Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 557: Đảo Nhân Ngư Di Chuyển

Chương 558: Đảo Nhân Ngư Di Chuyển




Người dịch: Mật

Biên: Cẩu ca

Team dịch: Cá

Nguồn: TruyenYY.com

Bốn phía xung quanh hồ băng đều là một màu trắng bạc, Sở Tiên ở trong biển, nét mặt tò mò ngắm nhìn một thế giới thần kì khác lạ.

Vị trí của hắn ngập trong nước biển, thế nhưng cách hắn không xa lại tồn tại một khoảng không trống rỗng.

Không gian nơi mà Xích Thủy Châu đang trôi lơ lửng ấy, toàn bộ nơi đó đều trông có vẻ rất kì lạ.

Khi thành viên của đội thám hiểm Nam cực nhìn thấy không gian này thì vô cùng bất ngờ, họ suy đoán đây là dấu vết do người ngoài hành tinh để lại.

Người đã từng nhìn thấy các vùng đất thần kì trên trái đất như Sở Tiên thì lại không cho rằng đó là dấu vết của người ngoài hành tinh, mà rất có thể là một điều thần bí của thiên nhiên.

Chần chừ một lúc, hắn vẫn quyết định đi tới nơi đó xem sao, ít nhất thì hắn cũng muốn đi vào để mang một chút Xích Thủy Châu ra, để tạo ra hòn đảo “trôi” của hắn.

Khi Sở Tiên tới vị trị tiếp giáp với không gian đó thì nửa người hắn chìm trong nước, nửa người còn lại thì ở trong không trung, vô cùng kì lạ.

Thân hình thay đổi, Sở Tiên trực tiếp đi vào không gian trống rỗng đó.

Cả người đi vào đó, ngay lập tức lực hấp dẫn của trái đất liền truyền tới, khiến hắn rơi xuống phía dưới.

Sở Tiên suy nghĩ một chút, sau đó cá quỷ đen biến hình liền biến thành đôi cánh, chầm chậm rơi xuống.

Nhìn về phía bên trái, đó là một nơi rộng mênh mông bát ngát, phía trên có mấy hạt Xích Thủy Châu đang trôi lơ lửng.

Ngẩng đầu nhìn lên trên, có thể nhìn thấy một mỏm núi cực lớn, khiến con người ta giật mình.

Nhìn xuống phía dưới thì lại nhìn không thấy đáy. Cho dù là Sở Tiên có dùng sóng âm để thăm dò thì cũng không thể tra ra nơi sâu nhất rốt cuộc là gì.

“Có thể đây thật sự giống như là một thế giới ngầm dưới biển.” Sở Tiên nghĩ thầm, thu lại đôi cánh khiến cho tốc độ rơi xuống nhanh hơn một chút.

Thế giới ngầm dưới biển, đây là một nơi vô cùng sâu, trong vòng nửa tiếng đồng hồ mà hắn vẫn không thể xuống được tới đáy.

Rất nhanh sau đó, một tiếng đồng hồ trôi qua, Sở Tiên ít nhất cũng đã rơi xuống hơn trăm km rồi.

- Đến nơi rồi. Lúc này, sóng âm trinh thám truyền tới một hình ảnh ở dưới đáy, Sở Tiên khẽ cười.

Vùng đất phía dưới cũng giống như phía trên, băng tuyết bao phủ khắp nơi, nhiệt độ ở đó có lẽ phải là âm 30 độ, cực kì lạnh.

Năm phút sau, Sở Tiên đã có thể tận mắt nhìn thấy một thế giới toàn băng tuyết, cá quỷ đen biến hình lập tức biến ra đôi cánh, làm tốc độ chậm lại.

- Cạch. Rơi xuống đến nơi, Sở Tiên khẽ chạm vào bề mặt màu trắng bạc.

Cả bề mặt là một tầng băng dày, hắn dùng lực giẫm mạnh một cái, không hề xuất hiện vết nứt nào. Ánh mắt hắn chuyển hướng nhìn bốn xung quanh, từng mảng từng mảng trắng xóa, có chút chấn động lòng người.

