Sở Tiên không biết chuyện mới xảy ra ở nước Kajaa, hiện tại bọn họ đang ở trên biển Địa Trung Hải.
Vốn là bọn hắn có thể nhanh chóng quay về vịnh Bengal, nhưng nửa đường bị một ít chuyện làm trễ nải. Nguyên nhân là cá lam từ sinh ra một nhóm cá con mới..
Lần này cá lam từ mới sinh đạt tới hơn sáu ngàn con, cộng với hơn bốn vạn năm ngàn con trước đó thì tổng số lượng cá lam từ hiện giờ đã hơn năm vạn rồi.
Hơn năm vạn con cá lam từ đã là một con số vô cùng to lớn, ở dưới đáy biển phát ra một mảng ánh sáng màu lam sáng rực rỡ.
Hai ngày nay phải cho cá lam từ ăn nên mới hiện tại bọn Sở Tiên vẫn còn ở khu vực Địa Trung Hải.
- Tăng thêm tốc độ trở về đi.
Sở Tiên từ dưới biển chui ra, nói với Hổ Nhất trên thuyền.
- Vâng, ông chủ.
Hổ Nhất nhẹ gật đầu, thuyền tăng thêm tốc độ hướng thẳng về phía vịnh Bengal mà đi.
Sở Tiên nằm trên boong, nhắm mắt lại thoải mái mà nghỉ ngơi.
Lúc này, đột nhiên tốc độ thuyền giảm dần dần. Phương hướng cũng đang từ từ thay đổi.
Sở Tiên mở to mắt, nhìn thấy cách đó không xa có từng chiếc, từng chiếc thuyền buồm, du thuyền, nhỏ có lớn có, có canô cũng có du thuyền cỡ lớn, ước chừng mấy chục chiếc đang tụ tập ở nơi đó.
- Ông chủ, đây là cuộc đua thuyền buồm, chúng ta chỉ có thể đi vòng qua thôi.
Hổ Nhất đi tới nói ra.
- Không sao.
Sở Tiên khoát tay, đứng lên khỏi ghế, sau đó nhìn những chiếc thuyền buồm cách đó không xa.
Đua thuyền buồm là một môn thể thao còn khá mới lạ, ở trong nước rất hiếm khi thấy được, tuy nhiên ở một vài quốc gia khác thì môn này rất thông dụng.
Đồng thời đua thuyền buồm còn là một môn thể thao tại thế vận hội Olympic.
Thuyền của Sở Tiên hạ thấp tốc độ từ từ vòng qua những chiếc thuyền buồm này.
Tuy nhiên có một chiếc thuyền buồm vẫn đang từ từ chạy hướng tới chỗ thuyền của Sở Tiên
Sở Tiên ghé vào trên lan can thuyền, phát hiện trên thuyền buồm có bảy người, họ ra sức khống chế thuyền buồm.
Thuyền buồm là môn thể thao đòi hỏi thể lực rất cao, đối với khả năng không chế thuyền càng yêu cầu cao hơn nữa.
Tuy nhiên người trên con thuyền này hiển nhiên có chút nghiệp dư, thuyền buồm dưới sự khống chế của bọn hắn cứ lung la lung lay, thậm chí nghiêng đến mức xém chút nữa là ngã xuống nước
Nhìn bọn hắn vất vả chơi thuyền buồm, Sở Tiên suýt nữa không nhịn được cười.
Soạt!
Nhưng vào lúc này, thuyền của Sở Tiên kéo theo gợn sóng lan đến gần thuyền buồm, khiến cho thuyền buồm vốn đã rất chao đảo giờ thì đã ngã xuống nước.
Bảy người trực tiếp rơi xuống nước, tuy nhiên trên người của bọn hắn có phao cứu sinh, cho nên không có gặp nguy hiểm gì.
Sở Tiên nhìn thấy bọn hắn rơi vào trong biển, im lặng nở nụ cười, phát hiện có mấy người vì bất ngờ rơi xuống biển nên uống một bụng nước rồi.
- Này, mau chóng rời đi, thuyền của chúng ta muốn chạy rồi.
Sở Tiên nói.
- Khụ khụ.... huynh đệ, làm phiền kéo chúng ta lên thuyền đi.
Một thanh niên đột nhiên vươn tay cánh tay ra rồi nói.
Sở Tiên nhíu mày, nhìn về phía đang tập trung những du thuyền.
- Huynh đệ, giúp chúng ta một chút. Bọn họ đang bận lo cuộc đua cho nên không có thời gian giúp chúng ta.
Một thiếu nữ lớn tiếng nói.
- Tốt a.
Sở Tiên nhún nhún vai, sau đó để cho Hổ Nhất quăng thang dây xuống.
