Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 544: Hòn Đảo Được Xây Dựng Hoàn Tất

Chương 544: Hòn Đảo Được Xây Dựng Hoàn Tất




Người dịch: Nguyên Dũng

Biên: Cẩu ca

Team dịch: Cá

Nguồn: TruyenYY.com

Sở Tiên bàn công chuyện với mấy vị nghiên cứu lão làng trong ngành, nắm được đại khái tình hình kĩ thuật trong nước hiện tại.

Nếu như không có gì che giấu cả thì kĩ thuật gen trong nước hiện giờ có thể đạt tới trình độ cấy gen.

So với công ty kĩ thuật sinh vật giáp xác mà nói thì kĩ thuật trong nước mạnh hơn một chút, thậm chí đã có thể đạt tới mức tiến hành cấy gen trên cơ thể con người.

Thế nhưng hiện tại chỉ dùng kĩ thuật này để điều trị chữa bệnh, không thể thúc đẩy làm mạnh thêm vào thực tiễn, cũng như không thể cấy thiên phú của sinh vật khác vào cơ thể người, hiện tại kĩ thuật của Trung Quốc chưa đạt được tới cảnh giới ấy.

Nếu như muốn tiến sâu nghiên cứu vào mảng này còn cần vô số lần tiến hành thực nghiệm và nghiên cứu chuyên sâu khác mới được.

Hơn nữa nghiên cứu này bản thân nó đã mang một điều gì đấy rất mơ hồ và không chắc chắn, nếu tiến hành nghiên cứu sẽ rất nguy hiểm, bởi vì nếu muốn cho kết quả thì phải tiến hàng thực nghiệm trên chính cơ thể con người.

Nếu như thất bại hoặc xảy ra điều gì mất kiểm soát sẽ gây ra mất mạng.

Đến vị trí Hoàng Hải, ở trên biển có dừng một con tàu chiếm hạm, ở trên con chiếm hạm đó có treo cờ của băng hải tặc Nhân Ngư, cứ bay phần phật hiên ngang trong gió, nổi bần bật giữa biển.

Thạch lão nhìn thấy cái cờ ở phía không xa liền mỉm cười:

- Bây giờ cái băng hải tặc Nhân Ngư của cậu có thể đổi tên được rồi đấy, đừng gọi là băng hải tặc Nhân Ngư nữa, gọi là tổ chức đại đương người cá là được.

- Tôi nghĩ cứ gọi là băng hải tặc là ổn, nghe tên biết người, dù sao thì chúng tôi cũng dựa vào phí bảo hộ để kiếm sống. Sở Tiên vừa cười vừa nói.

- Haha, kiếm được phí bảo hộ từ các nước khác chỉ có các cậu mới làm được thế thôi. Thạch lão cũng cười đáp lại.

Chiến hạm dần tiến sát đến chỗ hội người cá, Sở Tiên cảm ứng trong lòng, ở phía dưới có một con cá Dunkleosteus thân hình dài mười mét, con cá Dunkleosteus này không phải là ở lứa cá Dunkleosteus đầu, cơ mà lực tấn công của nó đã đạt tới hai vạn.

Thân hình khổng lồ của nó nổi lên mặt nước, Sở Tiên quay sang một bên nhìn người nghiên cứu ra hiệu cho ông ta.

- Con vật này to lớn quá đi mất, cả cơ thể toát ra một sự uy dũng, sức mạnh chắc chắn không hề nhỏ, còn mạnh hơn cả cá mập trắng ấy chứ.

Những người ở gần đấy cũng ngó xem, cá Dunkleosteus khiến cho ai cũng phải thất kinh, với cơ thể đồ sộ của nó thì không tránh khỏi việc khiến cho nhiều người thấy khiếp sợ.

Da bọc trên toàn cơ thể nó cứ như là được làm từ kim loại vậy, cái khoang miệng rộng lớn của nó chi chít những cái răng khổng lồ, thoạt nhìn qua trông giống với một con quái thú không hơn không kém, nom khiếp đảm vô cùng.

Chỉ nhìn ngoại hình của nó không thôi đã tỏ rõ được sức mạnh của cá Dunkleosteus, chắc chắn là mạnh hơn gấp nhiều lần so với nhưng sinh vật khác.

- Để tôi qua đó lấy cho các vị ít máu nhé. Sở Tiên lấy một ống kim tiêm loại lớn từ trong tay một ông lão, sau đó nói.

- Được thôi, vậy thì phiền người anh em Sở Tiên quá. Ông lão mỉm cười gật đầu.

Sở Tiên nhảy trực tiếp lên mình con cá Dunkleosteus đó, sau đó cầm cái ống kim tiêm đặt vào trong khoang miệng của nó.

Cá Dunkleosteus hiện giờ có lực tấn công là hơn hai vạn, một cái đầu kim tiêm bé như cái mắt muỗi như vậy không thể chọc thủng dược da của nó, dù cho là dùng súng tiểu liên bắn liên tục vào cơ thể cũng không thể phá vỡ được lớp phòng hộ sắt thép của nó.

Huyết dịch của loài cá cực ít, thế nhưng cũng chả thấm vào đâu so với cá Dunkleosteus khổng lồ cả, dùng ống kim tiêm loại lớn lấy máu chẳng gây chút tổn hại nào cho nó cả.

- Này đây, huyết dịch của cá Dunkleosteus. Sở Tiên leo lên trên thuyền rồi vừa cười vừa nói.

- Cảm ơn người anh em Sở Tiên. Thạch lão vui mừng ra mặt vội cảm ơn hắn.

- Không cần khách sáo vậy đâu, mấy việc này đều là chuyện nhỏ nhặt cả. Sở Tiên lắc đầu.

- Tiểu Tiên, bây giờ cậu về nước hay là đi nơi khác vậy? Thạch lão liền hỏi.

- Về nước, bây giờ tôi cũng nhàn nhã chẳng có việc gì làm cả, về nhà nghỉ ngơi cho khoẻ. Sở Tiên vừa cười vừa đáp lại.

- Có cần tới Thượng Kinh nghỉ ngơi một thời gian không. Thạch lão hỏi.

- Thôi chẳng muốn đi. Sở Tiên lắc đầu.

Thạch lão cũng không mời mọc nữa, Sở Tiên sau khi đưa usb cho hội người cá ở trên thuyền, thì cùng với Thạch lão quay về bờ.

Tàu cập bến, Sở Tiên lập tức ngồi máy bay bay thẳng về thành phố Thanh Hải, lại bắt đầu cuộc sống tiêu dao nhàn hạ như trước.

Hiện giờ, tiểu Dĩnh cùng ba mẹ đều đang ở thành phố Thanh Hải, thực lực hiện tại của họ cũng khá ổn nên Sở Tiên cũng chẳng có gì phải lo lắng nữa cả.

Sở Tiên quay về nhà nghỉ liền một mạch hai tháng liền, trong hai tháng rảnh này hắn chỉ làm có mấy việc, đó là hẹn ba mình đi câu cá, rồi đưa cả nhà ra biển chơi tắm biển.

Hai tháng sau thì bắt đầu vào mùa đông.

Lão Hoàng gọi điện tới, báo tin đảo Nhân Ngư đã hoàn tất việc trùng tu xây sửa, giờ đây có thể dọn qua đó ở được rồi.

Sở Tiên biết được tin liền mừng rỡ vô cùng, chuẩn bị đưa cả nhà đi một chuyến tới đảo Nhân Ngư để nghỉ ngơi thư giãn một thời gian.

Thế nhưng, vào ngày hôm sau lão Hoàng lại gọi lại cho hắn, nói rằng quân đội của Ấn Độ đến đảo của họ, tỏ ý rằng muốn thu hồi hòn đảo về.

Sở Tiên nghe thấy tin này lông mày liền nhướn lên mấy hồi:

- Chúng ta chẳng phải đã nộp đủ tiền phí rồi sao? Quân đội bên họ còn kéo tới làm gì vậy?

- Ông chủ, nhân công xây dựng hòn đảo của chúng ta có đại đa số đến từ Ấn Độ, bọn họ chụp ảnh rồi quay video clip về hòn đảo này và phát lên trên mạng, bây giờ đảo Nhân Ngư nổi rầm rộ ở khắp Ấn Độ, thế nên không tránh khỏi bị nhòm ngó, chú ý đến, thậm chí hôm qua còn có rất nhiều du thuyền tới trước hòn đảo của chúng ta nữa, thế nhưng bị người của chúng ta ngắn cản lại, thế nên hôm nay quân đội của họ mới kéo tới.

- Bọn họ tới là có ý gì, muốn làm cái gì? Sở Tiên hỏi.

- Nhìn ý tứ của họ thì có vẻ như là muốn thu hồi lại hòn đảo này. Lão Hoàng đáp lại.

- Thu hồi lại hòn đảo? Nực cười. Sở Tiên cười lạnh lùng:

- Bố mày tiêu tốn cả năm sáu mươi tỉ nhân dân tệ chỉ để xây dựng lên một hòn đảo tư nhân, xây đẹp đẽ xong xuôi mà bọn chúng lại muốn chiếm mất, haha.

- Ông chủ, bọn họ nói muốn gặp mặt chủ nhân của hòn đảo này. Lão Hoàng nói tiếp:

- Chắc là bọn họ cũng thấy chấn kinh khi nhìn thấy hòn đảo được xây mới như thế này, muốn tìm hiểu kĩ trước khi động thủ.

- Tìm hiểu kĩ? Sở Tiên cười hắt ra lạnh lùng như mọi khi:

- Vậy cứ để cho bọn chúng tìm hiểu cho thấu đáo đi, cử máy bay đến đón ta.

- Dạ vâng thưa ông chủ. Lão Hoàng gật đầu tuân lệnh.

“Hẳn là lại muốn cướp trắng trợn cái còn đảo mà bố mày tốn bao nhiêu tiền bạc mồ hôi sương máu và công sức mới có được và xây sửa lại thành công này? Hay ho lắm sao.” Sở Tiên cáu tiết mặt lạnh như tiền nghĩ tới đám quân đội không biết trời cao đất dầy kia.

Cùng thời điểm đó, hắn không hề hay biết rằng, ở trên các trang mạng Ấn Độ, những bức ảnh về một hòn đảo xinh đẹp đã được phát tán tràn lan như cỏ dại mọc ở trên mạng.

- Ôi thật ghê gớm, tôi đang nhìn thấy cái gì kia hả trời, từng con cá kiểng xinh đẹp kia lại đều là cá chép Koi và cá rồng, chỗ này giá trị bao nhiêu tiền cho vừa?

- Mọi người xem cái hoa viên kia đi, đúng là không còn gì để chê, còn mấy ngôi nhà đó nữa, ở đằng trước còn có những khe suối nhỏ trong vắt, đúng là thiên đường chốn trần gian.

- Hổ, sư tử, gấu trúc, ngựa Akhal- Teke [1], ôi hai mắt tôi đang nhìn thấy gì thế này? Đây là hòn đảo của tỉ phú nào kiến tạo ra vậy.

- Ôi trời ơi, hoa viên trong đất liền, đường núi hiểm trở trên đất liền, đúng là quá đẹp, đúng là một hòn đảo tuyệt mĩ.

- Đây là hòn đảo của đất nước chúng ta, tôi muốn qua đó du lịch, tuyệt diệu quá.

Cư dân mạng của Ấn Độ đầu óc quay cuồng mơ màng luôn, đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu là cái hòn đảo này quá đỗi xinh đẹp.

Hoa viên này phải gọi là số một thế giới, bãi chăn nuôi gia súc tinh mĩ rộng lớn, khe suối nhỏ cùng cây cầu nhỏ và cả số cá rồng kia nữa, hoa viên trên đất liền, đường núi hiểm trở trên đất liền.

Còn có cả những kiến trúc đẹp tuyệt vời nữa chứ, thế giới đại dương trong lòng biển, còn có các nơi vui chơi giải trí nữa.

Đây đúng là thiên đường không hơn không kém.

Có nhiều vô cùng các con khỉ đuôi dài tới hòn đảo này chơi và sinh sống ở đó.

Ngay sau đó, về chuyện của hòn đảo này, ở các khu vực lân cận khác cũng nổi tiếng chẳng kém, thậm chí là ở Trung Quốc cũng đã bắt đầu có nơi bàn tán sôi nổi về nó.

Hòn đảo xinh đẹp nhường vậy không nổi tiếng là điều rất phi lí.

Vào lúc đó, ở trên hòn đảo, hai người trung niên mặc trang phục quân đội đi lên trên đảo, đằng sau lưng họ có mấy binh sĩ cầm súng đi kèm theo.

- Đúng là đẹp thật, quá đẹp là đằng khác, không ngờ tới, một hòn đảo quá đỗi bình thường như vậy mà được xây mới lại trở nên nguy nga tráng lệ tới mức này. Một viên sĩ quan hơi ngạc nhiên, mắt tròn mắt dẹt nhìn ngắm chung quanh.

- Những con cá chép Koi và cá rồng danh bất hư truyền trong nhân gian lại được nuôi tràn lan hơn mấy ngàn con thế này sao, hai loại cá này trên thế giới có giá trị trên trăm vạn đấy, đúng là khó có thể tin nổi.

- Còn có cả hoa viên, quá là tuyệt mĩ, các con vật đó đều có giá trị không hề nhỏ, chủ nhân của hòn đảo này rốt cuộc là đã đầu tư vào việc xây dựng cho hòn đảo này bao nhiêu tiền vậy?

- Kiến trúc và môi trường ở nơi đây đẹp hơn so với bất cứ một nơi nào trên thế giới này, xa xỉ, đi trên nền đất mà cứ như là dẫm lên đống tiền vậy, đúng là quá xa xỉ mà.

Hai viên sĩ quan đó không ngừng cảm thán bình luận khi vừa mới bước chân lên hòn đảo này.

- Nếu như hòn đảo này được mở rộng đối ngoại ra bên ngoài thế giới, kiểu gì cũng trở thành điểm du lịch thu hút đông đảo dân chúng tới đây cho xem.

- Hòn đảo này là do một nhóm người nguyên thuỷ, dưới danh nghĩa là chủ đầu tư bao trọn rồi, hiện giờ đã chi trả trước mười năm phí dùng.

- Mười năm sao? Để xem chủ nhân của hòn đảo này có thân phận gì, nếu như có thể thì …

Cái đảo này đối với bọn họ mà nói chẳng khác gì một cái mỏ vàng cả, nếu như có thể nắm trọn trong tay, vậy thì lợi ích khủng sinh sôi ra kiểu gì cũng khiến người ta phải phát điên.

Hai viên sĩ quan đó liếc nhau một cái, ngấm ngầm quan sát chung quanh, trong bụng đang toan tính một điều gì đó.

Lão Hoàng vẫn luôn theo sát nhất cử nhất động của họ, thấy mấy người đó lén la lén lút như vậy thì chỉ nở nụ cường lạnh lùng.

Nếu như không phải không muốn để lộ ra đảo Nhân Ngư là nơi dừng chân của băng hải tặc Nhân Ngư thì e là Lão Hoàng đã sớm ra lệnh cho người cá giết sạch đám người không biết tốt xấu này rồi.

Sáng sớm ngày hôm sau, Sở Tiên ngồi máy bay đuổi tới chỗ đảo Nhân Ngư.

Mà trong lúc đó, đảo Nhân Ngư phải nghênh đón trước một đoàn khách không mời mà đến.

Một hội người mặc đồ giống như của tông giáo nào đó, trong đó có từ thanh niên, trung niên cho tới người già đều lên đảo, tổng cộng có tất cả hơn hai mươi người, bọn họ ai nấy cũng như kiểu lạc vào một thế giới mới ngó nghiêng chung quanh.

Một hòn đảo vừa lạ vừa quen, xa hoa hết sức đột nhiên mọc ra trên lãnh địa của họ, đây là điều họ chẳng bao giờ ngờ tới được.

- Jarawa, các ông hãy nhìn nơi này xem, đúng là quá xinh đẹp, không biết là đã phải đầu tư bao nhiêu tiền bạc và công sức vào nơi đây mới xây dựng được nên một hòn đảo đẹp tuyệt mĩ như trong truyện cổ tích như vậy. Một trung niên đi vào chỗ ông lão đứng phía giữa cất lời.

- Đúng vậy, nơi đây nếu có thể làm thành mảnh đất du lịch thì chẳng khác gì con gà đẻ trứng vàng, chắn chắn sẽ đem về lượng thuế không nhỏ cho toàn nước. Ông lão tên Jarawa đó nói.

- Chính thế, thế nhưng nghe nói là, hòn đảo này là một hòn đảo tư nhân, không hề có ý định đối ngoại với thế giới bên ngoài hay kinh doanh dịch vụ gì hết.

- Theo tôi thấy ấy, nếu như hòn đảo này có thể được khống chế trong tay chúng ta thì đúng là không còn gì bằng.

- Cái bộ lạc nguyên thuỷ trên hòn đảo này đã dự chi trước mười năm tiền thuê đảo rồi, sau lưng ắt hẳn phải có nhân vật lớn khác.

- Gặp chủ nhân ở đây trước đã rồi tính tiếp.

Hội người đó bàn bạc với nhau, vừa nói chuyện vừa rảo bước tiến vào trong hòn đảo, ngắm nghía cảnh sắc thiên đường chung quanh hòn đảo.

Vào buổi trưa, có một chiếc máy bay hạ cánh trên hòn đảo.

Lão Hoàng nhận được tin tức nên đã đợi ở một nơi từ sáng sớm.

- Thế nào rồi lão Hoàng? Giờ mấy người đó rời đi chưa thế? Sở Tiên vừa từ trên máy bay bước chân xuống đất liền hỏi luôn lão Hoàng.

- Vẫn chưa, sáng sớm nay lại có một nhóm người khác tới, bây giờ đang ở nông trại. Lão Hoàng trả lời.

- Xem ra hội người này không có ý định rời đi rồi. Sở Tiên lạnh nhạt thở hắt ra một câu:

- Mời bọn họ vào trong văn phòng, ta muốn xem xem rốt cuột mấy người đó tính giở trò gì.

- Dạ vâng thưa ông chủ. Lão Hoàng liền gật đầu, sau đó đi đến chỗ nông trại.

Còn Sở Tiên thì vào trong văn phòng đợi.

Cái toà kiến trục đẹp đẽ đó được xây lên chuyên dành riêng cho việc tiến hành hội họp, bàn công việc, Sở Tiên bước vào trong chọn vị trí trung tâm rồi ngồi xuống, sau đó yên lặng chờ đợi khách được đưa tới.

[1] Ngựa Akhal- Teke (phát âm: /ˌækəlˈtɛk/ or /ˌækəlˈtɛki/; tiếng Turkmen Ahalteke, [ahalˈteke]) là một giống ngựa có nguồn gốc từ Turkmenistan nơi chúng được tôn vinh làm biểu tượng quốc gia,[1] một trong những giống ngựa cổ xưa và độc đáo nhất.[2] Giống ngựa này mang tên ốc đảo Akhal và bộ tộc Teke, là địa danh và tên người cư ngụ tại đây.

Những giống ngựa quý hiếm chỉ còn vài trăm cá thể trên thế giới bao gồm cả loài từng đi vào truyền thuyết có màu lông ánh kim, mồ hôi đỏ như máu. Akhal- Teke được coi là giống ngựa quý hiếm nhất thế giới có nguồn gốc Turkmenistan sở hữu bộ lông lấp lánh ánh kim, sức chịu đựng dẻo dại, phi nước đại cực nhanh. Chính là loài ngựa chảy mồ hôi đỏ như máu trong truyền thuyết. Akhal- Teke chính là chúa tể trong sa mạc Karakoum.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch