- Nhưng phiền toái ngươi tự chọc đến thì đừng liên lụy đến gia tộc.
Lúc này, cô gái xinh đẹp vẫn ôm tay thanh niên nhìn Grace nói.
- Ha ha, tiểu thư Burleigh, gia tộc là chỗ dựa cho thành viên trong gia tộc, cũng là vinh quang của gia tộc, làm việc cho gia tộc, thì cần được hưởng sự che chở của gia tộc, ta là người thừa kế của gia tộc Cornwall, sử dụng một chút quyền lực cũng là nên thôi, huống hồ, có những chuyện tự ta có thể giải quyết.
Grace nhìn cô gái kia nói.
- Hi vọng là thế, nếu không thân phận người thừa kế của ngươi ngồi không vững đâu.
Cohen lạnh lùng nói.
- Không phiền ngươi lo.
Grace cười với hắn.
- Hừ.
Cohen hừ lạnh, kéo cô gái rời đi luôn.
- Cũng lớn giọng nhỉ, Grace, họ là gì của ngươi?
Nhìn họ rời đi, David tò mò hỏi.
- Một thằng công tử bột bám váy phụ nữ.
Grace khinh thường nói:
- Hắn cũng là con em trực hệ Cornwall, không có năng lực gì, nhưng lại giỏi cưa gái, cô gái bên cạnh hắn tên là Burleigh, là con gái của giáo chủ Canterbury.
- Canterbury, là quốc giáo của Anh, quyền lực của giáo chủ Canterbury rất lớn, nữ hoàng lên ngôi cũng là do giáo chủ chủ t gian, có quyền lực rất lớn, từ khi Cohen tìm được cô gái này làm chỗ dựa, thực lực trong gia tộc đã tăng lên rất nhiều, trong gia tộc cũng có vài người hy vọng thấy hắn kết hôn với con gái của giáo chủ.
- Quốc gia của các ngươi cũng thật phức tạp, vừa có chính phủ, lại có hoàng thất rồi quốc giáo.
David lắc đầu.
- Ha ha, chẳng lẽ Hoa kỳ các ngươi không phức tạp.
Grace cười hỏi.
- Bên chúng ta không phức tạp như quốc gia của các ngươi, quốc gia luôn được nắm trong tay các đại tài phiệt, tổng thống cũng phải do mấy tài phiệt ủng hộ mới được lên chức.
David lắc đầu, hơi châm chọc.
Sở Tiên muốn góp vui, những nghĩ rồi lại thôi, không muốn nói.
Đi tới lâu đài Cornwall, cần đi qua hơn hai trăm bậc thang, trên đường, có những người mỉm cười chào hỏi Grace, cũng có những nụ cười trước tai họa của hắn.
Grace nhìn bọn họ như những thằng hề.
Nếu Sở Tiên không đến thì hắn cũng không có bao nhiêu nắm chắc, nhưng giờ có Sở Tiên giúp đỡ, có cả băng hải tặc Nhân Ngư làm hậu thuẫn hắn cũng thật sự không sợ điều gì.
Băng hải tặc Nhân Ngư hiện không phải một tổ chức khủng bố, mà là một băng hải tặc quang minh chính đại đi lại trên biển.
Họ có thể cho cờ hải tặc tung bay ở bất cứ góc nào trên đại dương, bất cứ quốc gia nào cũng không dám động thủ.
Hiện giờ băng hải tặc Nhân Ngư hoàn toàn có thể xưng là một thế lực, một thế lực rất non trẻ nhưng tất cả mọi người lại không thể không coi trọng.
Cho dù những gia tộc đỉnh cao của châu âu, gặp phải băng hải tặc Nhân Ngư cũng không dám khoa trương, vì đối phương không nói lý với ngươi, chỉ dùng thực lực, dùng mạng để liều.
Bước vào lâu đài Cornwall, thứ nổi bật nhất là một bức tượng khổng lồ, đây là tổ tiên gia tộc Cornwall, Le Condor Cornwall, người đàn ông từng cùng chiến đấu với quốc vương Anh.
Grace đi tới trước mặt bức tượng, cúi chào thật sâu
Đồng thời tất cả mọi người bước vào lâu đài đều cúi người thật sâu trước bức tượng.
Sở Tiên và David cũng cúi chào bức tượng, đây là tôn trọng với bạn bè.
- Đi thôi!
Grace cúi người, sau đó nói với họ, đoàn người đi tới trước lâu đài.
Lâu đài Cornwall, gọi là lâu đài, không bằng gọi là cung điện.
Bên trong đại sảnh là từng cây cột khổng lồ, cao đến mười mấy mét
Bước vào trong lâu đài, Sở Tiên nhìn thấy đại giống như trong phim 300.
Rộng rãi đường hoàng, đại sảnh của lâu dài rộng đến ba bốn nghìn mét vuông.
Từng nhân viên phục vụ tay cầm đồ ăn và rượu qua lại trong đại sảnh, hai bên đặt từng dãy bàn, trên đó là rượu vang và đồ ăn.
Ở một góc, một dàn nhạc đang chơi những bản nhạc du dương.
- Này này, không hổ là gia tộc có mấy trăm năm tích lũy, biểu hiện này, không phải là những nhà mới nổi ở quốc gia ta có thể sánh được.
David đánh giá xung quanh, có hơi kinh ngạc.
Cho dù hắn bản thân cũng là phú hào có mấy chục ức đô la, cũng chưa từng tham gia loại yến hội phong cách này.
Rất truyền thống, nhưng lại rất phong cách.
- Ha ha, chẳng qua ta lại thích cái kiểu trực tiếp và lỗ mãng của các ngươi.
Grace đùa.
- Ha ha, có thời gian sẽ dẫn ngươi đi tham quan nơi ở của những gia tộc nổi tiếng.
David cười nói.
Sở Tiên ở bên cạnh cười.
- Đi, ta dẫn các ngươi đi gặp cha ta.
Grace nói với Sở Tiên và David.
- Được.
Hai người gật đầu, Sở Tiên để người cá chờ ở chỗ này.
Cha của Grace đang ở giữa đại sảnh nói chuyện với một ông lão.
Khi họ đi tới, cha của Grace lập tức nói với ông lão mấy câu, sau đó đi về phía bọn họ.
Cha của Grace là một người khoảng sáu mươi, mái tóc vẫn đen nhánh thoạt nhìn tinh thần dồi dào, đôi mắt trũng sâu đầy trí tuệ.
Ánh mắt ông quét qua người Sở Tiên và David, cuối cùng dừng lại trên người Sở Tiên.
- Cha.
Grace đi qua, mỉm cười gọi.
- Ha ha.
Cha của Grace cười.
- Đây là người bạn David ở Hoa Kỳ con đã nói với cha, đây là người bạn ở Trung Quốc, Sở Tiên.
Grace giới thiệu với cha.
- Nghe danh đã lâu.
Cha của Grace mỉm cười, đưa tay ra mắt tay David, sau đó bắt tay Sở Tiên:
- Vị này là Sở thủ lĩnh phải không.
- Ha ha, bác nói đùa rồi.
Sở Tiên cười:
- Nói tới, Grace cũng coi như phó thủ lĩnh.
- Ồ?
Trong mắt cha của Grace lóe lên vẻ kinh ngạc, nhưng nhanh chóng được che dấu, đưa mắt nhìn Grace.
- Lúc đầu khi mới xây dựng, con và huynh đệ David có bỏ ra vài thứ.
Grace vui vẻ nói.
Câu nói vừa rồi của Sở Tiên có thể nói là rất có sức nặng, phó thủ lĩnh của băng hải tặc Nhân Ngư, lấy được cái chức vụ này, trước mặt bất cứ người nào cũng cần nghiêm túc đối đãi.
- Thật sự không ngờ.
Trong mắt cha của Grace lóe lên sự hưng phấn, vỗ vai Grace:
- Con cũng coi như kết giao được vài người bạn không tệ.
Grace cười.
- Đợi một lát chắc chắn sẽ có trưởng lão đi ra làm khó con, đã nghĩ xem phải ứng phó thế nào chưa?
Cha của Grace hỏi hắn.
- Họ làm khó con không gì ngoài việc đảo Keliefu, chuyện hòn đảo con có thể giải quyết, giải quyết xong chuyện này, xem họ còn có thể nói gì nữa.
Grace nói.
- Ừ, được lắm, chỉ cần giải quyết được chuyện đảo Keliefu, thân phận người thừa kế của con không có bất cứ ai lay chuyển nổi.
Cha của Grace trịnh trọng nói:
- Chuyện này cha không thể giúp gì cho con, chỉ có thể dựa vào chính con thôi.
- Cha yên tâm đi, có David và Sở Tiên huynh đệ trợ giúp, sẽ giải quyết được rồi.
Grace cười nói.
- Ha ha, phải, cha cần đi chiêu đãi những người khác, cứ chơi vui vẻ với bạn con đi.
Cha của Grace mỉm cười nói.
Grace gật đầu, sau đó nói với đám Sở Tiên:
- Đi thôi, chúng ta đi ăn một chút, lát nữa sẽ để các ngươi thấy một vài tên biết khoe khoang.
- Khoe khoang?
David lộ vẻ tò mò:
- Còn có tiết mục đặc biệt gì à?
- Lần tụ họp này không phải để nói chuyện, mà là sân khấu để tự khoe bản thân, tất cả những tên thu được một chút thành tích đều sẽ xòe bộ lông đẹp đẽ của chúng ở đây, để người khác nhìn chúng, thể hiện năng lực của bản thân, giành lấy càng nhiều tài nguyên từ trong gia tộc.
Grace cười nói.
- Ồ, thì ra là vậy.
David gật đầu ngẫm nghĩ, sau đó nói với Grace:
- Vậy không phải lát nữa ngươi cũng xòe lông của mình chứ?
- Đó là bắt buộc.
Grace cười gật đầu.
- Một năm nay ngươi làm được bao nhiêu thành tựu?
David tò mò hỏi.
- Làm lợi nhuận trên đảo Keliefu tăng thêm 50%, đầu tư một vài doanh nghiệp thu lợi hơn hai ức bảng anh, chúng ta cùng xây dựng một công ty vận tải biển, khoản mục của một vài công ty khác cũng sinh lời hơn hai ức bảng anh.
Grace kể một chút:
- Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là quen biết Sở Tiên huynh đệ.
- Ha ha, có Sở Tiên huynh đệ đây, không cần dùng tiền cũng có thể cân bằng được.
- Grace, không biết có chuyện gì mà em vui vậy, chuyện đảo Keliefu giải quyết xong rồi à?
Đột nhiên một giọng nói vang lên.
- Lại là mấy tên đáng ghét.
Ánh mắt Grace quét qua, nói với bọn họ.
- Đây là những đối thủ cạnh tranh người thừa kế với ngươi?
David cười hỏi.
Grace gật đầu:
- Là anh họ ta, khá có năng lực, mấy năm trời dựng nên một công ty khoa học kỹ thuật, giờ đã lên sàn giao dịch, giá trị bản thân mấy ức bảng anh, là một kẻ có tiền nhất trong thế hệ chúng ta.
- Sao vậy Grace? Nếu cần giúp đỡ thì cứ nói với anh một tiếng.
Người thanh niên thấy hắn không nói, mỉm cười đi tới.
- Không cần anh phải bận tâm.
Grace mỉm cười:
- Chuyện của em tự em có thể xử lý.
- Vậy thì được.
Người thanh niên gật đầu:
- Đảo Keliefu là một mảnh đất quý, lợi nhuận hàng năm trong lòng em biết rõ, nếu ba gia tộc chúng thật sự thi triển một số thủ đoạn mạnh mẽ cướp lấy thì chúng ta cũng rất khó ngăn cản, cho nên, hi vọng em thỏa hiệp giải quyết chuyện này, nếu thật sự không được thì xin lỗi họ đi.
- Xin lỗi?
Grace nở nụ cười lạnh, nếu chuyện này hắn thật sự xin lỗi, vậy hắn cũng đừng mong trở thành tộc trưởng gia tộc Cornwall nữa.
Một tên cúi đầu trước con cháu gia tộc khác, không có tư cách trở thành tộc trưởng.
- Điều này không cần anh bận tâm.
Grace lạnh lùng nói.
- Ha ha, những người này đều là bạn em hả?
Người thanh niên nhìn đám Sở Tiên, David, sau đó ánh mắt nhìn về một đám người cách xa Grace:
- Em à, em cần phải kết giao với những người có tác dụng với em, em xem Cohen đó, tuy không có thành tích gì, nhưng có mối quan hệ, có lúc mối quan hệ còn quan trọng hơn cả thành tích đó.
- Em cầm nhiều tài nguyên như vậy, nếu chỉ dựa vào chút thành tích đó, em nên tự xét lại mình đi.