Bảy người từ từ bơi tới, leo trên cái thang rồi lên thuyền.
- Khụ khụ, thật sự là sặc chết ta rồi, uống đến bốn năm ngụm nước biển.
Một cô gái ho khan hai tiếng, mở phao cứu sinh trên người ra, để lộ thân thể nóng bỏng.
- Quấy rầy huynh đệ rồi, chúng ta gọi điện thoại kêu người tới đón chúng ta.
Một thanh niên vừa mở phao cứu sinh vừa lấy ra một cái điện thoại di động.
Sở Tiên gật đầu.
- Uây, đây là....?
Lúc này, một cô gái đột nhiên phát hiện gì đó rồi la lên:
- Cái này... Đây không phải là vàng thỏi sao
Chung quanh sáu người còn lại trong nháy mắt đều bu lại, nhìn thấy chồng từng đống vàng thỏi trên thuyền, trên mặt đều lộ ra vẻ kinh ngạc vô cùng.
- Không phải đâu, toàn bộ đều là vàng thật sao?
Một tên thanh niên sờ lên vàng kiểm tra rồi nói.
- Đúng là vàng thật, toàn bộ chỗ này đều là vàng thật sao? Quá kinh khủng rồi.
Sở Tiên nhìn bọn hắn hơi tự do quá mức, trên mặt lộ ra vẻ không vui nói với bọn hắn:
- Được rồi, các ngươi tranh thủ thời gian gọi điện thoại gọi người tới đón các ngươi đi, chúng ta muốn đi rồi.
- A, được rồi.
Thanh niên cầm điện thoại di động đáp, trong mắt có một tia âm mưu.
- Vị huynh đệ này, các người đang làm cái gì? Sao lại vận chuyển nhiều thỏi vàng vậy
Một tên khác hỏi Sở Tiên.
- Giúp một phú hào vận chuyển thôi.
Sở Tiên thuận miệng nói ra.
Tên thanh niên kia rõ ràng là không tin, nhìn về phía đống vàng, ánh mắt lộ ra một tia tham lam.
Mấy người còn lại thì quan sát xung quanh, phát hiện còn có mấy cái rương gỗ nữa, ánh mắt lộ ra vẻ hiếu kỳ.
Nhưng là phát hiện Sở Tiên đã hơi khó chịu, nên bọn hắn cũng biết điều không có đi qua nhìn một chút.
Mấy người nhỏ giọng trò chuyện với nhau, rất nhanh một chiếc canô đi vào sát bên cạnh thuyền, trên cano có ba thanh niên nhìn về thuyền buồm đang nằm trên mặt biển, sau đó lại nhìn về phía bảy người kia, không nhịn được phá lên cười:
- Ta nói rồi mà, thuyền buồm không phải dễ chơi đâu, hiện tại đã rơi xuống nước rồi, haha.
- Nếu không phải chiếc thuyền đánh ca này tạo ra gợn sóng thì chúng ta đâu có bị lật thuyền.
Một thanh niên đứng trên thuyền phản bác.
- Haha, còn chống chế, nhanh đi xuống đi, kế tiếp còn có mấy hoạt động nữa.
Bảy người đều đi xuống, đi xuống canô sau đó nói với một thanh niên trên cano:
- Đi, chúng ta nhanh rời đi.
Cano khởi động, chạy về hướng du thuyền tụ tập.
- Trước hết phải gọi người đi vớt thuyền buồm của tụi bây đã, thật đúng là khôi hài nha.
Trên cano, một thanh niên tóc quăn vừa cười vừa nói.
- Các người có biết chúng ta thấy gì trên con thuyền kia không?
Con thanh niên không để ý đến màn giễu cợt mà ngay lập tức quăng bom:
- Là vàng đó, cả con thuyền chất đầy vàng.
- Không sai, từng thỏi vàng chất thành đống, chí ít có hơn mấy chục tấn, còn có mấy cái rương gỗ nữa, tuy không biết đựng cái gì nhưng mà chắc chắn là rất quý giá.
Một tên khác mỹ nữ tóc vàng phụ họa nói.
- Thật sao? Các người xác định là vàng thật sao?
Thanh niên tóc quăn kinh ngạc hỏi:
- Không sai, nhất định không có sai.
Một thiếu nữ tóc ngắn khẳng định.
- Mày nói xem tại sao nhiều vàng như vậy mà họ không vận chuyển theo đường hàng không? Bình thường thì những thứ đáng giá như vậy không thể vận chuyển bằng đường biển, chúng ta hỏi một thanh niên trên thuyền thì hắn trả lời là đang vận chuyển cho một phú hào.
- Vận chuyển cho phú hào sao? Trăm phần trăm là dối trá! Nhiều vàng như vậy ít ra cũng phải vài tỷ, sao có thể vận chuyển bằng đường biển được, lỡ mà gặp bão hay tai nạn trên biển thì sao?.
- Có một loại khả năng, đó là vàng của bọn hắn là vàng có nguồn gốc không trong sạch.
- Nhất định là thế.
Cả đám thanh niên bàn luận trên du thuyền, một thanh niên đột nhiên lấy điện thoại di động ra, nhìn về phía thuyền của Sở Tiên chưa đi xa.
- Nếu đã là vậy thì chúng ta chặn con thuyền này lại đi.
- Chặn? Làm sao chặn được?
Thanh niên tóc quăn hỏi.
- Trước hết để cho người của chúng ta chặn con thuyền này lại, sau đó ta sẽ báo cho người trong nhà biết. Nếu như vàng của bọn hắn được vận chuyển hợp pháp thì coi như chúng ta phán đoán sai. Nếu mà vàng của chúng có lai lịch không rõ ràng, như vậy chúng ta sẽ giữ con thuyền này lại.
Thanh niên nói ra, trong mắt còn hiện ra hình thỏi vàng.
- Được.
Cả đám thanh niên liếc nhau một cái, gật đầu đồng ý.
Tiền tài động lòng người, nhiều vàng như vậy, cho dù là đám thanh niên này có gia cảnh rất giàu có nhưng vẫn sinh ra lòng tham.
Sở Tiên không biết ý nghĩ của đám thanh niên này, mà cho dù có biết thì cũng không quá lưu ý.
Băng hải tặc Nhân ngư hiện tại là băng cướp biển số một thế giới. Nếu mà có kẻ muốn đi cướp thuyền của họ thì đúng là múa rìu trước mặt Lỗ Ban rồi.
Nhưng là trên thế giới luôn có một số người muốn tự tìm cái chết.
Ba chiếc canô nhanh chóng chạy về phía thuyền của Sở Tiên, một trung niên mặc đồng phục đứng trên cano cầm loa phóng thanh nói:
- Con thuyền phía trước, mời dừng lại.
- Con thuyền phía trước, mời dừng lại.
Sở Tiên đứng lên, nhìn về phía đám người này, nhìn quần áo trên người họ, hẳn là cảnh sát.
- Ông chủ, không biết tại sao bọn hắn lại muốn chúng ta dừng lại.
Hổ Nhất đi tới, nghi ngờ đối Sở Tiên hỏi.
- Hỏi bọn họ xem có chuyện gì?
Sở Tiên nói thẳng.
- Có chuyện gì?
Thuyền lần nữa hạ xuống tốc độ, Hổ Nhất cũng cầm một cái loa, hỏi lại.
- Chúng ta là cảnh sát biển, mời dừng lại tiếp nhận kiểm tra của chúng ta.
Tên trung niên kia lần nữa lớn tiếng nói.
- Tiếp nhận kiểm tra?
Sở Tiên hơi có chút kinh ngạc, nghĩ ngợi một chút. Ánh mắt nhìn về phía nơi xa.
- Không cần để ý tới họ, chúng ta đi.
Sở Tiên hình như đã hiểu ra, lạnh nhạt nói.
- Được rồi ông chủ.
Hổ Nhất gật đầu, ra mệnh lệnh cho thuyền tăng tốc độ.
Cả đám người trên cano ngẩn người nhìn con thuyền này không để ý tới bọn hắn. Sắc mặt biến đổi, liếc nhau một cái, nói:
- Mấy cái vị công tử nói hẳn là thật.
Nói xong, bọn hắn vội vàng xuất ra bộ đàm, báo cáo cho cấp trên.
Lúc này, tại cách đó không xa, hai chiếc thuyền bảo vệ nhỏ đang băng băng chạy tới.
Trên thuyền bảo vệ, mười thanh niên nam nữ đang đứng lộ ra vẻ vui mừng.
- Chúng ta đã nhận được tin tức, bọn hắn không có dừng lại tiếp nhận kiểm tra của chúng ta, số vàng đó chắc chắn là không có nguồn gốc sạch sẽ, nếu không thì sao có thể chuyển đi trên biển được.
- Lần này nếu như lấy được số vàng này thì công lao chúng ta là lớn nhất, trong nhà chắc chắc sẽ thưởng cho chúng ta, xe Maclaren của ta có hy vọng rồi.
- Haha, ta muốn một chiếc du thuyền.
Cả đám thanh niên đều vui vẻ mộng mơ.
Nếu mà bọn hắn biết được mình sắp đụng tới một con thuyền của băng hải tặc Nhân Ngư, e rằng sẽ khóc không ra nước mắt.