Sở Tiên lập tức giang cánh bay lên cao, sau đó bay thẳng về phía trước.

Tốc độ bay của hắn rất nhanh, dường như là muốn tìm kiếm sinh vật gì đó dưới đáy biển, thế nhưng điều khiến hắn nghi ngờ là, suốt nửa tiếng đồng hồ mà hắn không hề nhìn thấy sự tồn tại của bất kì sinh vật sống nào.

Sở Tiên nhíu mày, đột nhiên phát hiện phía trước có một ngọn núi băng, thân hình chuyển động, nhanh chóng bay tới chỗ ngọn núi băng kia.

“Hạ cánh” xuống ngọn núi băng, Sở Tiên do dự một chút rồi cầm thanh sắt trong tay.

Nắm thanh sắt to vạn cân trong tay, Sở Tiên chuyển động tâm trí, biến thành hình dạng của người khổng lồ, sau đó dùng sức đập lên ngọn núi băng.

- Rầm! Một âm thanh vang dội truyền tới, chóp núi băng bị sức mạnh khủng khiếp của hắn đập vỡ, các khối băng bắn tung tóe khắp nơi.

Một mỏm núi cao quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt hắn, gương mặt Sở Tiên tràn ngập kinh ngạc bước tới.

- Xích Thủy Châu, cả ngọn núi này đều là Xích Thủy Châu. Sở Tiên bất ngờ nhìn ngọn núi.

Cả ngọn núi này đều được làm bằng Xích Thủy Châu.

Sở Tiên có chút ngạc nhiên, quét mắt nhìn xung quanh rồi tiếp tục bay tiếp về phía xa đằng kia, hắn không tin trong không gian này lại không có sinh vật nào sinh sống.

Thế nhưng hắn đã tìm kiếm suốt hai tiếng đồng hồ vẫn không hề gặp được bất kì “sinh mạng” nào.

- Lẽ nào đây lại là nơi không có sinh vật nào sinh sống? Sở Tiên hoài nghi.

Đột nhiên, hắn nhìn thấy phía trước có một vùng đất bị trũng xuống.

Trong thung lũng đó, hắn nhìn thấy một thân hình vô cùng quen thuộc.

Sở Tiên bay qua đó, nhìn thấy bên trong có mười mấy xác chết, xác chết vô cùng lớn.

- Đây là? Người Nam cực? Sở Tiên hạ cánh xuống thung lũng, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Xác chết quen thuộc, hắn đã từng nhìn thấy trong phòng thí nghiệm ở Bắc Kinh, có điều số lượng của những xác chết này lại có đến mười mấy người.

Trong thế giới này, không có sự tồn tại của băng tuyết, thế nên khiến cho khuôn mặt của họ vẫn như cũ, giống hệt như lúc trước chết.

Nét mặt có chút đau khổ, lại có chút hung dữ thế nhưng trên người lại chẳng có vết thương nào.

Sở Tiên nghi ngờ quan sát mấy cái xác chết đó, rồi đi xuống dưới phía thung lũng.

- Ý? Đây là? Sở Tiên phát hiện, các xác chết rải rác khắp nơi trong thung lũng, phần đầu hướng về phía trung tâm, thậm chí có người còn giơ thẳng hai tay.

Sở Tiên nhìn về phía vị trí trung tâm thì thấy một cái cột được đặt ở đó.

- Đây là? Sở Tiên nét mặt đầy nghi ngờ, tiến lại gần. Thế nhưng, bỗng nhiên một cảm giác lạnh lẽo mãnh liệt truyền tới, lạnh hết cả tâm can.

- Lạnh quá đi, đó là cái gì chứ? Tại sao lại tỏa ra cảm giác lạnh lẽo như vậy? Gương mặt Sở Tiên lộ ra thần sắc kinh ngạc.

Thể chất của hắn hiện nay vẫn có thể cảm thấy lạnh như vậy, xem ra cái cột đó không phải là một thứ đơn giản.

Sở Tiên chuyển động tâm trí, thiên phú đóng băng của Crocodile Icefishes Nam cực lập tức phát động. Ngay lập tức, hắn cảm thấy cảm giác lạnh lẽo giảm đi rất nhiều, sau đó chầm chậm lại gần vị trí cái cột băng.

Lúc còn cách khoảng 10m, cảm giác đông cứng lại lần nữa truyền tới, Sở Tiên đoán rằng, nếu như là người bình thường tới đây thì đã sớm bị đông cứng thành băng rồi.

Có lẽ nhưng người Nam cực này là bị cột băng này làm lạnh chết.

Sở Tiên nghĩ thầm trong lòng, tiếp tục đi về phía trước.

Khí lạnh càng ngày càng mạnh, nhiệt độ ở đây lúc này ít nhất cũng phải xuống đến âm 70, 80 độ, ngay cả không khí cũng bị đông cứng lại.

Sở Tiên gian nan đi tới phía trước, vươn tay ra chạm vào bề mặt cột băng thì lại thấy một cảm giác ấm áp truyền tới.

- Đây là? Vật cực tất phản khi đạt đến cực điểm thì chuyển biến theo hướng ngược lại sao? Sở Tiên sửng sốt, khi chạm vào cột bằng thì lại có một cảm giác ấm áp truyền đi khắp cơ thể.

Ngay sau đó, dưới sự sững sờ chết lặng của Sở Tiên, cột bằng chầm chậm “hòa nhập” vào cơ thể hắn.

Hắn cảm thấy thể chất của mình dường như có sự biến đổi, tâm trí chuyển động, hắn thấy năng lượng của bản thân đang tăng lên với một tốc độ không thể nào mà tin được.

- Chuyện gì thế này, dễ dàng như vậy sao? Sở Tiên có chút không dám tin, nhẹ nhàng đơn giản như vậy đã có thể nâng cao thực lực của bản thân rồi.

Cột băng dưới ánh mắt của hắn dần dần thu nhỏ lại, thế nhưng năng lượng của cơ thể đang tăng lên, từ lúc bắt đầu là hơn 30.0000, giờ đã đạt tới gần 50.000 rồi, cái kiểu tăng chóng mặt như này khiến hắn có chút ngẩn ngơ sững sờ.

- Lẽ nào đây chính là đãi ngộ dành cho “chân mệnh thiên tử” sao? Sở Tiên có chút giật mình thảng thốt, sức mạnh cứ thế tăng lên, khiến người ta cảm thấy khó mà tin được.

- Rắc rắc. Cột băng biến thành những mảnh vụn rơi xuống đất, Sở Tiên kinh ngạc nhìn cơ thể mình.

Cơ thể hắn từ cao 17, 18m, hiện nay đã biến thành cao trên dưới 30m, thật sự là một người khổng lồ hủy diệt thế giới.

“Nếu như có thể tìm thấy nhiều cột băng như này hơn thì chẳng phải là bản thân có thể nâng cao sức mạnh đến mức vô địch sao?” Sở Tiên thầm nghĩ, sau đó tiếp tục tìm kiếm trong khoảng không gian đó.

Trong không gian này không có khái niệm về thời gian, không có mặt trời chiếu sáng, mà chỉ có Xích Thủy Châu trôi lơ lửng trong không trung. Sở Tiên ở trong không gian đó sục sạo tìm kiếm ít nhất phải mười mấy tiếng đồng hồ, điều khiến hắn thất vọng là không hề gặp được cột băng nào khác.

Thế nhưng hắn lại phát hiện ra một đống thi thể của người Nam cực.

Nơi có số lượng nhiều nhất mà hắn phát hiện ra có khoảng hơn 200 thi thể, an yên tĩnh lặng nằm ở đó, cũng không biết là bọn họ đã nằm ở đó bao lâu.

- Thôi bỏ đi vậy, không tìm nữa.

Sau 40, 50 tiếng đồng hồ, cuối cùng Sở Tiên cũng bỏ cuộc, trong không gian này chẳng có sinh vật nào cả, hắn không biết là sao người Nam Cực làm thế nào để có thể sinh sống được ở đây, có lẽ có liên quan đến cột băng.

Thậm chí cái chết của người Nam cực cũng có thể có liên quan đến việc cột băng bị “tiêu hao” hết hoàn toàn.

Trong lòng thầm nghĩ, Sở Tiên liền bay thẳng xuống dưới.

Giữa chừng, hắn bay tới khu vực bên cạnh ngọn núi Xích Thủy Châu, “tóm lấy” mấy trăm nghìn cân Xích Thủy Châu.

Mang theo những viên đá đó, Sở Tiên bay lên không trung.

Lúc hạ cánh thì dễ dàng nhưng bay lên thì lại không đơn giản, Sở Tiên bay liên mười mấy tiếng đồng hồ mới tới được vùng đất của Nam cực.

- Ông chủ. Nhìn thấy hắn mang theo khối lượng Xích Thủy Châu khổng lồ, một đám người cá lập tức đứng lên đi qua.

- Ừ, chúng ta quay về đi, đưa đống đá này cho người của đội thám hiểm để họ phái xe mang về cho chúng ta. Sở Tiên căn dặn tên người cá bên cạnh.

- Dạ vâng, ông chủ. Đám người cá gật đầu.

Sở Tiên lôi điện thoại ra gọi cho lão Hoàng, nói tất cả những vấn đề của không gian đó với lão.

Lão Hoàng nghe thấy những thông tin mà hắn nói, trên mặt lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc, thế nhưng lại chẳng có bất cứ nghi ngờ gì với những lời mà hắn nói.

Sở Tiên không dừng lại ở Nam Cực quá lâu, sau khi lặn xuống biển bắt một chút Crocodile Icefish rồi khởi hành về đảo Nhân Ngư.

Còn đống Xích Thủy Châu khổng lồ đã bảo lão Hoàng cho vận chuyển tới đảo Nhân Ngư.

Về tới trên đảo, Sở Tiên liền nằm dài trên bãi biển, bắt đầu hưởng thụ.

Ba ngày sau, đá Xích Thủy Châu được chuyển tới, Sở Tiên tỏ ra vô cùng thích thú, vui vẻ.

- Nào, đi xuống thôi. Sở Tiên dẫn theo tất cả người cá đi xuống phía dưới đảo.

- Tiếp sau đây chúng ta sẽ tiến hành một công trình rất lớn, “chặt” hòn đảo này từ giữa chặt ra. Sở Tiên nhìn hòn đảo to lớn, khẽ cười.

Cả hòn đảo bị cắt từ phía dưới, sau đó khảm Xích Thủy Châu lên, khiến cho hòn đảo trôi lơ lửng giữa biển. Đây là một công trình mà người bình thường khó mà tưởng tượng được.

Tám con Dunkleosteaus lớn nhất, cùng với sức tấn công 20.000 của 30 con cá Dunkleosteaus nhỏ, cộng thêm sức tấn công hơn 20.000 của 40 con cá mập Megalodon.

Đây chính là sức mạnh đủ để phá hủy cả một hòn đảo.

- Bắt đầu từ chỗ này trước đi. Sở Tiên ra lệnh cho mấy tên thuộc hạ.

Tâm trí chuyển động, Sở Tiên biến thành người khổng lồ cao hơn 30m, sau đó làm cho cá quỷ đen biến hình biến thành một đôi găng tay, “tóm” về phía mỏm núi đá phía dưới đảo.

Mỏm núi đá trên đảo trong tay hắn giống như đậu phụ, dễ dàng tách ra. Một quyền đấm xuống, trực tiếp làm chúng vỡ ra thành những hố lớn khoảng 10m.

Mà những người cá ở xung quanh lập tức cầm lấy Xích Thủy Châu khảm vào phía dưới hòn đảo, ngay sau đó liền hình thành một nơi trống rỗng.

