạo thành nhóm quần thể kiến trúc cổ xưa, bên trong là một tòa cao hơn hai mươi mét, cũng giống với kiến trúc của kim tự tháp.
Kiến trúc vô cùng kì lạ, giống với hình dáng kim tự tháp, bên ngoai lại có một tòa bao quát cao hai mốt mét giống như “Đấu thú trường” ở La Mã cổ đại. Ở giữa những kiến trúc này còn có thạch đồ khắc đô án tinh xảo, giống như nơi hoạt động tế tự cũng bái hôi xưa.
Khu kiến trúc nầy sau khi được dò xét quét sóng qua thì xác định diện tích khoảng 2,4 kilomet vuông, thành phố lớn như vậy cũng không phải là thành bình thường hay quận huyện gì đó. Ở thời cổ đại, các huyện của Trung Quốc chỉ có 0.25 kilomet vuông mà thôi.
Nhiều nhà khoa học cũng không tra rõ được đây là kiến trúc thuộc niên đại nào.
Một thông tin huyền bí như vậy, ở trên mạng thật giả lẫn lộn, Sở Tiên không thể tin tưởng hoàn toàn.