Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 485: Diệt Quốc (8)

Chương 485: Diệt Quốc (8)




Người dịch: Ma

Người biên: Cẩu ca

Team dịch: Nhóm Cá.

Nguồn: TruyệnYY

- Cha, chuyện này giao cho chúng con xử lí đi, một khi bọn hắn dám xuất hiện thì chắc chắc chúng sẽ bị tiêu diệt ngay.

Bên trong căn phòng, một tên thanh niên mặt mũi tràn đầy kiên định nói:

- Chỉ là một băng hải tặc nhỏ thôi mà. Chúng ta muốn giết chúng cũng không khác gì giết những con chuột.

- Không sai, hoàng tử nói rất đúng, một con chuột qua đường mà thôi, chỉ cần bọn hắn dám vào xâm nhập lãnh địa của chúng ta thì sẽ cho bọn chúng tan xác ngay.

Tên trung niên mặc quân phục ngay lập tức phụ họa.

Lão già tổ chức Địa Ngục gật đầu đồng tình, lực lượng cá nhân cường đại tới đâu thì trước cả một đội quân vẫn chỉ là châu chấu đá xe, một khi có thể bao vây được thì dù có mọc cánh đi nữa cũng không thể thoát nổi..

Lão già áo bào trắng khẽ gật đầu:

- Chuyện này liền giao cho các ngươi, hi vọng sẽ mau chóng có kết quả.

- Yên tâm đi tù trưởng.

Mấy người gật đầu, rất tự tin cam kết.

- Ba ba ba!

Đúng lúc này, từng tiếng tiếng vỗ tay truyền đến, tất cả người trong phòng đều kinh ngạc nhìn về phía cửa.

Một thanh niên chậm rãi đi vào, nụ cười trên mặt mang theo vẻ ngạo mạn đi về phía bọn họ.

Ở phía sau hắn là từng thanh niên cầm theo súng, ánh mắt lạnh như băng nhìn chăm chú lên bọn hắn.

- Đặc sắc, thật sự là quá đặc sắc.

Sở Tiên khen ngợi một cách châm chọc.

- Ngươi... Ngươi là ai?

Lão già áo bào trắng lập tức đứng lên, cánh tay run nhè nhẹ chỉ hắn.

Sở Tiên không trả lời mà liếc nhìn tên của tổ chức Địa Ngục, sau đó hỏi ngược lại:

- Ta là ai sao? Chẳng lẽ các ngươi không biết ta là ai?

- Thủ lĩnh của băng hải tặc Nhân Ngư - Sở Tiên.

Lão già của tổ chức Địa Ngục trả lời, ánh mắt tràn đầy sự kiêng kỵ nhìn Sở Tiên.

- Không hổ là phó thủ lĩnh tổ chức Địa Ngục! Bết rất nhiều thứ nha, ngay cả người nhà của ta cũng biết.

Sở Tiên nhìn về phía lão già đó, trong mắt lóe lên một tia sát khí.

Lão già liền im lặng, ánh mắt vẫn nhìn về phía Sở Tiên rất dè chừng.

- Thủ lĩnh băng hải tặc Nhân Ngư?

Tên tù trưởng nghe thấy vậy thì vô cùng sợ hãi.

Hai tên quân nhân cũng sợ hãi không kém, họ mới vừa khẳng định sẽ tiêu diệt hoàn toàn băng hải tặc, nhưng mà giờ chúng lại đang đứng trước mặt chĩa súng vào mình rồi, tình thế vô cùng nguy hiểm.

- Vừa rồi nghe nói các ngươi muốn tiêu diệt băng hải tặc Nhân Ngư chúng ta, thật sự là lời thề son sắt nha.

Sở Tiên nhìn lướt qua cả đám, trong lời nói tràn đầy sự giễu cợt.

- Chúng ta...

Trung niên mặc quân phục sợ hãi giải thích:

- Chúng ta chỉ là nói như vậy thôi, không phải là thật. Ta cảm thấy tổ chức Địa Ngục và băng hải tặc Nhân Ngư vẫn có thể sống hòa bình với nhau.

- Không sai không sai.

Thanh niên hoàng tử vội vàng gật đầu phụ họa:

- Sở thủ lĩnh, ta nghĩ giữa chúng ta hẳn là có hiểu lầm, ngay bây giờ chúng ta sẽ hủy bỏ nhiệm vụ của tổ chức Tam Thần và Sơn Khẩu Tổ, sau đó chúng ta sẽ công bố với bên ngoài từ nay về sau Địa Ngục sẽ từ chối tất cả các nhiệm vụ có dính líu tới băng hải tặc Nhân Ngư.

- Ha ha.

Sở Tiên cười lớn rồi hỏi hai người:

- Ngươi cảm thấy sự tình có thể dễ dàng như vậy sao?

