- Ngay lập tức sẽ đi vào hải vực vịnh Bengal, mọi người xốc lại tinh thần cho ta.
Bên trong tàu chở hàng của tập đoàn Tam Thần, thuyền trưởng nhắc nhở tất cả thuyền viên trên tàu.
- Vâng thuyền trưởng.
Đám người trên tàu chở hàng có chút khẩn trương trả lời.
Hiện tại trong lòng nhân viên tập đoàn vận chuyển của tổ chức Sơn Khẩu Tổ và Tam Thần vô cùng lo sợ, sợ sẽ gặp phải băng hải tặc Nhân Ngư, ở đây là biển rộng bao la, không cẩn thận là sẽ mất mạng như chơi đó.
- Mọi người không cần khẩn trương.
Thuyền trưởng nhìn thấy cả đám đứng ở nơi đó khẩn trương, nhíu mày nói:
- Hạm đội của chúng ta hiện tại đang tìm kiếm băng hải tặc Nhân Ngư ở vịnh Bengal, thời điểm chúng ta đi tới vịnh Bengal hạm đội sẽ hộ tống chúng ta, mọi người không cần lo lắng.
- Hô, vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi.
Nhân viên tập đoàn vận chuyển Tam Thần gật nhẹ đầu, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
- Thuyền trưởng không xong rồi, có ba chiếc thuyền đang nhanh chóng lái qua phía chúng ta.
- Thuyền trưởng không xong rồi, đối phương truyền tin tức đến cho chúng ta, nếu như trong hai phút đồng hồ chúng ta không cho dừng tàu, bọn hắn liền sẽ đánh chìm chúng ta.
Hai thanh âm dồn dập đột nhiên truyền đến, thuyền viên trong khoang điều khiển mặt mũi tràn đầy hoảng sợ chạy tới hô.
- Cái gì?
Thuyền trưởng trung niên ngẩn người, sau đó lập tức chạy tới phía boong tàu, cầm lấy ống nhòm đeo trên cổ.
- Nguy rồi.
Thuyền trưởng trung niên biến sắc, bọn hắn không nghĩ tới băng hải tặc Nhân Ngư vậy mà xuất hiện ở đây.
Nơi này còn cách vịnh Bengal lộ trình hơn ba mươi cây số, cách hạm đội của bọn họ tận bốn năm mươi cây số.
Hạm đội muốn đuổi đến vị trí này, tối thiểu nhất cũng cần hơn nửa giờ.
- Thuyền trưởng, chúng ta phải làm sao bây giờ?
Tên thủy thủ kia kinh thanh hỏi.
- Cho dừng tàu.
Thuyền trưởng âm trầm nói:
- Đem chuyện chúng ta gặp được băng hải tặc Nhân Ngư truyền lại cho hạm đội, ngay lập tức báo chuyện chúng ta bị bắt cóc cho tổng bộ của tập đoàn.
- Vâng thưa thuyền trưởng.
Thuyền viên gật nhẹ đầu, tàu chở hàng từ từ dừng lại.
- Leo lên tàu.
Sở Tiên nhìn thấy tàu chở hàng dừng lại liền đem ba chiếc thuyền vây quanh bọn họ, các người cá leo lên khống chế tàu chở hàng.
Sở Tiên mỉm cười chụp mấy bức ảnh.
Mà lúc này, một hạm đội trong hải vực vịnh Bengal nhận được tin cầu cứu của tàu chở hàng
Sắc mặt của mọi người ở trên hạm đội nhất thời trở nên âm trầm.
Bọn hắn như thế nào cũng không nghĩ ra, trong thời gian đám người bọn họ như ngu ngốc lục soát ở chỗ này thì đối phương đã ở vị trí phía trước bắt cóc tàu chở hàng của bọn họ.
Đây là chuyện mất mặt đến cỡ nào, chuyện này nếu nói cho bên ngoài biết thì mặt mũi của nước bọn họ đều vứt sạch đi là vừa.
- Nhanh chóng cứu viện, nhất định phải bắt lấy băng hải tặc Nhân Ngư cho ta.
Quan chỉ huy của chiến hạm mặt mũi tràn đầy tức giận quát to.
Mà lúc này trong một văn phòng ở Seoul có mười mấy người trung niên mặc tây phục cùng với một lão giả ngồi tại một cái bàn công tác.
- Lý Tổng, hàng của bọn ta đã bị cướp rồi, đối phương yêu cầu hai trăm triệu tiền chuộc.
Một người trung niên ngồi ở vị trí đầu tiên kế bên lão giả Tam Thần Lý nhân vật truyền kỳ của Hàn Quốc nói.
- Đưa tiền đi.
Sắc mặt của lão giả giờ phút này đặc biệt âm trầm, hai trăm triệu nhân dân tệ nha, cái này đối với tập đoàn Tam Thần của bọn họ cũng không phải một cái con số nhỏ.
Tiền vẫn là thứ yếu, trọng yếu nhất chính là bàn cờ này.
Hiện tại thua một bước, nếu như không thể tiêu diệt băng hải tặc Nhân Ngư thì sau này tập đoàn Tam Thần của bọn họ phải vận chuyển trên biển bằng cách nào đây.
- Liên hệ Tổ Trưởng của tổ chức Sơn Khẩu Tổ, hẹn thời gian chúng ta cùng ngồi xuống nói chuyện một chút, mặt khác tiến hành tạo áp lực với bên hải quân, để bọn hắn tăng số lượng lớn chiến hạm, trong nửa tháng, nhất định phải bắt được băng hải tặc Nhân Ngư.
- Tiểu Thành, ngươi đi thăm hỏi cấp cao của hải quân đi, thương thảo một chút về chuyện tiêu diệt Băng hải tặc Nhân Ngư.
- Vâng thưa Lý Tổng.
Người chung quanh đứng lên, gật đầu nói.
- Đi thôi.
Lão giả khoát khoát tay, chậm rãi đứng lên, đi đến trước cửa sổ nhìn xuống toàn bộ Seoul, khẽ thở dài một hơi.
Người chung quanh rời đi, nhanh chóng triển khai biện pháp giải quyết chuyện băng hải tặc Nhân Ngư.
Giờ này khắc này, tập đoàn Tam Thần cũng ý thức được bọn hắn trêu chọc phải một đối thủ khủng bố lại rất khó dây dưa.
Đối thủ như vậy không giống loại đối thủ thương nghiệp bình thường gặp phải.
Mà là loại đối thủ giết người có thể đòi mạng ngươi.
Ngay lúc đó trong một tòa nhà cao tầng ở Tokyo, một lão già cũng đồng dạng nhận được một tin tức.
- Vậy mà lại bắt cóc tàu chở hàng của tập đoàn Tam Thần lần nữa.
Trong mắt lão giả lóe lên một tia kiêng kị.
- Mời Lý Tổng của tổ chức Tam Thần một chút, mặt khác hãy tạo áp lực cho hạm đội.
Lão giả cầm lấy điện thoại trên bàn nói.
- Thật đúng là không nghĩ tới, một băng hải tặc nhỏ nhoi mà lại có thể ép chúng ta tới mức này.
Lão giả tự lẩm bẩm.
- Hai mươi lăm phút đã chuyển tới, thời gian vô cùng chuẩn.
Sở Tiên nhìn thời gian, trên mặt lộ ra một tia trào phúng.
- Đi.
Sở Tiên nhìn thấy các nhân ngư đã trở về liền lập tức ra lệnh.
Bên trong điều tra cảm ứng của hắn, chiến hạm đã cách vị trí của bọn họ khoảng chừng một cây số.
- Vâng thưa ông chủ.
Hổ Nhất gật nhẹ đầu, nhanh chóng lái thuyền đi.
Sau ba phút, một bầy chiến hạm kéo đến vị trí của bọn hắn.
- Người đâu? Bọn hắn đâu?
Một sĩ quan đứng trên boong chiến hạm quét mắt nhìn xung quanh.
- Trưởng quan, bọn hắn vừa mới rời đi.
Thuyền trưởng của tàu chở hàng Tam Thần chỉ về một hướng nói.
- Ra- đa không quét tới vị trí của bọn hắn, xem ra quả nhiên có năng lực phản trinh sát.
Sắc mặt của tên quan quân kia có chút không dễ nhìn, hỏi thuyền trưởng của tàu chở hàng Tam Thần:
- Bọn hắn chạy về hướng nào?
- Hướng đó.
Thuyền trưởng chỉ về một phương hướng nói.
- Hai chiếc chiến hạm hộ tống tàu chở hàng tiếp tục tiến lên, các chiến hạm còn lại đuổi theo, khoảng cách cỡ một cây số, nhất định phải bắt lấy bọn hắn.
Quân quan mặt mũi tràn đầy âm trầm nói.
- Nghe rõ.
Từng chiếc từng chiếc chiến hạm nhanh chóng đuổi theo hướng bọn Sở Tiên bỏ đi.
Có điều bọn hắn không nghĩ tới là, một màn này của bọn hắn đều bị Sở Tiên nhìn thấy rõ ràng.
- Chạy về hướng này đi.
Trên mặt Sở Tiên lộ ra một tia nhạo báng.
Ba chiếc thuyền của bọn hắn, toàn bộ đều là từ chiến hạm cải tiến thành, phương diện tốc độ hoàn toàn không thể kém hơn chiến hạm phổ thông, dù cho hạm đội có thẳng tắp truy kích bọn hắn thì vĩnh viễn cũng không đuổi kịp.
Lợi dụng sóng âm trinh sát, Sở Tiên dễ dàng thoát khỏi sự truy kích của quân hạm, sau đó nhanh chóng dừng lại ở một khu vực an toàn.
- Hắc hắc, ba chiếc thuyền này có cá lam từ che chắn, lại còn có sóng âm điều tra của ta, trừ phi các ngươi xuất động mấy ngàn chiếc chiến hạm để bao vậy, nếu không thì khó mà bắt được bọn ta.
Trên mặt Sở Tiên lộ ra vẻ mỉm cười, hơn nữa cho dù thật sự có hơn ngàn chiếc chiến hạm đến bao vây bọn họ, bọn họ vẫn không sợ.
Băng hải tặc Nhân Ngư quá lắm thì chỉ cần vứt thuyền đi, sau đó chui vào bên trong đại dương mênh mông.
Một khi bọn họ tiến vào trong biển, dù là chiến hạm toàn thế giới đều xuống biển bắt thì cũng không phát hiện được bóng dáng của bọn họ.
Mà hạm đội lúc này đã chạy tốc độ cao mấy trăm cây số trên giờ vẫn không thấy một chút bóng dáng của bọn Sở Tiên thì liền biết băng hải tặc Nhân Ngư lại tiếp tục trốn thoát rồi.
Không đúng, phải nói là, bọn họ lại tiếp tục không nhìn thấy bóng dáng của băng hải tặc Nhân Ngư rồi.
Truy đuổi giống như mèo và chuột trong Tom & Jerry vậy..