Đội cứu hộ tới trước là đội của Đảo Quốc, gồm có máy bay trực thăng và tàu cứu hộ.
Trên tàu, tổ trưởng của Sơn Khẩu Tổ và mấy vị cấp cao nhìn thấy tất cả các thành viên đều an toàn liền khẽ thở phào một hơi.
Ánh mắt tổ trưởng có chút phức tạp nhìn băng hải tặc Nhân Ngư, cuối cùng lại chuyển tầm nhìn về con cá Dunkleosteus ở trong biển.
- Phân tích một vài số liệu về hai con vật to lớn này. Tổ trưởng nói với một sĩ quan trung niên bên cạnh
- Vâng! Sĩ quan trung niên cung kính gật đầu, sau đó đi vào trong phòng.
Không bao lâu sau sĩ quan trung niên lại đi ra, trên mặt đầy sự hoài nghi, trong tay cầm một bảng phân tích số liệu.
- Boss, dựa theo hệ thống phân tích thì da hai con cá Dunkleosteus đó rất dày, khoảng chừng nửa mét, ngoài ra, mật độ da cũng rất là cao, đạn xuyên giáp bình thường tuyệt đối không thể nào xuyên qua được da của nó. Theo phân tích thì chỉ có ngư lôi cỡ lớn mới có thể khiến chúng nó bị thương, thế nhưng mức độ tổn thương như nào thì vẫn chưa thể biết được rõ ràng.
- Hơn nữa, chúng tôi không phân tích được tính cơ động của cá Dunkleosteus, cũng không rõ về thủ đoạn tấn công của chúng, thế nhưng có thể phán đoán rằng một con Dunkleosteus nếu muốn phá hủy một con tàu cỡ lớn thì cũng phải là chuyện gì khó.
- Và khiến người ta kinh ngạc nhất là là, dựa theo những gì tôi vừa mới dò quét được thì chúng tôi phát hiện ra trong biển có ít nhất là 7 con Dunkleosteus. Thực lực chiến đấu của bọn chúng, tôi nghĩ là để hủy diệt một chiến hạm thì cũng dễ như trở bàn tay. Dựa theo những hóa thạch trước đây để phân tích thì thủ đoạn tấn công mạnh nhất của bọn chúng là bộ hàm trong miệng, có thể xuyên thủng được một tấm thép dày.
- Bảy con? Nét mặt tổ trưởng Sơn Khẩu Tổ chợt lộ ra thần sắc kinh hãi.
- Chỉ một con đã có sức mạnh đáng sợ đủ để hủy diệt một con tàuchiến hạm, vậy thì 7 con Dunkleosteus chẳng phải là đã đạt đến năng lực chiến đấu của một tiểu đội chiến hạm rồi sao. Vẻ mặt lão già hiện rõ vẻ không thể nào mà tin được.
- Đây vẫn chưa phải là điều đáng sợ nhất. Dựa theo kết quả điều tra của chúng tôi thì những lần truy bắt trước đó của chúng ta, băng hải tặc Nhân Ngư có thể đã lắp đặt một vũ khí khoa học kĩ thuật cao cấp chống lại khả năng thăm dò lên người của cá Dunkleosteus, tức là, khi chúng ở trong biển thì hệ thống thăm dò của chúng ta căn bản không thể nào phát hiện ra được bọn chúng, thế nhưng bọn chúng lại có thể từ dưới đáy biển tấn công chúng ta. Điều này mới điều là đáng sợ nhất.
Người sĩ quan trung niên lần nữa lên tiếng, một tia sợ hãi xuất hiện trong đôi mắt.
Lão già tổ trưởng có chút ngẩn người.
- Vậy cũng có nghĩa là, cách đây một thời gian chúng ta tiến hành bao vây tiêu diệt bọn họ, bọn họ đã hoàn toàn có thể đánh bại cả đoàn chiến hạm trên biển của chúng ta?
- Có thể lắm, có điều vẫn cần phải xem tốc độ của cá Dunkleosteus thế nào. Nếu như tốc độ của bọn chúng có thể đạt tới 60, 70 hải lý một giờ thì có thể dễ dàng tiêu diệt toàn bộ hạm đội của chúng ta. Nếu như vượt qua được tốc độ này thì lại càng dễ dàng hơn.
- Vậy chúng chẳng phải là sinh vật vô địch ở trong đại dương này sao? Tổ trưởng sắc mặt u ám nói.
- Tàu ngầm Tiềm Long của Trung Quốc, tàu ngầm USS của Mỹ chắc là có thể chống lại được loài quái vật này, nhưng mà, tàu ngầm chỉ có thể lặn xuống mấy trăm mét còn bọn chúng ít nhất cũng có thể lặn xuống mấy nghìn mét. Nếu như IQ của bọn chúng đủ cao thì.. vẫn là cá Dunkleosteus mạnh hơn. Viên sĩ quan trung niên phân tích.
- Không ngờ trên thế giới này lại có loài quái vật đáng sợ như vậy, hơn nữa lại còn bị loài người khống chế. Lão già lẩm bẩm trong miệng.
Ánh mắt dần chuyển hướng về đám người của băng hải tặc Nhân Ngư.
- Có thể bọn họ không muốn để lộ khả năng chiến đấu của cá Dunkleosteus, sợ các quốc gia trên toàn thế giới sẽ coi bọn họ là kẻ thù, băng hải tặc Nhân Ngư, thật sự là một đối thủ đáng gườm.
- Cũng may, quan hệ với bọn họ bây giờ đã được xoa dịu rồi, trước mắt vẫn coi như là giúp chúng ta được một việc rất lớn.
Sắc mặt của lão già tổ trưởng lại thay đổi, cuối cùng khẽ kéo giãn thành một nụ cười.
- Băng hải tặc Nhân Ngư có lợi hại hay không cũng chẳng liên quan đến chúng ta, dù sao thì tiền cũng đưa qua rồi, chẳng qua là mỗi năm nên nộp bao nhiêu thì phải nộp chừng đó, chúng ta nên kiếm tiền như nào thì vẫn cứ kiếm tiền như vậy, chỉ cần giao nộp đúng hạn là được rồi.
Nghĩ đến đây trên mặt lão già liền lộ ra ý cười.
Bọn họ giống như đơn thuần chỉ là nhà tư bản, mấy người đánh nhau như nào chẳng hề liên quan gì đến chúng tôi, chỉ cần tôi vẫn có thể kiếm tiền là được rồi.
Đối với băng hải tặc Nhân Ngư cũng vậy, dù sao thì thiệt hại này bọn họ cũng phải chịu rồi, xui xẻo cũng đã chịu rồi, sau này nếu như lại có người gặp vận đen thì cũng chẳng liên quan gì đến bọn họ.
Tổ trưởng nheo nheo mắt.
- Hạ một con thuyền nhỏ xuống đi, đi tới tàu của băng hải tặc Nhân Ngư, ta phải cảm ơn bọn họ đàng hoàng.
Viên sĩ quan trung niên sững lại một chút, vẻ mặt có chút ngạc nhiên thế nhưng hắn ta vẫn nhanh chóng gật đầu. Thân là sĩ quan trợ giúp Sơn Khẩu Tổ thế nhưng lão già trước mắt này mới là lão đại của hắn.
Sở Tiên đứng tựa người trên lan can tàu nhìn thấy tổ trưởng của Sơn Khẩu Tổ đang đi về phía mình, trên mặt chợt lộ ra nụ cười.
Lúc này, những người xung quanh cũng đã nhận ra ông lão đó.
Cách đây một thời gian, ông lão trước mắt và mội vị khác của Hàn Quốc, nằm trong top 3 những nhân vật gây “bão” quốc tế.
Vậy thì đứng số 1 là ai? Tất nhiên là băng hải tặc Nhân Ngư rồi.
- Đưa đối tác của chúng ta lên đây. Sở Tiên nói với Hổ Nhất đứng bên cạnh.
- Vâng thưa ông chủ. Hổ Nhất gật đầu rồi lệnh cho hai người cá đỡ tổ trưởng của Sơn Khẩu Tổ lên.
Sở Tiên cũng cười đầy vui vẻ đi qua.
- Ngài Yamaguchi (mấy chục chương rồi cha nội này mới có tên), hân hạnh, hân hạnh quá.
- Hân hạnh, hân hạnh. Tổ trưởng của Sơn Khẩu Tổ cũng tươi cười đáp lại, giống như bắt tay với một người bạn cũ lâu ngày không gặp. Không biết ông chủ Sở của mọi người có ở đây không?
- Thật là ngại quá ngài Yamaguchi, boss của chúng tôi lại không ở trên tàu, thế nhưng ngài Yamaguchi đây có lời gì muốn nói thì tôi có thể truyền đạt lại, biết đâu boss của chúng tôi sẽ đích thân tới Đảo Quốc thăm hỏi ngài. Sở Tiên vô cùng khách khí nói.
- Haha, không dám làm phiền ông chủ Sở. Cũng chẳng có gì quan trọng cả, chỉ là muốn gặp mặt để cảm ơn băng hải tặc Nhân Ngư các cậu một chút thôi, cảm ơn mọi người đã cứu khách hàng của chúng tôi. Tổ trưởng cười nói.
- Không cần phải khách khí như vậy, chúng ta là đối tác làm ăn mà, hơn nữa lời nói của băng hải tặc Nhân Ngư chúng tôi cũng là “lời hứa đáng giá nghìn vàng”. Chúng tôi đã nói nếu như trên biển xảy ra chuyện gì thì chúng tôi sẽ tới giúp mọi người giải quyết thì nhất định sẽ ra tay. Sau này nếu như gặp phải cướp biển hay tàu xảy ra sự cố thì chỉ cần thông báo cho chúng tôi một tiếng. Sở Tiên cười cười, nói lời cam đoan.
Tổ trưởng của Sơn Khẩu Tổ cười đến híp cả mắt, gật gật đầu.
- Tôi tin vào chữ tín của băng hải tặc Nhân Ngư các cậu, thế nhưng vẫn muốn cảm ơn sự giúp đỡ lần này của mọi người.
Lúc thủ lĩnh của Sơn Khẩu Tổ và Sở Tiên nói chuyện thì mấy trăm người khác đều đang ở bên cạnh nghe.
Nhìn bọn họ cười nói vui vẻ, những người khác đều cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Trước đây không lâu bọn họ không phải vẫn đối đầu nhau mày sống tao chết sao, tại sao bây giờ có vẻ như lại trở thành anh em tốt rồi?
Nhìn thấy dáng vẻ đối tác thâm tình này của bọn họ, ai không biết còn tưởng bọn họ là bạn bè trí cốt.
- Giúp tôi gửi lời hỏi thăm đến ông chủ Sở của các cậu, giờ tôi phải đi giúp đỡ công tác cứu viện. Ông lão của Sơn Khẩu Tổ lên tiếng.
- Được. Sở Tiên gật đầu sau đó đột nhiên nói. Đúng rồi, ngài Yamaguchi, tôi có thứ này muốn đưa cho ngài, cũng coi như là món quà băng hải tặc Nhân Ngư chúng tôi tặng ngài.
Sở Tiên vẫy tay gọi Hổ Nhất, rất nhanh Hổ Nhất đã mang ra hai bình nước lớn.
Nước ở trong này đã được pha loãng với hạch tâm, uống vào có tác dụng rất tốt đối với cơ thể con người.
- Đây là món quà mà ông chủ chúng tôi đã chuẩn bị cho mọi người. Một bình là tặng ngài Yamaguchi, còn một bình là tặng Lý tổng của Tam Thần. Hai bình này hai người có thể kiểm tra một chút sau đó mỗi ngày uống một ít, rất có ích cho cơ thể đó. Sau này nếu như cơ thể có chỗ nào không ổn thì cứ gọi điện cho ông chủ chúng tôi là được rồi. Sở Tiên giống như một nhân viên bán hàng, cười nói.
Ông lão của Sơn Khẩu Tổ khẽ sững người, có chút kinh ngạc mà nhìn hai bình nước, sau đó bật cười.
- Được, được, cảm ơn món quà của ông chủ Sở. Cái này tôi đã nhận rồi, nếu sau này có chuyện gì tôi sẽ gọi điện cho ông chủ Sở.
- Được. Sở Tiên gật đầu sau đó để người người cá tiễn người của Sơn Khẩu Tổ xuống thuyền.
Ông lão có chút hoài nghi nhìn hai bình nước trong tay sau đó đưa cho viên sĩ quan trung niên bên cạnh cầm.
- Được rồi, mọi người trở về tàu cứu viện nhé, bọn tôi phải đi đây. Sở Tiên vỗ vỗ tay, nói với mấy người bọn họ.
- Cảm ơn mọi người.
- Cảm ơn, chúc mọi người sau này thuận buồm xuôi gió.
Đám người trên tàu khẽ cười, vẫy tay với người của băng hải tặc Nhân Ngư.
Mấy người đang đứng trên lưng cá Dunkleosteus cũng trèo lên một chiếc thuyền nhỏ.
Chuyến du lịch lần này có lẽ là chuyến du lịch kích thích nhất trong cuộc đời bọn họ, đến chết cũng không thể quên.
- Tiếp tục khởi hành. Sở Tiên nói với Hổ Nhất bên cạnh.
Con tàu của băng hải tặc Nhân Ngư lại chầm chậm lên đường, hai con Dunkleosteus lặn sâu xuống biển, phía xa, đám người trên thuyền cứu hộ vẫn đang vẫy tay với bọn họ.
- Cảm ơn băng hải tặc Nhân Ngư.
Rất nhanh sau đó, bảy từ này liền bùng nổ trên mạng Internet. Chủ đề trò chuyện của mọi người bắt đầu thảo luận về băng hải tặc Nhân Ngư.
Trong một thời gian ngắn, băng hải tặc Nhân Ngư vốn là một phần tử khủng bố lại có thể xóa sạch mọi dấu vết, giành được sự ủng hộ và yêu thích của hàng triệu người.
Sự xuất hiện của cá Dunkleosteus cũng giành được sự quan tâm bất ngờ, rất nhiều người cùng phân tích sức chiến đấu của cá Dunkleosteus, tổng hợp hóa thạch của cá Dunkleoteus, từng nhà lý luận bắt đầu đưa ra lời giải thích.
Cá Dunkleoteus trở thành cộng sự của loài người, nhận được sự quan tâm của vô số nhà khoa học và các quốc gia.
Loài sinh vật đáng sợ này nếu như có thể trở thành vũ khí của quốc gia thì đối với việc thăm dò đáy biển thế giới, đối với quân sự mà nói là một bước tiến nhảy vọt.
Hơn nữa rất nhiều người lại có hứng thú đối với cá mập megalodon mà Sở Tiên đã nói.
Chỉ một thời gian, truyền thuyết về các loài sinh vật cổ xưa và quái vật trong biển cả lại nhận được sự quan tâm và sôi nổi bàn luận của vô số người.
Sau khi tất cả người trên du thuyền đều đã lên thuyền cứu trợ thì trong lòng ông lão của Sơn Khẩu Tổ lại hoài nghi nhìn hai bình nước bên cạnh, thầm nghĩ sau khi trở về nhất định phải kiểm tra một chút, làm rõ xem thứ mà băng hải tặc Nhân Ngư đã tặng bọn họ là thứ gì.
Sở Tiên không hề biết sự bàn luận sôi nổi ở bên ngoài, trên toàn thế giới này, quốc gia duy nhất mà phần lớn nhân dân không biết đến băng hải tặc Nhân Ngư chỉ có quê hương Trung Quốc của bọn họ.
Trải qua hành trình mười mấy tiếng đồng hồ, tàu của đám người Sở Tiên cuối cùng cũng về đến thành phố Kinh Hải.
Chỉ là có một việc khiến hắn thấy kinh ngạc, đó là hai bên đường đón tiếp hắn là mười mấy chiếc xe cao cấp.
Hơn nữa, xem xét từ những nhãn hiệu xe thì mỗi cái lại có một bối cảnh “khủng khiếp”.
Mười mấy thanh niên đứng ở đó, không màng đến gió biển lạnh lẽo, nhìn thấy tàu của bọn họ đi tới liền hăng hái đi lên tiếp đón.