- Sở thủ lĩnh, chuyện này là chúng ta không đúng, ngươi nói đi, làm thế nào mới có thể bỏ qua chuyện này.

Lúc này quốc vương ra mặt muốn xuống nước với Sở Tiên.

- Bỏ qua?

Sở Tiên nở nụ cười:

- Không không không, hiện tại không phải là chúng ta có bỏ qua hay không? Mà là các ngươi có thể lấy thứ gì ra để chuộc tính mạng mình đây.

- Các ngươi không nghe nhầm, là tính mạng.

Sở Tiên nói xong liền lấy khẩu Desert Eagle Gold ra, bắn ngay một phát về phía tên quân nhân trung niên.

- Bằng.

Desert Eagle Gold có uy lực cực mạnh ngay lập bắn xuyên não tên quân nhân trung niên, bốn người đứng xung quanh vô cùng sợ hãi, vội vã lui vài bước, ánh mắt kinh hoàng nhìn Sở Tiên.

- Sở thủ lĩnh, ngài muốn cái gì? Chỉ cần có thể tha mạng cho chúng ta thì chúng ta sẽ đáp ứng ngay.

Hoàng tử có chút hoảng sợ vội vàng nói.

- Mau nói vị trí quốc khố của các ngươi.

Sở Tiên trả lời nhưng không nhìn hoàng tử mà nói với quốc vương.

- Ngươi...

Lão già áo bào trắng nghe được ý đồ của hắn thì sắc mặt nhanh chóng biến đổi

- Làm sao? Không nguyện ý sao? Cho ngươi thời gian mười giây đồng hồ cân nhắc, nếu dám nói không thì ta lập tức cho ngươi đi gặp diêm vương!

Sở Tiên vừa nói vừa chơi với khẩu súng trong tay.

- Tốt!

Quốc vương nghe vậy thì dứt khoát đáp:

- Tốt, chỉ cần ngươi đáp ứng tha cho chúng ta thì ta sẽ dẫn ngươi tới chỗ của quốc khố.

- Đây không phải là chuyện các ngươi có thể ra điều kiện.

Sở Tiên lạnh lùng cười cười.

Làm một quốc vương thì tất nhiên phải có chỗ cất giấu tài sản riêng, không thể để tất cả tiền trong ngân hàng được. Vì vậy Sở Tiên muốn moi ra chỗ đó rồi giết tất cả để chiếm được.

- Ngươi...

Lão quốc vương rất tức giận nhưng không dám phát tác, súng vẫn còn chỉa thẳng vào thì sao hắn dám động đậy gì được.

Sở Tiên không quan tâm đến bọn hắn, quay vòng vòng khẩu súng trong tay nói:

- Sự kiên nhẫn của ta là có hạn.

- Tốt, các người đi theo ta.

Quốc vương cắn môi, rất không cam lòng nói.

- Ngươi dẫn đường đi.

Sở Tiên ra hiệu, hai người cá lập tức đi vào bên cạnh hắn, các người cá khác thì đi theo sau, súng luôn chỉa vào lưng bốn người.

Bốn người rất khó chịu phải bị áp tải đi.

Vừa mới tuyên bố là nếu băng hải tặc Nhân Ngư xuất hiện thì sẽ tiêu diệt chúng ngay, không ngờ còn chưa dứt câu thì chúng đã xuất hiện.

Không chỉ xuất hiện mà còn chỉa súng vào người của họ, đúng là lệch hẳn 180 độ so với tuyên bố.

Loại cảm giác này thật sự là không cách nào diễn tả bằng ngôn từ.

Bọn hắn không thể tin được, vừa mới đi qua tìm kiếm đều không có tìm được băng hải tặc Nhân Ngư, đột chúng lại xuất hiện ngay trong vương cung được bảo vệ hết sức cẩn mật.

Bọn họ rất rõ ràng về mức độ cảnh vệ của vương cung, vậy mà bọn hải tặc này vẫn có thể xuất hiện ngay trong này, đúng là không cách nào tin nổi.

- Các ngươi sao có thể xuất hiện ở nơi này?

Lão già của tổ chức Địa Ngục khó chịu hỏi.

- Đi theo sau lưng quân đội của các ngươi!

Sở Tiên trả lời rất gợi đòn:

- Nhanh đi, không nên hỏi nhiều, muốn trách thì trách các ngươi muốn chết, dám có ý đồ với người thân của ta, hừ.

Cả đám không nói gì nữa, yên lặng đi tiếp. Bốn người cẩu khẩn trong lòng có ai đó có thể tới đây cứu viện

Nhưng là nhìn lại bốn mươi họng súng đang chỉa vào mình, họ là phải phân vân không biết là nên có cứu viện thì tốt hay là không có đây. Lỡ cứu viện tới rồi ép chúng làm liều thì sao a?

- Ồ? Vị trí kho báu của ngươi lại ở ngọn núi này ư?

Sở Tiên nhìn thấy lão quốc vương đi thẳng về hướng ngọn núi mà đám bọn họ đã dùng để đi tới vương cung nên tò mò hỏi.

- Vâng.

Lão quốc vương trả lời mà nghe rất uất ức.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Sở Tiên, lão quốc vương đi vào chuồng thú dưới ngọn núi, sờ lên trên một tảng đá, sau đó liền lộ ra một bảng bấm mật mã.

- Không ngờ là kho báu lại giấu trong ngọn núi này, thật đúng là bí ẩn.

Sở Tiên nhìn tên quốc vương đang điền mật mã vào, có chút kinh ngạc nói.

- Ken két!

Sau khi lão nhập xong thì một bức tường bên cạnh đột nhiên tách ra, để lộ một hang động.

- Thì ra là được cải tạo lại, kim loại được hóa trang giống như hệt núi đá.

Sở Tiên thầm nghĩ trong lòng.

Sau đó hắn dùng sóng âm để điều tra rõ cái hang động này, phát hiện nơi này đúng là chỗ để kho tàng.

- Đi vào.

Sở Tiên nói với quốc vương.

Lão quốc vương mở một cái đèn, trong nháy mắt cả hang động liền sáng rực lên.

Đi vào bên trong liền thấy một cánh cửa gỗ trên mặt đất, mở cửa ra đi xuống dưới chừng mười mét thì thấy một căn phòng rộng chừng năm mươi mét vương. Một đống lớn vàng thỏi và một vài cái rương.

- Thật đúng là có tiền, bảo khố hoàng kim nha.

Sở Tiên kinh ngạc đánh giá toàn bộ kim khố:

- Những thứ kia giá trị bao nhiêu?

Quốc vương sầm mặt nhưng vẫn cố nói:

- Tổng giá trị tài sản ở đây là hơn hai tỉ đô la, ta đã đưa ngươi quốc khố của ta rồi. Ngươi phải thả chúng ta đi.

- Hơn hai tỉ đô la mỹ, tới mười mấy tỉ NDT a.

Sở Tiên lộ ra thần sắc kinh ngạc, không để ý đến lão quốc vương nữa, trực tiếp đi đến mở một cái rương trước mặt.

- Cổ Vật, ngọc thạch, trân châu, đồ trang sức.

Sở Tiên nhìn những thứ quý giá bên trong cái rương, đánh giá một chút rồi nở nụ cười vui vẻ.

Có những bảo vật này thì chi phí cải tạo hòn đảo đã giải quyết được một khoảng lớn rồi.

- Rất tốt.

Sở Tiên mừng rỡ, sau đó ra hiệu cho các người cá.

Từng người cá lập tức đi tới, sau đó lần lượt khiên tất cả của cải ra ngoài.

- Vị này hẳn là hoàng tử đi, hắn tìm một chiếc xe, chất tất cả kho báu lên xe sau đó chở thẳng đến nơi neo thuyền của chúng ta trên biển.

Sở Tiên nói với Hổ Nhất.

- Được rồi ông chủ.

Sở Tiên gật đầu, sau đó quay qua nói với hoàng tử:

- Gọi tới một chiếc xe tới, vận chuyển tất cả mọi thứ ra ngoài, cho ngươi mười phút đồng hồ để làm việc nà. Nếu như trễ một phút thì sẽ chặt một ngón tay của ngươi.

- Thả chúng ta, chỉ cần ngươi thả chúng ta! Tất cả đồ vật trong kim khố này đều là của các ngươi rồi.

Lão quốc vương khó chịu lặp lại lời đã nói một lần..

- Im miệng đi.

Sở Tiên nạt quốc vương một câu. Quốc vương liền rụt cổ lại, không dám hó hé gì nữa.

- Tốt, ta đi tìm xe tới, nhưng mà nếu xe muốn đi thì phải trải qua kiểm qua, như vậy thì cảnh vệ sẽ phát hiện ra tình hình ở đây.

Hoàng tử nói.

- Không cần ngươi quan tâm, mau gọi điện thoại.

Hổ Nhất không để ý đến hắn, nói thẳng.

- Tốt!

Hoàng tử nhẹ gật đầu, sau đó bấm một số điện thoại.

Lão quốc vương liếc nhìn Sở Tiên, trong mắt tràn đầy sát khí.

Sở Tiên thì chẳng thèm quan tâm đến hắn, chỉ chăm chú nhìn từng khối vàng, từng cái rương được mang ra ngoài.

Trong lúc này thì một chiếc xe nhanh chóng chạy tới vị trí của quốc vương, cảnh vệ của vương cung thì kè kè theo sau.

Rất nhanh xe đã tới chuồng thú, khi thấy tình hình ở đó thì tất cả cảnh vệ nhất thời trợn mắt hốc mồm.

- Tù trưởng bị bắt cóc, tù trưởng bị bắt cóc!




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch