Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 562: Choáng Ngợp

Chương 563: Choáng Ngợp




Dịch: LinhThuyBui

Biên: Cẩu ca.

Nhóm dịch: Cá.

Nguồn: Truyenyy.com

Sân bay Thanh Hải, phi cơ chuyên dụng cất cánh, kiến trúc trên mặt đất ngày càng nhỏ lại.

Trên máy bay, mọi người phấn chấn quan sát mọi vật xung quanh.

- Mọi người nghỉ ngơi chút đi, chuyến bay này sẽ kéo dài 10 tiếng vì thế ai muốn ăn uống gì hãy hỏi tiếp viên nhé.

Sở Tiên nói.

- Được rồi, Tiểu Tiên nghỉ ngơi chút đi.

Sở Tiên gật đầu, sau đó ngồi cùng Tiểu Dĩnh, trò chuyện giết thì giờ.

Người thân của hắn đều đến từ các vùng quê, chưa hề được ngồi chuyên cơ bao giờ vì thế ai cũng hào hứng, nói chuyện râm ran.

Tốc độ máy bay rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến được biển Austrlia, gần đảo của hắn.

Họ chào đón mọi người đến với nước úc, tiếp viên nhiệt tình hướng dẫn họ cách hạ cánh. Sau đó, họ trực tiếp gửi một vài chiếc xe buýt không bị ngăn cấm để đưa mọi người đến bờ biển.

- Tiểu Tiên, đảo của cậu nằm ở đâu thế?

Kim Sâm tò mò hỏi.

- Gần thôi, mất 1 giờ ngồi thuyền, du thuyền đến rồi.

Sở Tiên cười và nói, theo sát đó là 3 chiếc du thuyền lộng lẫy chạy từ xa tới, mỗi chiếc phải dài tới bảy tám mươi mét, trông thật xa hoa.

- Du thuyền bảy tám mươi mét, thật là sang trọng nha?

Vị trí của du thuyền gần bến cảng, Sở Tiên mỉm cười và vẫy tay về phía họ, sau đó mọi người cùng lên ba chiếc du thuyền.

- Này, du thuyền trông thật xa hoa, bao nhiêu tiền một chiếc thế?

- Oa oa, mọi người nhìn chiếc sofa này xem, chúng được làm từ da thật đấy, trên du thuyền còn có bể bơi nữa, thật là xa xỉ mà. Tất cả người trên du thuyền đều ngạc nhiên mà nói.

- Oa, mỗi chiếc du thuyền này cũng phải mấy trăm triệu.

Kim Sâm vỗ vai Sở Tiên xuýt xoa ngưỡng mộ.

- Hihi, không biết đâu nha.

Hắn quay lại mọi người:

- Nếu ai có đói thì cố chịu chút nha, chỉ 1 giờ nữa là chúng ta tới nơi, đến lúc đó mọi người tha hồ ăn đồ ăn ngon.

- Haha, Tiểu Tiên bây giờ đúng là phú hào nha, những đại gia khác còn không có cửa so sánh với cậu.

- Căn bản không cùng một đẳng cấp nha, đảo tư nhân, du thuyền xa hoa, chậc chậc, quá hưởng thụ đó.

Cả đám đứng trên du thuyền mặt mày hớn hở, có người thì lấy điện thoại ra cùng chụp ảnh.

Một đám trẻ con thích thú chạy qua chạy lại trên du thuyền.

Sở Tiên cùng với Tiểu Dĩnh, Kim Sâm, Cát Văn Thanh, Thanh Tùng, Trương Tiêu Hoa ngồi trên sofa nói chuyện.

- Tiểu Tiên, cậu hiện tại đang làm gì thế, sao lại có nhiều tiền vậy?

Thanh Tùng tò mò hỏi Sở Tiên.

Mọi người xung quanh đều nghi ngờ, không biết Sở Tiên làm gì mà có nhiều tiền thế.

- Hầu hết Chính phủ các quốc gia đều có hợp tác trên biển với tôi.

Sở Tiên nói một cách mơ hồ.

- Lợi hại, hợp tác cùng các nước, chả trách bây giời cậu lại giàu như thế?

Mọi người thán phục.

- Sau này rất hoan nghênh mọi người đến đảo.

Tốc độ du thuyền rất nhanh, chỉ trong phút chốc đã có một hòn đảo xuất hiện trong tầm nhìn.

- Tiểu Tiên, kia có phải là hòn đảo của con không? Trông thật đẹp nha.

Cha mẹ Sở Tiên nhìn ra hòn đảo ngoài xa và nói.

Sở Tiên đứng dậy, nhìn ra phía xa, chỉ vào một hòn đảo xanh tươi, phía trên có một hoa viên rộng lớn chỉ tiếc rằng khoảng cách hơi xa nên không thể nhìn rõ.

- Đúng rồi, đó chính là đảo của con, sau này sẽ trở thành nhà của ta.

Sở Tiên gật đầu.

- Mẹ nhìn kìa trên đảo còn có núi, thật vui quá.

Một cậu nhóc nhìn ra xa và nói với mẹ.

- Đúng, đúng là đẹp thật.

Mọi người kinh ngạc, trên đảo còn có núi, thật là đại gia mà.

- Bên kia là gì thế? Có phải hoa viên không?

Tiểu Vân tò mò hỏi Tiểu Dĩnh.

- Đầu tiên xin giữ bí mật, mọi người lên đến đảo sẽ rõ.

Sở Tiên tỏ ra vô cùng thần bí.

- Thôi đi, có gì đặc biệt hơn người.

Tiểu Dĩnh cho hắn một cái liếc mắt:

- Có thể so với đảo Maldives, đảo Mauritius được không?

Sở Tiên nhíu mày:

- Nói thật, đem chúng so sánh với đảo của anh thì chúng chỉ là thứ rác rưởi mà thôi.

- Anh đang chém gió phải không?

Tiểu Dĩnh vỗ nhẹ vào Sở Tiên

- Nhưng xem ra có vẻ đẹp đấy.

- Haha, đến lúc đó em sẽ rõ.

Sở Tiên cười lớn.

Chiếc du thuyên dần dần cập bến, vẻ đẹp tráng lệ của hòn đảo đã hiện ra trước mắt mọi người.

- Oa, bãi cát đẹp quá, kiến trúc cũng thật đẹp, còn cả bên trong nữa... đẹp đến ngây người.

Mọi người đều bị choáng ngợp trước vẻ đẹp của hòn đảo, màu vàng của bãi cát thêm màu nước trong vắt của biển trông thật tráng lệ.

Trên bãi cát, có một số cây cầu gỗ được xây dựng hướng ra biển, có hơn một chục căn phòng gỗ, có ô dù, có ghế dài, chỉ nghĩ thôi cũng thấy mát mẻ.

Xa xa là những tòa kiến trúc diễm lệ, trông thật hào nhoáng, xa xỉ.

Du thuyền đã cập bến, mọi người đi ra ngoài.

Sở Tiên vẫy vẫy tay:

- Mọi người trước tiên hãy đi ăn cái gì đã rồi đi tham quan đảo sau.

- Được, ngươi hãy sắp xếp đi.

Mấy người thân mắt nhìn xung quanh nhưng vẫn trả lời Sở Tiên.

- Đi, nếu muốn lái xe có thể tự lái, nếu không muốn lái xe thì có thể ngồi xe chuyên dụng.

Sở Tiên nói với mọi người rồi tiếp tục đi về phái trước.

Mọi người đi sau không ngừng nhìn ngó xung quanh, đây là lần đầu tiên họ cảm thấy mắt họ không đủ để nhìn.

Sở Tiên dẫn mọi người đến một hàng xe.

- Tiểu Tiên, cậu không phải lấy cắp những chiếc xe này từ công ty siêu xe nào đấy chứ?

Cát Văn Thanh kinh ngạc.

Chiếc xe đó mở ra là cả trăm chiếc xe sang trọng, đa dạng, đến từ khắp các hãng nổi tiếng trên thế giới.

Những chiếc xe này vốn là do Sở Tiên bảo lão Hoàng mua, nhưng kết quả là khi các công ty nghe thấy giao cho đảo Nhân Ngư thì lập tức miễn phí, thậm chí có vài công ty còn vì họ mà đặc biệt làm ra những chiếc xe khác.

- Những chiếc xe này cũng phải đến vài trăm triệu.

Cả bọn choáng ngợp.

Vào thời điểm này, một chiếc xe Ferrari sang trọng đã được một người lái qua và gọi Sở Tiên:

- Ông chủ.

- Tất cả hãy ngồi lên chiếc xe này, vừa đi vừa ngắm cảnh, nếu ai muốn lái xe nhanh thì hãy lái chiếc xe khác, nên chú ý tốc độ, lái chậm một chút.

Sở Tiên nói với mọi người.

- Chiếc xe này thật quá sang trọng.

Chiếc Ferrari rất to, ghế ngồi rộng rãi, xe cao 3m, ngồi trên xe có thể ngắm được cảnh vật 2 bên.

- Ta sẽ lái một chiếc xe thể thao mercedes, cái mà ta đã tha thiết ước mơ, trông nó thật ngầu.

- Chìa khóa ở cạnh xe nha.

Sở Tiên nhắc nhở sau đó dẫn Tiểu Dĩnh tới 1 chiếc xe khác.

- Đi, chúng mình sẽ đi lên trước.

Sở Tiên chạy xe đi trước, theo sau là đám người kia.

Hắn chạy chầm chậm để Tiểu Dĩnh thưởng thức phong cảnh hai bên.

Hai bên là một dòng sông nhỏ, bên trong toàn bộ đều là cá kiểng sang trọng như cá rồng, cá chép cùng với các loại khác.

- Những chú cá kia thật là đẹp quá, nhiều quá.

Tiểu Dĩnh ngạc nhiên.

Những người trên chiếc xe phía sau thì choáng váng:

- Những con cá kiểng mới đẹp làm sao, trời ơi, sao lại có thể nhiều như thế? Chắc phải lên tới mấy nghìn con!

Những người bên cạnh nghe thấy thế liền bảo:

- Vài nghìn con ư? Chắc phải hơn thế chứ.

Trên xe, Kim Hoa có chút choáng váng, những này con cá này thật là làm hắn chấn động.

- Mẹ ơi, bên kia có gấu trúc kìa, có cả rất nhiều ngựa cùng với hổ và sư tử nữa.

Tiếng một cậu bé vang lên.

Mọi người nhìn ra xa, quả đúng thật, hai chú gấu trúc đang ngồi trên 2 mỏm đá, phía xa xa là những chú ngựa khôi ngô, cùng với những con hổ và sư tử to lớn.

Mọi người nhìn chăm chú.

- Gấu trúc là động vật quý hiếm, lại còn có cả ngựa và sư tử, ở đây cái gì cũng có.

Lưu Thanh Tùng thì kinh ngạc nói:

- Những công trình kiến trúc ở 2 bên thật đẹp, tối nay chúng ta sẽ ngủ ở đó chăng?

- Tôi nghĩ tối nay tôi sẽ không ngủ được, chúng quá đẹp mà. Cả đám ngồi trên xe ngắm cảnh nói.

Đến Tiểu Dĩnh cũng phải mở to hai mắt nhìn chằm chằm.

Sở Tiên đứng bên cạnh cười, dừng xe tại bãi đỗ xe cạnh hoa viên.

Cả đám đi xuống xe, mọi người đều có cảm tưởng như đang lạc vào thế giới cổ tích, sau đó đều đi lòng vòng đánh giá chung quanh.

- Con trai, trên đảo của con cái gì cũng đẹp, tất thảy mọi thứ đều có. Mẹ hắn nói.

- Thế nào, không tồi có phải không? Sau này ba mẹ có thể đến đây dưỡng già.

- Đúng thật, mọi địa danh nổi tiếng của thế giới đều không thể so sánh với nơi này.

- Tái tạo cái đảo này cần rất nhiều tiền đúng không?

- Đẹp quá đi, được ở đây giống như được tận hưởng cuộc sống này vậy.

Mọi người vừa chụp ảnh vừa xuýt xoa trước cảnh đẹp nơi đây.

- Tốt lắm, mọi người hãy đến đây ăn cơm đi, mọi thứ đã được chuẩn bị xong xuôi rồi.

Hắn nói với mọi người rồi đi lên lầu.

Đám người kia đi theo sau hắn, lên đến nhà ăn mọi người lại được dịp há hốc miệng, nhà ăn này còn đẹp hơn khách sạn 5 sao, đứng trên đó có thể nhìn thấy toàn cảnh hòn đảo này, dùng bữa ở đây như đang hưởng thụ cuộc sống của một thượng đế.

- Mọi người hãy mau mau tìm chỗ ngồi đi, có cả bàn to lẫn bàn nhỏ đó.

Sở Tiên ân cần.

Trước đó không lâu, Sở Tiên đã bảo lão Hoàng tìm những đầu bếp giỏi nhất trên đảo để phục vụ.

Mọi người ngồi xuống, một người hầu Philippines bê lên một chai rượu vang đỏ và một chai rượu vang trắng trên bàn, tất cả đều được làm từ nước có pha loãng tâm hạch và nho trồng trên đảo.

Loại rượu này cực kì tốt cho mọi người.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch