Sở Tiên nghe đám người sau lưng bàn luận không hề e dè, cũng mỉm cười.
Đi tới cửa ra, Sở Tiên lập tức nhìn thấy David và Grace, nhìn đám bảo vệ bên cạnh họ, nụ cười trên môi càng đậm.
Grace và David cũng nhìn thấy Sở Tiên đi ra cửa, lập tức tới đón.
Đám bảo vệ xung quanh lập tức chạy tới, ngăn cấm những người xung quanh nhào tới.
Cách nghênh đón này vô cùng phách lối, nhưng với gia tộc Cornwall lại hoàn toàn xứng đáng đối đãi như vậy.
Đám người vừa đi ra hoảng hốt nhìn hơn trăm tên bảo vệ chạy tới, xếp thành những bức tường người.
Đám thanh niên đi theo sau lưng Sở Tiên cũng hoảng hốt nhìn đám bảo vệ.
- Đây không phải là đám Cát Thanh gọi tới chứ? Phách lối như vậy?
Một tên thanh niên hoảng hốt hỏi.
- Sở Tiên huynh đệ.
Song rất nhanh, họ đã nhìn thấy hai người nước ngoài đi tới bên thanh niên trước mặt, mỉm cười lớn tiếng gọi.
- Ha ha, tới đây chơi, không ngờ các ngươi lại làm long trọng như vậy.
Sở Tiên mỉm cười đi tới, ôm lấy bọn họ.
- Sở Tiên huynh đệ lần đầu tới đây, tất nhiên cần chiêu đãi cho tốt.
Grace vỗ vai hắn:
- Đi thôi, ăn uống đã chuẩn bị xong cả rồi, tôi dẫn cậu đi hưởng thụ cuộc sống quý tộc cổ xưa của Anh chúng ta.
- Ha ha, được được.
Sở Tiên gật đầu:
- À đúng rồi.
Nói rồi, hắn quay người lại, ánh mắt nhìn một đám thanh niên và ngôi sao nữ đang hoảng hốt:
- Họ nói muốn tìm người chặn ta ở cửa ra, hình như có hơi không hài lòng về ta, còn mong chờ ta quỳ gối cầu xin nữa.
- Ồ? Vậy thì thú vị rồi.
Ánh mắt Grace nhìn về phía mấy thanh niên:
- Ở Anh lại có người dám động đến huynh đệ của ta, thật thú vị.
Mấy người Vinh ca nhìn người thanh niên trước mặt, vẻ mặt hơi thay đổi.
- Bắt đám người kia lại, sau đó ném vào cục an toàn, để họ chiêu đãi tốt mấy tên ngu ngốc này.
Grace nói với bảo vệ ở bên cạnh.
Mười mấy tên bảo vệ lập tức gật đầu, đi tới bên cạnh bảy tên thanh niên, trực tiếp khống chế họ.
- Các ngươi làm gì? Các ngươi muốn làm gì? Ta cho các ngươi biết, chúng ta là du khách nước ngoài, các ngươi dám động vào chúng ta, sẽ dẫn tới tranh chấp quốc tế.
Một thanh niên gào lớn.
Một tên bảo vệ cười lạnh, đút tay vào túi bọn họ:
- Mang theo ma túy, chúng ta sẽ đưa các ngươi tới cục an toàn.
- Ma túy?
Đám người nhìn thấy túi màu trắng trong tay tên bảo vệ, trên mặt lộ vẻ kinh hãi.
- Nó không phải của chúng ta, là các ngươi vu cáo chúng ta, chắc chắn là các ngươi vu cáo!
Ngôi sao nữ kia kinh hãi rít lên.
Mang ma túy, nếu để người trong nước biết, vậy sự nghiệp ngôi sao của nàng nhất định xong rồi, xấu mặt ra tận nước ngoài, không bị người hâm mộ mắng chết mới lại.
- Có phải không thì các ngươi theo chúng ta tới cục an toàn là biết.
Tên bảo vệ cười lạnh, gọi điện thẳng cho cục an toàn.
- Hi vọng các ngươi lần này du lịch vui vẻ.
Sở Tiên nhìn bọn họ, châm chọc.
Mấy tên thanh niên nhìn hắn, vẻ mặt lúng túng và sợ hãi, nhìn họ ngồi lên dàn xe hào hoa rời đi.
Mà cùng lúc đó, một thanh niên ở không xa dẫn theo hai mươi mấy thanh niên tận mắt nhìn thấy sự việc, đến khi đoàn xe rời đi, tên thanh niên kia mới lúng túng đi tới.
- Vinh ca, Đại Lực.
Tên thanh niên đi tới trước đám thanh niên bị bảo vệ khống chế, lúng túng gọi.
Mấy tên bảo vệ nhìn tên thanh niên, không thèm để ý.
- Cát Thanh, giờ ngươi lập tức liên hệ với đại sứ quán, lập tức tìm người, họ rõ ràng là vu oan cho chúng ta.
Vinh ca lúng túng nói.
Cát Thanh không trả lời, ngược lại hỏi:
- Vinh ca, các ngươi sao lại chọc vào gia tộc Cornwall?
- Gia tộc Cornwall?
Mấy người Vinh ca sửng sốt.
- Gia tộc Cornwall, thế gia công tước Anh.
Cát Tanh trịnh trọng nói.
- Chúng ta không biết gia tộc Cornwall gì cả, chúng ta...
Vinh ca mở miệng giải thích, nhưng nghĩ đến tên thanh niên được họ tiếp đãi kia, đồng tử không nhịn được co lại.
- Là thanh niên đó.
Lực ca lúng túng nói.
Cát Thanh nhìn ra vẻ mặt của họ:
- Các ngươi đắc tội với thanh niên được họ tiếp đãi kia?
- Tên thanh niên kia ta tuy không biết có thân phận gì, nhưng ta biết, đội xe vừa rồi là đội xe đón tiếp khách quý cao cấp nhất của gia tộc Cornwall, có thể để gia tộc Cornwall đón tiếp như vậy, không ai không phải là đại quý tộc hoặc tài phiệt cự phách.
- Mẹ nó.
Vinh ca không chịu được mắng một câu:
- Giờ tạm không nói đến những điều này nữa, mau cứu chúng ta ra rồi nói sau.
- Vinh ca, Đại Lực, mấy người đừng lo lắng, chún ta sẽ lập tức tìm người của đại sứ quán, sẽ bảo lãnh các người ra nhanh nhất có thể.
Cát Thanh vội vã nói.
- Được.
Sắc mặt đám Vinh ca vô cùng khó coi, họ không ngờ được, một thanh niên gặp trên máy bay lại có thực lực như thế.
Ở trong nước họ cũng không nghe nói có thanh niên nào có năng lực mạnh như vậy mà.
Chẳng lẽ là đại thiếu gia nào đó?
Nhưng nghĩ lại thì họ liền phủ định, những đại thiếu gia kia tới Anh cũng sẽ không khiến công tước tiếp đãi như vậy.
Cảnh sát Anh tới rất nhanh, nhìn thấy bảy thanh niên thì không nói hai lời đem đi luôn.
Có gia tộc Cornwall dặn dò, họ cũng không cần để ý tới thân phận khách quốc tế gì.
Cát Thanh vội tới đại sứ quán, thuật lại một lượt sự việc.
Cát Thanh ở Anh vẫn có chút thực lực, người của đại sứ quán vô cùng coi trọng, lập tức tiến hành điều tra chuyện này.
Đầu tiên, họ phải tra được người thanh niên khiến gia tộc Cornwall tiếp đãi là ai. Vấn đề bây giờ rõ ràng không phải là chuyện của gia tộc Cornwall, mà là thanh niên kia.
Chỉ cần thanh niên kia mở miệng, cứu đám Vinh ca đã bị bắt ra là vô cùng đơn giản.
Cát Thanh vận dụng mạng lưới quan hệ của mình, nhanh chóng bắt đầu tìm kiếm tin tức người thanh niên kia ở trong nước, đại sứ quán cũng giúp tìm kiếm.
Nhưng rất nhanh, khi họ tìm kiếm tin tức của Sở Tiên, liền bị cao tầng trong nước chú ý.
Hiện giờ thân phận Sở Tiên ở trong nước có thể nói là cao cấp nhất, một khi có người đề cập đến, tất sẽ bị chú ý, rất nhanh trong nước đã biết là đại sứ quán Anh đang tìm kiếm tin tức của Sở Tiên.
Vì thế rất nhanh, trong nước liền dò hỏi người của đại sứ quán tại sao lại tìm kiếm tư liệu đó.
Khi người của đại sứ quán thấy trong nước dò hỏi thì rất kinh ngạc, lập tức kể lại một lượt câu chuyện.
Kết quả khiến người của đại sứ quán kinh ngạc là, đáp án trong nước đưa ra là, nửa năm sau hãy thả họ ra.
Nửa năm sau.
Đám quan viên của đại sứ quán giật mình.
Đây là thực lực của thanh niên kia? Quả thật quá đáng sợ.
Mà khi Cát Thanh nhận được kết quả này thì cũng kinh hãi.
Trong nước lại trực tiếp nói nửa năm sau hãy cứu bọn họ ra.
Phải biết rằng, Triệu Vinh, Lãnh Lực và mấy thanh niên khác đều là những công tử có chút thực lực, Triệu Vinh là nhà sáng lập một trang web, hiện giờ sau khi lên sàn giao dịch càng trở thành thanh niên tuấn kiệt có tiếng, giá trị công ty lên đến trăm ức.
Mà trong bọn họ còn có mấy ngôi sao, có một người còn là ngôi sao hạng nhất trong nước, giờ trong nước lại nói nửa năm sau hãy cứu bọn họ ra.
Rõ ràng, đây là vì người thanh niên kia.
- Hắn rốt cuộc là anh? Khiến gia tộc Cornwall tiếp đãi thịnh tình, khiến trong nước mặc kệ bọn Triệu Vinh.
Cát Thanh lộ vẻ sợ hãi.
Người như vậy, muốn chỉnh người như hắn, quả thật là quá đơn giản.
Cát Thanh kinh sợ đi tới cục an toàn.
- Sao hả Cát Thanh? Giờ chúng ta có thể ra ngoài rồi chứ?
Đám Triệu Vinh trong phòng thấy Cát Thanh đi vào, vội vã đi tới hỏi.
Cát Thanh nhìn bọn họ, mặt lộ vẻ lúng túng:
- Vinh ca, Đại Lực, các người lần này phiền phức rồi. Chọc vào người không nên đụng.
- Vậy nghĩa là sao?
Cả đám sửng sốt, vội nhìn chằm chằm hắn.
- Ta tìm đến đại sứ quán.
Cát Thanh hít một hơi:
- Ta tìm đến đại sứ quán, nói một lượt chuyện đã xảy ra, đại sứ quán nói vấn đề này không nằm ở chỗ Anh, mà là ở người thanh niên kia, vì thế chúng ta liền muốn bắt đầu từ người thanh niên kia, vì thế đi tìm tư liệu của người thanh niên đó.
- Nhưng, chúng ta không ngờ rằng, tìm kiếm tư liệu về thanh niên kia lại kinh động đến cao tầng trong nước, vì thế khi họ biết được vấn đề, trong nước nói, nửa năm sau hãy cứu các người ra.
- Cái gì?
Ngôi sao nữ ở bên cạnh hét lên chói tai:
- Nửa năm sau, muốn nhốt chúng ta nửa năm.
- Họ lại... Lại nói nửa năm sau.
Một thanh niên lộ vẻ sợ hãi.
- Là tên thanh niên kia, là hắn sử dụng quan hệ, không được, ta muốn gọi điện cho cha ta.
Một tên thanh niên tức giận nói.
- Ngươi thử xem.
Cát Thanh ở bên cạnh nhìn hắn, mặt nở nụ cười khổ:
- Trong nước biết thân phận của các ngươi.
- Sao có thể chứ.
Người thanh niên kia không tin nổi gào lên.
- Các ngươi làm sao lại chọc vào người thanh niên đó.
Cát Thanh lúng túng nói:
- Bối cảnh của người thanh niên đó chắc chắn vô cùng đáng sợ, nếu không chúng ta chỉ tìm tài liệu của hắn lại khiến cao tầng trong nước chú ý tới, lần này các ngươi coi như vấp phải đá rồi.
- Sao có thể như vậy, chúng ta chỉ tùy tiện gặp một người, hắn... Hắn lại...
Tên thanh niên ban đầu có mâu thuẫn với Sở Tiên lộ vẻ sợ hãi nhàn nhạt.
- Chẳng lẽ thật sự phải ở đây nửa năm.
Triệu Vinh siết chặt nắm tay.
- Hiện giờ hi vọng là, thanh niên kia không chỉnh các ngươi ở đây.
Cát Thanh nhìn họ nói.
- Chỉnh chúng ta?
Mấy người nghe hắn nói, trên mặt sợ hãi.
Phải, giờ đến trong nước cũng mặc kệ họ, nếu thanh niên kia muốn chỉnh bọn họ trong nhà tù, quả thật là đơn giản nhẹ nhàng.
Nửa năm thời gian còn không phải hắn muốn chỉnh bọn họ thế nào thì chỉnh sao.
Nghĩ đến đây, bảy người cảm thấy tuyệt vọng.
Lần này, họ coi như thật sự vấp ngã rồi.
Cũng cùng lúc này, Sở Tiên đang ở trong một lâu đài cổ xưa ở Châu Âu, trước mặt hắn bày một bàn tiệc chính tông nhất ở Anh, cùng bình vang đỏ mấy chục năm.
Về mấy thanh niên trên máy bay, hắn thậm chí đã quên rồi.
Chỉ là chính hắn cũng không biết, bảy người kia lại thê thảm như vậy.