Cá Dunkleosteaus và cá mập Megalodon ở một bên, dựa vào cơ thể mạnh mẽ của bọn chúng, lao thẳng vào bề mặt mỏm núi đá.

Chỉ với một lần “đâm” mạnh, phía trên đảo liền rung lắc dữ dội, tạo thành một vết nứt cực lớn.

Sau đó người cá lại lần nữa khảm Xích Thủy Châu lên trên.

Một hòn đảo chu vi khoảng 40km, vô cùng lớn, thế nhưng khi đối mặt với một đám sinh vật và “không thuộc loài người” thì đã bị “phá hỏng” với một tốc độ cực kì nhanh.

Cơ mà đã có người cá ở phía dưới khảm Xích Thủy Châu, sẽ không làm cho hòn đảo bị chìm xuống đáy biển.

Ở ngọn núi băng ở Nam cực có một mỏm núi lớn đến vài trăm mét. Ngọn núi đó có thể dùng Xích Thủy Châu để chống đỡ thì đảo Nhân Ngư càng không có vấn đề gì.

Chỉ trong vòng nửa ngày ngắn ngủi, Sở Tiên đã cải tạo xong nửa hòn đào, với tốc độ này, nếu như hắn đứng ra thi công thì tuyệt đối không gì sánh được.

Một bên tách ra, một bên khảm Xích Thủy Châu lên. Chỉ một ngày sau, toàn bộ đảo Nhân Ngư đã bị mấy người Sở Tiên “đào khoét” trống rỗng hoàn toàn.

Nếu như lặn vào trong biển thì có thể nhìn thấy ở giữa đảo Nhân Ngư và mực nước biển có một bộ phận trống rỗng.

Một hòn đảo trôi nổi bồng bềnh giống như trong truyện thần thoại, điểm khác biệt là đảo Nhân Ngư đang nổi trên mặt biển.

“Tiếp theo đây là vấn đề di chuyển”. Sở Tiên nhìn đảo Nhân Ngư, trong lòng thầm nghĩ, nếu như trên biển gặp phải gió bão thì đảo Nhân Ngư có thể bị thổi trôi đi, hoặc là chỉ cần có sức mạnh của cá Dunkleosteus.

Không đúng, cá Dunkleosteaus và cá mập Megalodon mặc dù rất mạnh thế nhưng muốn di chuyển đảo Nhân Ngư thì vẫn có chút khó khăn.

Cho dù là có thêm cá lam từ ở bên hỗ trợ thì cũng vẫn rất là khó.

Chỉ có thêm Sở Tiên và cá quỷ đen biến hình vào thì mới có thể di chuyển toàn bộ, hơn nữa tốc độ di chuyển có thể chỉ giống như tốc độ bình thường.

Có điều, đây cũng chẳng phải vấn đề to tát gì.

Sở Tiên đứng dưới đáy biển, nhìn hòn đảo to lớn, ra hiệu cho đám cá Dunkleosteus và cá lam từ.

Một đàn các loại cá bơi tới hai bên hòn đảo, Sở Tiên và cá quỷ đen biến hình bơi tới một bên khác.

- Đi nào!!!

Sở Tiên chuyển động tâm trí, đảo Nhân Ngư có chu vi mười km đang “lung lay” tiến thẳng về phía trước.

- Nếu như tăng số lượng cá Dunkleosteaus và cá mập Megalodon lên gấp đôi thì có lẽ không cần mình đích thân ra tay. Gương mặt Sở Tiên khẽ kéo dãn thành nụ cười, vươn tay kéo cả hòn đảo, bơi nhanh về phía trước.

- Đúng rồi, có một nơi bây giờ mình có thể tới đó coi thử xem sao. Sở Tiên cười đến híp cả mắt.

Trước đây hắn đã dùng sóng âm trinh thám quét sóng thăm dò một vị trí cách nơi đây tương đối xa, giờ hắn có thể tới đó coi thử.

Ở đấy có hai cái cây ác ma gần nhau, nếu như có thể chiếm giữ nơi đó thì hắn có thể để cho hòn đảo nổi ở trên đó.

Vậy thì mọi thứ lại càng trở nên thuận tiện hơn rất nhiều.

Trong lòng nghĩ như vậy, Sở Tiên sau khi quyết định lộ trình liền cùng với một đám thuộc hạ di chuyển đảo Nhân Ngư tới gần biển Australia.

Mà lúc này, một hòn đảo “trôi nổi” đang hấp dẫn sự chú ý của toàn thế giới.

Lúc clip quay hình ảnh hòn đảo di chuyển xuất hiện trên mạng lưới Internet, vô số người đều ngây người chết sững.

Từ bao giờ mà một hòn đảo lại có thể di chuyển được như thế? Đảo với đáy biển không phải là được gắn liền với nhau sao?

Thế nhưng rất nhanh sau đó, có vài người phát hiện ra, hòn đảo di chuyển được này là căn cứ của băng hải tặc Nhân Ngư.

- Oa ~ Băng hải tặc Nhân Ngư của tôi lợi hại quá đi, thế mà lại có thể khiến cho cả một hòn đảo nổi được trên mặt biển.

- Má ơi, căn cứ của đảo Nhân Ngư lại có thể “phiêu dạt” trên biển, đúng là không thể nào mà tưởng tượng được mà.

- Bây giờ tôi thật sự muốn biết rốt cuộc băng hải tặc Nhân Ngư mạnh tới ngừng nào, lại có thể khiến một hòn đảo “trôi bồng bềnh” như thế.

- Không hổ danh là bá chủ của biển cả, có thể khiến cho căn cứ của họ nổi trên mặt biển.

Cả thế giới đều thấy kinh ngạc, hòn đảo nổi, điều này là không phù hợp với khoa học, thật sự là quá “biến thái” rồi.

Mọi người trên khắp thế giới lại lần nữa bùng nổ nghi ngờ, băng hải tặc Nhân Ngư rốt cuộc là mạnh tới mức nào? Bọn họ rốt cuộc là đang nắm giữ sức mạnh gì vậy?

Sở Tiên không hề biết đến sự tồn tại của những bình luận trên mạng, mà cho dù hắn biết thì cũng chẳng quan tâm.

Có lẽ không lâu nữa, thứ khiến bọn họ kinh ngạc hơn nữa sẽ xảy ra.

Di chuyển đảo Nhân Ngư mất hai ngày, mấy người Sở Tiên cuối cùng cũng đến được vùng biển gần Australia.

Người Australia nhìn thấy căn cứ của băng hải tặc Nhân Ngư tới gần hải phận của bọn họ, hơn nữa lại còn dừng lại thì sắc mặt liền trở nên có chút khó coi. Bọn họ sợ rằng băng hải tặc Nhân Ngư sẽ kiếm chuyện gì đó.

Hôm đó, bọn họ đem theo một đống quà lớn đi tới trước hòn đảo để chào hỏi.

Sở Tiên mỉm cười, đón tiếp bọn họ lên đảo, cùng nhau ăn một bữa hải sản Australia.

Lúc này, người Australia khẽ thở phào một hơi, sau khi nịnh nọt, tâng bốc một hồi mới rời đi.

Sau một ngày ở trên đảo Nhân Ngư nghỉ ngơi, ánh mắt Sở Tiên lại hướng về phía xa xa. Ở một vùng biển phía xa xa ấy đã từng xuất hiện lốc xoáy và gió bão, dòng chảy cũng khá là kì lạ.

Nơi đó bị những người ở gần đấy gọi là “khu vực bỏ mạng”. Cơ mà những hiện tượng này là do bị ảnh hưởng của đàn Nhân Ngư. Giống với cá lam từ, khi sức mạnh của một chủng tộc đạt tới một mức độ nhất định thì có thể gây ảnh hướng tới một vùng nước.

“Chiếm giữ nơi đây” Sở Tiên nhìn xuống phía dưới, thầm nghĩ.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch