Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 578: Ai Đang Chơi Giả Heo Ăn Thịt Hổ (2)

Chương 579: Ai Đang Chơi Giả Heo Ăn Thịt Hổ (2)




Dịch: Phương Hà

Biên: Cẩu ca.

Nhóm dịch: Cá.

Nguồn: Truyenyy.com

- Còn ai dị nghị việc tôi thành lập liên minh này không?

Tống Hải đứng trên bậc thang dưới chân Hoa Sơn liếc nhìn những người bên dưới với vẻ mặt ngang ngược. Khí lạnh bao trùm cùng với mười mấy sợi đây thừng dài giống như quỷ thần đang đứng ở phía trên vậy.

Hai mươi mấy quân nhân lúng túng đứng phía dưới.

Hai người đàn ông trung niên có biệt hiệu là Quang Minh và Hắc Ám hơi cau mày.

Không khí bỗng dưng trùng xuống, không một ai dám lên tiếng.

- Nếu như các vị không nói gì thì yên lặng coi như đống ý rồi. Tống Hải hướng về phía mọi người nói lại một lần nữa.

- Sức mạnh của thủ lĩnh Tống không chỉ dừng lại ở cấp bốn đâu nhỉ. Người có biệt hiệu Hắc Ám đột nhiên lên tiếng hỏi.

- Haha. Tống Hải đột nhiện cười phá lên, cười rạng rỡ hỏi ngược lại:

- Thủ lĩnh Hắc Ám, ông nghĩ sao?

- Tôi nghĩ thủ lĩnh Tống đây chắc phải là cao thủ gen cấp năm. Người đàn ông trung niên có biệt hiệu Hắc Ám bình tĩnh trả lời.

- Haha. Tống hải phá lên cười:

- Mạnh đến đâu thì tôi không biết nhưng nếu trực thăng, ống phóng rốc- két muốn giết chết tôi thì hoàn toàn là không thể được.

Những người ở dưới đơ người, nét mặt lộ rõ sự sợ hãi.

Tuy là cao thủ gen cấp ba rất mạnh nhưng nếu đối đầu với ống phóng rốc- két hay máy bay trực thăng thì tính mạnh cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Theo như suy tính của một số chuyên gia thì chỉ khi đạt được cấp năm hoặc sáu thì mới có thể xem thường sự tấn công của vũ khí hạng nhẹ và trung, và còn có khả năng tránh được sự tấn công của vũ khí hạng nặng.

Rõ ràng câu nói vừa rồi của Tống Hai có ý là hắn ta ít nhất đã đạt cấp năm. Cao hơn hai cấp so với những người có mặt ở đây.

- Nếu đã là liên minh có tính cộng dồng thì mọi người đều có quyền tham gia, tổ chức Thế Thiên chúng tôi không có hứng. Người có biệt hiệu Quang Minh nói thẳng.

- Tổ chức Hắc Bạch chúng tôi cũng không có hứng tham gia vào bất kì liên minh nào. Người đàn ông trung niên có biệt hiệu Hắc Ám đứng bên cạnh hùa theo.

- Võ quán Hồng Chiến chúng tôi tôn trọng tự do, không tham gia bất cứ liên minh nào.

- Võ quán Thiên Thanh chúng tôi chỉ là một võ quán nhỏ, không có nhiều ham muốn.

Sau khi hai người có danh xưng Quang Minh vá Hắc Ám bày tỏ quan điểm thì Hồng Phi Lão Hổ lúc này đang đứng bên cạnh Sở Tiên cũng lên tiếng.

Bọn họ đều là những người thân với chính phủ, rõ ràng là trong lúc này cho dù không ngăn cản thì họ cũng sẽ làm cho liên minh khó có thể thành lập thuận lợi.

Lời nói của mấy người họ cũng khiến cho không khí nặng nề hơn.

Tống Hải nhìn họ rồi hơi híp mắt:

- Mấy người không đồng ý thì đừng có mà hối hận, thời đại này phát triển rất nhanh mấy người theo không kịp thì không cần bao lâu mấy người đều sẽ bị đào thải.

- Việc này thì không cần thủ lĩnh Tống phải bận tâm, tổ chức của chúng tôi vốn chỉ là tổ chức dân gian bình thường, cũng chỉ là một tổ chức dân gian công lý nhỏ nên cũng không có chí hướng gì lớn. Người đàn ông trung niên có danh xưng Quang Minh nói.

- Được được, nếu như các vị đã không muốn gia nhập vậy thì Tống mỗ đây cũng không cưỡng ép.

Tống Hải nhìn bọn họ mỉm cười:

- Chỉ là có vài điều muốn nhắc nhở các vị, Tống mỗ đây có được một loại gen có khả năng dự đoán được họa phúc lành dữ, ấn đường của các vị rất đen nên phải cẩn thận đấy.

Hai người đàn ông trung niên có biệt hiệu Quang Minh và Hắc Ám hơi híp mắt, bọn người Hồng Phi, Lão Hổ bên cạnh Sở Tiên cũng cau mày, vẻ mặt lộ ra vẻ sợ sệt.

- Haha, không phải tôi hù dọa các vị mà chỉ là có ý tốt nên nhắc nhở thôi.

Tống Hải không kiêng nể gì mà cười ầm lên:

- Những người khác ở đây có ý kiến gì về việc thành lập liên minh mà Tống mỗ đề ra? Đảm bảo trăm lợi chứ không có tí hại nào.

- Chúng tôi đồng ý tham gia vào liên minh, nay thủ lĩnh Tống đã tu luyện đến cấp gen thứ năm thì nhất định là có kinh nghiệm gì đó đặc biệt, đến lúc đó truyền lại cho chúng tôi một hai cái thì chúng tôi cũng xem như là được lợi không ít. Thủ lĩnh của võ quán Thanh Y lại lần nữa lên tiếng.

Lời nói cũng ông ta khiến rất nhiều người lung lay.

Bây giờ sức mạnh của Tống Hải mạnh như vậy, hơn nữa hắn ta cỏn nhất quyết thành lập liên minh dưới sự phản đối của chính phủ thì chắc chắn là có át chủ bải của mình.

Tương lai là thời đại về gen nên chỉ cần có sức mạnh thì dù cho có là chính phủ thì cũng phải thỏa hiệp.

Mấy năm trước không phải hai tổ chức Thế Thiên và Hắc Bạch đã khiến cho chính phủ phải công nhận đó sao?

Nếu như có thể có được một vài kiến thức liên quan về tiến hóa gen từ chỗ Tống Hải thì việc gia nhập vào liên minh cũng không phải chuyện gì xấu.

- Nếu như thủ lĩnh Tống có thể khiến cho chính phủ công nhận thì chúng tôi cũng đồng ý gia nhập liên minh, suy cho củng thì đây cũng là việc tốt. Một người đàn ông trung niên do dự cất tiếng nói.

- Yên tâm đi, chính phủ sẽ phải nhanh chóng chấp nhận thôi.

Tống Hải nói với vẻ đẩy tự tin, vô tình hay cố ý liếc mắt về phía hơn hai mươi sĩ quan cấp gen thứ ba kia, ánh mắt lộ ra vẻ chê cười.

Mấy quân nhân cau mày, rõ ràng là có dự cảm không lành.

Ngay lúc này bỗng nhiên di động của Sở Tiên reo lên, móc điện thoại ra xem thì thấy là Thạch lão gọi đến.

- Tiểu Tiên bên này gặp chuyện rồi. Giọng điệu của Thạch lão vô cùng nặng nề.

- Chuyện gì? Sở Tiên vừa ngạc nhiên vừa nghi ngở hỏi.

- Có mấy người của tổ chức Thiên Nguyệt đến chỗ chúng tôi, khả năng của họ rất mạnh, có ba tên cấp bốn còn lại là mười mấy tên cấp ba, chúng đến thẳng chỗ chúng tôi yêu cầu chúng tôi soạn cho tổ chức Thiên Nguyệt của chúng một văn kiện chấp nhận việc thành lập liên minh. Thạch lão trả lời với một giọng điệu khá tệ.

Thật không thể ngờ đến tổ chức Thiên Nguyệt lại lớn mạnh đến vậy, cử thẳng ba tên cấp bốn cùng với mười mấy tên cấp ba đến chỗ của họ.

Đây là uy hiếp trắng trợn cũng chính là một kiểu thị uy.

Nguồn sức mạnh này đã vượt qua phạm vi khống chế của chính phủ.

- Thạch lão, mấy người ở đó ngài đối phó được không? Sở Tiên hỏi thẳng.

- Đương nhiên là được, chúng quá coi thường sức mạnh của chúng ta rồi, nhưng chúng từng nói thủ lĩnh của chúng còn mạnh hơn chúng nhiều hơn nữa, cao thủ gen cấp bốn trong tổ chức Thiên Nguyệt không chỉ có ba người bọn chúng. Thạch lão nói.

- Bên các vị không có chuyện gì là được, cứ giải quyết chúng đi, bên này để tôi lo. Sở Tiên mỉm cười đáp.

- Tiểu Tiên, thủ lĩnh của chúng đã đạt đến cấp năm rồi, hơn nữa còn có không ít người cấp bốn. Thạch lão nhắc nhở hắn.

- Yên tâm đi Thạch lão. Sở Tiên vô cùng thoải mái

- Cứ giao cho tôi.

- Được, vậy mọi người ra tay đi, bọn chúng thật sự quá kiêu ngạo rồi. Thạch lão nở một nụ cười.

- Yên tâm đi. Sở Tiên gật đầu.

Sau khi cúp mấy Sở Tiên hướng mắt về phía mấy sợi dây thừng của Tống Hải.

Đây là một thiên phú rất đặc biệt, một thiên phú mà ngay cả Sở Tiên cũng chưa từng gặp.

Vậy thì chỉ có một khả năng là tổ chức Thiên Nguyệt đã tìm thấy một nơi tồn tại na ná với biển dưới lòng đất và có được cuộc gặp gỡ bất ngờ ở đó.

"Thật là thú vị, nếu như mình không tồn tại thì rõ ràng tổ chức Thiên Nguyệt rõ ràng sẽ xưng hùng xưng bá trên thế giới rồi." Nét mặt Sở Tiên lộ ra nụ cười.

- Những người đồng ý tham gia liên minh của chúng tôi xin mời bước lên đây để chúng ta cùng nhau bước vào thời đại công nghệ gen, tôi đảm bảo những người ngồi ở đây đều có thể có được thứ mà mọi người không nghĩ đến, hơn nữa bên phía chính phủ tôi cũng có thể giải quyết. Lúc này Tống Hải lại lần nữa lên tiếng.

Hiện giờ có mặt ở đây là hơn bảy mươi phầm trăm cao thủ trong nước, nếu như có thể kéo họ về dưới trướng của mình thì sức mạnh của hắn có thể ngó lơ chính phủ.

Liên minh hay gì đó cũng chỉ là cách nói của hắn.

- Tôi đồng ý. Mấy người của võ quán Thanh Y ngay lập tức bước lên.

- Chúng tôi cũng đồng ý. Ngay sau đó những người ban nãy cứ nói liên tục cũng bước lên.

Rất nhiều người không kiên định, sau một hồi do dự thì cũng đã bước lên.

Nếu như Tống Hải đã nói có thể khiến cho chính phủ chấp nhận thì họ cũng không còn gì phải lo lắng nữa, từng người một bước lên, rất nhanh đã lên đến bảy tám mươi người, đương nhiên là ở bên trên thì có khá nhiều người thuộc cùng một thế lực.

Rất nhanh phía bên dưới chỉ còn lại hơn bốn mươi người, đó là đã có cộng cả hơn hai mươi binh sĩ kia vào.

- Xem ra mấy vị ở bên dưới không tham gia vào liên minh của chúng tôi. Tông Hải lạnh lùng nhìn họ chằm chằm.

Sở Tiên nhìn tên Tống Hải ngang ngược bá đạo kia rồi mỉm cười bước ra phía trước hai mươi sĩ quan kia.

- Giao cho tôi. Sở Tiên vỗ vai sĩ quan trung niên kia rồi cười nói.

Sĩ quan trung niên hơi đơ người nhưng ngay sau đó nhớ lại lời dặn của cấp trên, nếu họ không giải quyết được thì sẽ có người ra tay, hãy phối hợp với hắn ta.

- Khụ khụ.

Sở Tiên quay người qua ho lên một tiếng rồi hướng mắt nhìn Tống Hải cũng như đám người đang đứng phía trên.

Sở Tiên cố ý ho để thu hút sự chú ý của mọi người, rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía anh.

Hồng Phi đứng ở phía xa hơi cau mày, thắng ranh này muốn chết sao?

- Các vị, bây giờ tôi có thể nói cho các vị nghe tôi có thể đại diện cho chính phủ. Sở Tiên mở miệng nói thẳng.

Vừa nghe câu nói của hắn thì tất cả mọi người ngớ ra, đây là ý gì?

Nhưng sĩ quan trung niên kia lại dẫn theo một đám người đến phía sau hắn.

Tống Hải hơi híp mắt nhìn Sở Tiên.

- Bây giờ tôi đại diện cho chính phủ nói với mọi người cũng là cho mọi người mọi sự lựa chọn, bây giờ tôi nói rõ với mọi người là ai gia nhập liên minh này thì người đó chính là kẻ thù của đất nước.

Sở Tiên chỉ thẳng mặt bọn họ vừa cười vừa nói

- Nói cho mấy người biết, đừng tưởng Tống Hải là ngầu, đừng nghĩ là mình giỏi.

- Tống Hải ngươi ngầu lắm sao? Ngươi có tin một khi tên lửa đạn đạo oanh tạc chỗ này thì ngươi có thoát được không? Haha, cho dù ngươi là cao thủ đỉnh cao của cấp gen thứ năm không phòng được tên lửa đạn đạo đâu.

- Còn bọn người đi theo ngươi? Các người đứng là muốn chết mà, mấy người chỉ mới cấp thứ ba, muốn hủy diệt mấy người thì dễ như trở bàn tay, cứ cho là mấy người thoát được, vậy còn người nhà các người thì sao? Haha, thời đại đặc biệt có chính sách đặc biệt, với đám người phá hoại an ninh như mấy người thì nói câu khó nghe là có lấy người nhà ra uy hiếp mấy người thì đã sao?

- Mấy người coi không phải mấy người rảnh rỗi kiếm chuyện sao? Bất kể là ở thời đại nào thì cũng phải cò trật tự, ít nhất thì xã hội bây giờ công bằng văn minh không có quá nhiều điều đen tối, Tống Hải làm như vậy rõ ràng là phá hoại an ninh, loại người này rõ ràng là tự chui đầu vào rọ còn mấy người các người thì đừng có mà tìm cái chết nữa.

- Mau lên mau lên, cho mấy người một sự lựa chọn, nếu còn muốn tiếp tục tham gia cái liên minh tà giáo đó thì cứ đứng ở đó còn nếu không muốn thì nhanh chóng bước xuống đây.

- Cho mấy người mười giây suy nghĩ.

Sở Tiên nói với vẻ ung dng thoải mái, khác hẳn so với vẻ ngang ngược của Tống Hải.

Nhưng những lời hắn nói lại khiến cho tất cả mọi người trầm hẳn xuống.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch